Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1841: Quan tâm cô ấy

"Trong chuyện này, chắc chắn có người đã làm công tác tư tưởng với Viện trưởng. Năm đó thi cử thuộc về chế độ đề cử, muốn đẩy ai đi học là người đó đi học, có thể nói, tranh chấp thành tích kỳ thi nội bộ này không có ý nghĩa quá lớn. Đây là lời vị lãnh đạo đó nói với tôi sau này, là muốn tôi nhẹ lòng, nếu gặp mẹ cháu mà mẹ cháu biết chuyện này cũng nên buông bỏ khúc mắc trong lòng."

Đối với lời như vậy, Tạ Uyển Oánh chắc chắn không tán thành, nói: "Đã mặc nhận tráo đổi, làm chi còn tổ chức thi cử? Đây chẳng phải là bịt tai trộm chuông sao?"

Dì Mẫn ngẩn người một lát, nhìn cô cười sảng khoái: "Phong cách nói chuyện của cháu giống mẹ cháu lắm, rất chính phái."

Điều này không liên quan đến chính phái, nếu đem chân tướng sự việc như vậy đặt trước mặt công chúng, ai có thể chấp nhận. Đây rõ ràng là một cái hố đã đào sẵn. Mẹ cô trong kỳ thi đó thuộc về nhân vật bồi khảo đã được sắp xếp từ sớm, một nhân vật bi kịch định sẵn, cuộc đời bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay. Nhóm người hố mẹ cô là một lũ đáng ghét biết bao. Không coi cuộc đời mẹ cô là cuộc đời, chỉ coi mẹ cô như con rối để thao túng.

Chính vì vậy, dì Mẫn vô cùng thận trọng khi nói ra bí mật này, biết quan điểm của mọi người tiến bộ theo thời đại, hiện tại tuyệt đối không thể chấp nhận màn kịch đen tối như vậy nữa.

"Cháu à." Dì Mẫn lại kéo kéo cô nói, "Dì có thể thấy cháu và mẹ cháu đều có một trái tim thiện lương, dì nói cho cháu bí mật này là muốn nhắc nhở cháu, nhân gian hiểm ác, phàm sự gì cũng nên để tâm một chút không sai đâu."

Truy cứu hay không truy cứu kẻ đứng sau màn kịch của mẹ cô, e rằng khó mà truy cứu được rồi. Dì rất tốt bụng tìm cô nói những chuyện này là lo lắng cô cũng bị người ta hãm hại giống mẹ mình.

"Cháu tốt nghiệp chưa?" Dì Mẫn quan tâm hỏi thêm cô một câu.

"Dạ chưa ạ."

"Cháu nhất định phải cẩn thận. Bất luận là trước khi tốt nghiệp hay sau khi tốt nghiệp." Dì Mẫn lấy kinh nghiệm của người đi trước nhắc nhở hậu sinh này.

Đừng huyễn tưởng rằng những người làm bác sĩ đều toàn là người tốt. Không có một ngành nghề nào dám cam đoan 100% nhân viên trong ngành mình từng người một đều là người tốt thánh nhân. Nội bộ nơi làm việc chỉ cần có cạnh tranh, vĩnh viễn tồn tại màn kịch đen tối.

Giống như mẹ cô đều có thể bị vị lãnh đạo mình tin cậy nhất hãm hại một vố. Lợi ích tư tâm của một bộ phận người, chỉ biết hết lần này đến lần khác vượt qua tưởng tượng mà vi phạm lương tâm.

"Cảm ơn dì ạ." Tạ Uyển Oánh liên tục cảm ơn.

Thế gian này vẫn có ánh nắng tồn tại.

Dì Mẫn dùng lực nắm chặt tay cô, mắt hoen lệ. Nói ra được rồi, nỗi đau chôn giấu mấy chục năm của bà cũng được giải tỏa.

Để dì nằm xuống nghỉ ngơi, Tạ Uyển Oánh lúc rời đi còn kéo kéo chăn cho dì Mẫn tốt bụng.

Là thành tích của ai đã tráo đổi với thành tích của mẹ cô, kẻ hưởng lợi đó là ai, dì Mẫn không phải giấu giếm không nói với cô, mà là thật sự không biết. Những kẻ đồng mưu gây án đó nhất định phải bao che cho kẻ hưởng lợi này sẽ không nói ra ngoài. Dì Mẫn không cách nào từ miệng vị lãnh đạo lỡ lời kia biết được tên người đó, sau này từ miệng người khác càng đừng hòng biết được.

Có lẽ mẹ cô có thể nhớ được một vài dấu vết của người đó, bởi vì lúc đầu khi thi viết đề cử, các ứng cử viên tham gia là thi viết trong cùng một phòng thi. Dì Mẫn không sợ nói cho cô biết chuyện đen tối nhất, có khả năng sau đó người đó đã đổi tên trên hộ khẩu rồi tiếp tục đi học, dù sao muốn nghe ngóng cũng rất khó nghe ngóng được rồi.

Tạ Uyển Oánh có nghĩ tới tiểu biểu di Chu Nhược Mai, nhưng biết đó là nghe phong phanh, tin đồn có thật hay không cần nói bằng chứng.

Chu Nhược Mai và mẹ cô lúc đầu xuống nông thôn không cùng thời gian không cùng địa điểm. Người ngoài nhắc tới chuyện của mẹ cô và tiểu biểu di, phần nhiều là thở dài nếu mẹ cô giống như Chu Nhược Mai tìm được một người đàn ông có thể giúp bà tranh thủ đi học, có lẽ kết cục sớm đã khác.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Ta Sa Cơ, Lang Quân Giả Nghèo Chẳng Buồn Diễn Nữa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện