Nói rồi anh đặt mông ngồi xuống mặt ghế, tránh để sinh viên hiểu lầm rằng anh là hạng người sẽ để ý một chiếc ghế có đẹp hay không.
Thầy không sao chứ? Tạ Uyển Oánh không dám chắc chắn lắm, quay đầu lại vừa vặn đối diện với con ngươi lạnh lẽo của Phó lão sư, khiến cô rùng mình một cái, lập tức quay về chỗ ngồi của mình.
Thấy cô quay lại ngồi với tư thế có chút gò bó, Thường Gia Vĩ cầm lấy đồ uống nhân viên phục vụ đưa tới đặt trước mặt cô, nói: "Phó lão sư của em là vì chưa bao giờ đi ăn cơm với con gái nên có chút luống cuống. Đừng khẩn trương, cậu ấy không có giận đâu."
Phó lão sư chưa từng đi ăn cơm cùng con gái sao. Tạ Uyển Oánh cảm thấy mình dường như vô ý nghe được một tin tức bát quái khổng lồ.
"Tôi cũng vậy." Thường Gia Vĩ nhân cơ hội đính chính và thành thật về tình sử của mình, "Tôi chưa từng đi ăn cơm riêng với con gái bao giờ."
Thường tiền bối cũng không có sao?
"Em không tin có thể hỏi Phó lão sư của em xem tôi có nói dối không." Biết thừa cái miệng của đám người kia thích nói lung tung về mình, Thường Gia Vĩ thở hắt ra một hơi.
Ngồi bên cạnh hai người này, Phó Hân Hằng với con ngươi u uẩn bắt trọn từng cử động bất thường của Thường bạn học tối nay, thật khiến người ta phải suy ngẫm. Đột nhiên, anh mở miệng hỏi một câu: "Cậu nói xem, chiếc ghế tôi đang ngồi này có gì khác với chiếc ghế cậu đang ngồi?"
Nhận được câu hỏi rất đột ngột này của Phó lão sư, Tạ Uyển Oánh ngẩn người một lát. Chắc chắn là không có gì khác biệt rồi, thầy cũng hiểu rõ chuyện là thế nào rồi, tại sao còn hỏi nữa...
Câu hỏi anh đưa ra quả thực không phải dành cho cô. Chỉ thấy cô không trả lời, một người khác đã vội vàng nói đỡ cho cô: "Cậu trách mắng cô ấy làm gì? Biết rõ cô ấy vừa nãy là bị cậu dọa cho sợ mới nói thế."
Sao, xót người ta bị mắng à? Ánh mắt Phó Hân Hằng tiếp tục nheo lại nhìn Thường bạn học.
"Nào, gọi món đi." Thường Gia Vĩ mặc kệ anh, phải tiếp đãi vị khách quý tối nay cho tốt, cầm thực đơn đặt trước mặt Tạ bạn học.
"Thầy gọi đi ạ." Tạ Uyển Oánh đẩy thực đơn lại.
"Bảo em gọi thì em cứ gọi đi." Phó Hân Hằng lên tiếng nói.
Ái chà, anh bạn cũ "người máy" này cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi. Thường Gia Vĩ vỗ bàn, vui mừng khôn xiết, hô lớn: "Tối nay Phó lão sư của em mời khách—"
Cái gì mà tôi mời khách? Tuy anh không nói là không mời, chỉ là Thường bạn học này hẹn người ta ra nhưng câu nào câu nấy cũng lấy anh ra nói chuyện, rõ ràng là coi anh thành cái gì rồi. Trong đầu Phó Hân Hằng luồng suy nghĩ rõ ràng như bảng mạch điện tử, ánh mắt khóa chặt Thường bạn học.
Nhận được ánh mắt đầy sát thương này của anh, Thường Gia Vĩ khép cái miệng đang cười toe toét lại, đổi giọng: "Tôi đùa thôi, không phải Phó lão sư của em mời khách, là tôi mời."
"Cùng mời đi." Phó Hân Hằng nói, không muốn đám sinh viên rỉ tai nhau bảo anh keo kiệt.
"Các thầy thích ăn gì ạ?" Đã nhận nhiệm vụ gọi món, Tạ Uyển Oánh cầm bút chuẩn bị đánh dấu vào thực đơn, hỏi han sở thích ăn uống của các thầy.
"Em thích ăn gì thì gọi nấy, chúng tôi tùy ý, không kén ăn đâu." Thường Gia Vĩ thay mặt Phó Hân Hằng trả lời cô.
Liếc nhìn sang bên trái một cái, Phó lão sư đang bưng tách trà nhâm nhi chứ không uống đồ uống. Sở thích của Phó lão sư luôn là trà, chắc là không thích ăn đồ quá dầu mỡ. Tạ Uyển Oánh đánh dấu vào thịt bò chứ không chọn bò ba chỉ, chọn nhiều Thiên Tằng Đỗ và Hoàng Hầu, thêm chút lòng vịt, củ cải, rau xanh và đậu phụ non.
Hai vị thầy giáo quả thực không xem cô đánh dấu những gì, dù sao đến tiệm ẩm thực thì các nguyên liệu cơ bản đều có hương vị không tệ, không cần phải kén chọn.
Thực đơn đã chọn xong được giao cho nhân viên phục vụ.
Ưu điểm của ăn lẩu là lên món rất nhanh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Bị Cá Chép Nhỏ Tráo Đổi, Nữ Chiến Thần Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng