Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1831: Gõ gõ linh đài

"Ví tiền Hồ Hạo đưa cậu xử lý. Tiền bên trong cứ việc tiêu, không cần quản hắn, đều là hắn nợ cậu."

Làm gì có chuyện tốt như vậy, đây gọi là chiếm đoạt tài sản người khác. Tạ Uyển Oánh nói: "Như vậy không tốt. Cậu trả ví tiền lại cho hắn đi."

"Cô gái kia cần nội trú nhưng thiếu tiền đặt cọc. Chúng ta lấy ví tiền hắn giúp cô ấy nộp phí..." Triệu Văn Tông cân nhắc, muốn tiếp tục nhét ví tiền cho cô xử lý.

Giữa chừng có bàn tay vươn ra ngăn cản y. Thấy là tay Tào Dũng, anh nói với y: "Chuyện này cậu muốn làm thế nào thì tự mình làm. Việc cậu muốn làm là trách nhiệm cậu phải gánh vác, cô ấy không có nghĩa vụ giúp cậu."

Quay đầu nhìn thấy gương mặt Tào Dũng, Triệu Văn Tông nhanh chóng nhớ tới lần gặp mặt rất lâu trước đó, bỗng chốc tay chân run rẩy, lộ vẻ kinh hoàng thất thố.

Ánh mắt Tào Dũng trầm ổn nhưng mang theo tia băng lạnh.

Triệu Văn Tông người này không phải kẻ xấu, nhưng tuyệt đối là loại "người tốt nửa mùa" gây ra kết quả tồi tệ hơn cả kẻ xấu. Cái gọi là người tốt nửa mùa, chuyện gì cũng tưởng mình có thể làm người tốt, cảm thấy thế nào cũng giúp được một tay, kết quả chỉ có thể là tốt xấu không phân, kẻ xấu vẫn giúp, bản thân bị hại không nói, còn thường xuyên kéo người khác xuống nước.

Do tiểu sư muội thiện lương trọng tình cảm, không có lòng đề phòng với gã bạn học đầu óc ngu muội này. Chỉ có thể do anh ra mặt. Lần gặp trước anh đã thay cô trực tiếp cảnh cáo người này, khiến đối phương đừng đem chuyện rắc rối kéo lên người cô.

Lời cảnh cáo này, Triệu Văn Tông hẳn là nhớ rất rõ, biểu hiện hiện tại gặp anh rất hoảng hốt là biết mình lại làm sai chuyện.

"Oánh Oánh chuyện này cậu đừng quản nữa, để tôi xử lý." Bàn tay Triệu Văn Tông định nhét ví tiền cho cô ngoan ngoãn thu hồi.

Những người khác nghe xong lời này, nhận ra y bị Tào Dũng cảnh cáo xong rõ ràng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại.

Giữ cửa quán cà phê, Thôi Thiệu Phong chưa vội đi thấy thế nói với Triệu Văn Tông: "Tôi cùng cậu đi cửa sổ nộp phí Cấp cứu." Tiện thể trên đường gõ gõ cái đầu lợn của tiểu tử này.

Triệu Văn Tông đáp tiếng cảm ơn, đi qua đó.

Hai người cùng ra khỏi quán cà phê, Thôi Thiệu Phong đập mạnh vào chỉ số thông minh của y: "Cậu cầm ví tiền hắn, đến lúc người ta dẫn cảnh sát tìm tới cửa nói cậu cướp bóc, cậu định làm thế nào? Tang vật ở trong tay cậu."

Triệu Văn Tông: "..."

Hồi lâu sau, y rốt cuộc hoàn hồn, móc ví tiền mình ra ứng trước tiền đặt cọc cho La tiểu muội. Chuyện tối nay y kéo lụy Tạ bạn học y phải thừa nhận, cho nên trách nhiệm phải do y gánh vác trước. Bỏ tiền túi ra đau như cắt thịt, lúc này y mới hiểu mình làm chuyện ngu xuẩn gì, sau này tuyệt đối không dám làm nữa.

Vốn dĩ là vậy, mấy người tình cảm chẳng ra sao, hà tất cưỡng ép lôi kéo, cuối cùng chỉ gây ra chuyện.

"Ngồi đi."

Nghe Tào sư huynh chỉ thị, Tạ Uyển Oánh ngồi xuống, lại thấy đối diện Đàm lão sư có lời muốn nói rõ ràng với cô.

Dù Tào Dũng tuyên bố chuyện hôm nay tùy ý cô, nhưng làm gì có chuyện "chiều" hư học trò không giới hạn như vậy. Đàm Khắc Lâm gõ gõ mặt bàn vạch rõ hồng tuyến cho học trò: "Chuyện tối nay tôi tạm thời đồng ý có thể không truy cứu. Nhưng nếu hắn lần sau còn có bất kỳ hành vi tổn thương thân thể và công kích nào với em, hoặc có người khác làm vậy..."

"Đàm lão sư, em biết."

"Em biết cái gì, nói xem."

"Em sẽ báo cảnh sát, cần truy cứu trách nhiệm thì truy cứu."

"Không chỉ vậy, em không báo cảnh sát, tôi giúp em báo cảnh sát và truy cứu." Đàm Khắc Lâm không chút khách khí. Là thầy cũng là bác sĩ, không thể nhìn một học trò có khả năng vì tổn thương tâm lý trước đây mà bị người ta vô cớ tổn thương lần nữa.

Chớp mắt, Thôi Thiệu Phong cầm lọ dược cao trở về.

Đề xuất Huyền Huyễn: Hành Trình Tu Tiên Của Nữ Phụ: Một Đường Đăng Tiên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện