Bị đôi mắt anh nhìn chằm chằm, Tưởng Anh liên thanh phủ nhận: "Tuyệt đối không phải tôi và lão đầu tử nhà tôi tuyên truyền đâu. Chúng tôi không có bản tính bát quái đó. Nếu hôm nay mẹ cậu không nói, tôi hoàn toàn không biết họ đã biết chuyện của cậu rồi."
Còn về việc ai nói.
Tưởng Anh cảm thấy, có lẽ cả thế giới này chỉ có hai người trong cuộc tưởng mình đã che mắt được thiên hạ, thực tế gần như cả thế giới đều biết hết rồi. Người nhà họ Tào biết là chuyện rất bình thường.
Tào Dũng chưa bao giờ mời cô gái nào đi ăn cơm. Chỉ cần ai nghe nói Tào Dũng lần đầu mời Tạ Uyển Oánh ăn cơm, đều có thể đoán được Tào Dũng đã gặp được tình yêu rồi.
Theo Tào Dũng thấy, những người này thật rảnh rỗi quá mức, cứ nhìn chằm chằm chuyện người ta yêu đương làm gì. Anh chỉ muốn yên tĩnh ở bên người mình thích, tin rằng cô cũng vậy.
"Được rồi. Đây là trà mẹ cậu mang cho cậu, nghe nói dạo này cậu thích uống trà." Tưởng Anh nói, "Tôi đã bảo bà ấy là bà ấy nhầm rồi. Không phải cậu thích uống trà, mà là cậu biết cô ấy thích uống trà nên mới chuẩn bị đủ loại trà cho cô ấy. Mẹ cậu bảo hiểu rồi, sau này xem cậu làm việc gì, tám phần không phải cậu thích mà là cô ấy thích."
"Còn chuyện gì khác không ạ?" Tào Dũng hỏi với giọng điệu nhạt nhẽo.
"Có. Mẹ cậu bảo, xác định quan hệ rồi thì sớm mang về nhà. Đừng có làm trò thần thần bí bí. Bà ấy không thích. Bị người ta hỏi, bà ấy và cha cậu không biết trả lời thế nào sẽ rất lúng túng."
Đã biết chuyện của anh rồi, chẳng lẽ không tìm hiểu xem cô ấy là người thế nào sao? Trong lòng Tào Dũng bốc lên một ngọn lửa.
Nói trắng ra là người nhà thúc giục kết hôn rồi. Đừng tưởng chỉ có nữ giới mới bị giục, nam giới cũng sắp bị giục đến mức muốn chết đi được.
Chuyện tình cảm sao có thể vội vàng, đâu phải tranh vé tàu hỏa để kịp lên xe.
Tưởng Anh ghé sát tai anh nói một câu: "Người nhà cậu xem ra khá hài lòng về cô ấy đấy."
Có thể không hài lòng sao? Nữ học bá nổi danh của lớp tám năm Quốc Hiệp. Nhưng người nhà anh hài lòng hay không không liên quan đến tình cảm của anh. Người yêu đương là anh, không phải người nhà anh.
"Tào Dũng cậu khá có mắt nhìn đấy. Trước đây tôi cứ tưởng mẹ cậu nói cô bạn học chơi piano kia rất tốt mà cậu chẳng thèm nhìn thẳng người ta lấy một cái, còn nghĩ đầu óc cậu bị làm sao. Hóa ra Tào Dũng cậu chỉ muốn tìm một người chí đồng đạo hợp." Tưởng Anh lại khen ngợi anh.
Cuối cùng cũng tiễn được vị viện trưởng phu nhân lải nhải, Tào Dũng xách trà diệp về khoa, nghĩ đến sắp được gặp cô, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.
Về đến văn phòng, những người khác thấy trà diệp trong tay anh.
Hoàng Chí Lỗi nói: "Sư huynh, mua cho tiểu sư muội ạ?"
Sư đệ ngốc nghếch này nói chuyện lúc nào cũng râu ông nọ cắm cằm bà kia. Tào Dũng thở dài, ném trà diệp lên bàn, quay đầu cười hỏi sư muội: "Ăn cơm chưa?"
Tạ Uyển Oánh nhìn Tào sư huynh đang mỉm cười, tâm trạng cũng tốt theo, đáp: "Em ăn rồi ạ, nhị sư tỷ giúp mua cơm chiên." Tiếp đó nhớ tới chuyện nhị sư tỷ dặn dò liền nói với Tào sư huynh: "Bọn em muốn thiết kế váy cưới cho đại sư tỷ. Sư huynh biết chỗ nào bán váy cưới đẹp không ạ? Bọn em muốn đến cửa hàng xem người ta thiết kế thế nào trước."
"Anh biết một chỗ. Khi nào em rảnh thì gọi điện cho anh, anh đưa em qua." Tào Dũng đương nhiên nhận lời ngay.
"Đại sư tỷ mặc váy cưới chắc chắn sẽ rất đẹp." Tạ Uyển Oánh có thể hình dung ra cảnh đám cưới xinh đẹp của đại sư tỷ và Hồ đại ca lúc đó.
Những người khác nhìn ánh mắt cô: Lạ thật? Không giống vẻ mông muội không biết gì về tình cảm?
"Chẳng lẽ là kháng cự, cũng là PTSD?" Tống Học Lâm lầm bầm, lập tức lấy tay bịt miệng mình. Nhìn lại gương mặt nghiêng của Tào Dũng đối diện đang thoáng hiện một nét trầm tư. Rõ ràng đại lão Thần kinh ngoại khoa như Tào Dũng càng không thể không nhận ra điều này.
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Ta Đem Bán Đứa Em Trai Trạng Nguyên