Đến Thần kinh ngoại khoa, bí quyết mà Tống Học Lâm lĩnh hội được là có thời gian phải ngủ ngay, chỗ nào cũng ngủ được, như vậy mới có thể làm quầng thâm mắt biến mất.
Tựa như không nghe thấy tiếng của tiền bối, Tống Học Lâm kéo chăn, che kín tai và đầu. Cho đến khi trước mắt thoáng qua một bóng hình khác, anh lập tức mở mắt ngồi bật dậy: "Bác sĩ Tạ đến rồi sao?"
Phản ứng nhanh nhạy như lò xo của bác sĩ Tống khiến Tạ Uyển Oánh kinh ngạc.
"Hôm nay cô đến Bắc Đô Tam à?" Tống Học Lâm hỏi cô.
Nhìn đôi mắt nâu nheo lại của bác sĩ Tống, rõ ràng đang đợi cô nói chút cảm tưởng về mẫu giáo (trường cũ) của anh ta.
"Nào, nói cho cậu ta nghe. Nói Bắc Đô Tam tệ thế nào đi." Hoàng Chí Lỗi châm dầu vào lửa.
Tạ Uyển Oánh kéo ghế ngồi xuống, muốn nghiêm túc thảo luận với bác sĩ Tống, hỏi: "Bác sĩ Tống trước đây khi thực tập ở phòng khám Sản khoa thường đứng ở đâu?"
Bác sĩ Tạ nói chuyện thật thú vị, vòng vo hỏi anh ta xem nam y sinh phải đối mặt với việc bệnh nhân và gia đình không thích thì làm thế nào.
Thực tế Tạ Uyển Oánh đang hỏi thay cho Cảnh đồng học. Chưa nói đến việc có ở lại Phụ Sản khoa hay không, nam y sinh muốn học được chút gì đó thực sự quá khó khăn.
Kết quả chứng minh cô có lẽ đã hỏi nhầm người. Bác sĩ Tống không phải Cảnh đồng học, bác sĩ Tống là người mà các y sinh khác hoàn toàn không thể so bì.
Tống Học Lâm không ngại nói thật để đả kích đám đồng học của cô, ai bảo nghe nói đám nhóc này đứa nào cũng thích cộng sự với bác sĩ Tạ, đáp: "Tôi toàn ngồi bên cạnh lão sư viết bệnh lịch."
Không cần sờ, không cần kiểm tra cho sản phụ, nhìn vài cái là đại khái tình hình sản phụ thế nào đã nắm rõ trong lòng.
Tạ Uyển Oánh: ...
Kinh nghiệm thực tập này của bác sĩ Tống tuyệt đối không thể thuật lại cho đám đồng học nghe, nếu không bọn họ sẽ tức chết mất.
"Tào sư huynh, tiểu sư muội đến rồi." Hoàng Chí Lỗi cầm điện thoại báo tin cho sư huynh.
"Cậu bảo cô ấy ngồi đợi chút, uống chén trà. Anh về ngay đây." Tào Dũng dặn dò sư đệ.
Nhận được chỉ thị của sư huynh, Hoàng Chí Lỗi bắt tay vào pha trà cho tiểu sư muội, là trà lài thơm ngát mà Tào sư huynh đặc biệt chuẩn bị sẵn.
"Nếu Tào sư huynh bận công việc..." Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ, không nên ở đây làm phiền công việc của sư huynh, để đồ lại rồi mình có thể đi trước.
"Không phải, anh ấy xuống lầu lấy đồ gia đình gửi đến." Tống Học Lâm nói.
Nhắc đến người nhà Tào sư huynh, lời Triệu đồng học nói đêm qua là thật sao? Tạ Uyển Oánh hỏi Hoàng sư huynh: "Trạch chủ nhiệm của Thần kinh ngoại khoa Phương Trạch..."
Hoàng Chí Lỗi hào phóng thừa nhận thay Tào Dũng: "Ông ấy là tam thúc của Tào sư huynh."
Đúng là thúc thúc của Tào sư huynh. Tim Tạ Uyển Oánh đập loạn nhịp, quay đầu lại không tự chủ được mà đặt tay lên ngực mình.
Tống Học Lâm ngồi đối diện quan sát động tác này: Trái tim bác sĩ Tạ bị làm sao vậy?
Bưng trà cho tiểu sư muội, Hoàng Chí Lỗi cũng thầm nghĩ: Lạ thật, Tào sư huynh đi lấy đồ gì mà lâu thế?
Tại bãi đậu xe dưới lầu, Tào Dũng và viện trưởng phu nhân Tưởng Anh đang đứng đối diện nhau.
Tưởng Anh giao đồ mẹ anh gửi đến cho anh, nói: "Mẹ cậu bảo không gặp cậu nữa. Sợ gặp mặt lại muốn hỏi cậu. Tôi bảo bà ấy, muốn hỏi thì cứ hỏi thôi."
"Hỏi gì ạ?"
"Bảo thúc thúc cậu đã thấy người thật của ý trung nhân cậu rồi, nói với mẹ và bà nội cậu rằng người đó thực sự rất xinh đẹp. Tôi bảo đương nhiên là đẹp rồi, không đẹp sao có thể khiến Tào Dũng cậu mê mẩn đến quay cuồng như vậy?" Tưởng Anh vừa nói vừa không nhịn được cười lớn, cho đến khi thấy sắc mặt Tào Dũng đối diện không ổn, mới vội vàng im bặt.
Mặt Tào Dũng xanh mét, chuyện của anh từ khi nào đã truyền về nhà rồi, ngay cả thúc thúc cũng biết.
Đề xuất Hiện Đại: Gió Mùa Cuốn Theo Nỗi Nhớ