Tình huống này ai cũng rất gấp, không ai lo được cho ai. Chỉ có thể tự làm tốt việc của mình.
Trong lòng dồn sức, Tạ Uyển Oánh đem túi dịch truyền đã quấn chặt làm bao cát ép lên phần bụng dưới của bệnh nhân.
Bề mặt túi dịch truyền nhẵn nhụi, bên trong chứa dịch thể chuyển động qua lại, hoàn toàn không giống bao cát dễ cố định. Tạ Uyển Oánh chỉ có thể dùng tay mình gia áp lên túi để ổn định lực hạ trụy.
Ngặt nỗi bệnh nhân huyết áp hạ giáng có chút phiền táo, phần bụng và vết mổ tử cung bị ép có lẽ thấy đau, cơ thể cử động. Cơ thể bệnh nhân cử động một cái, áp lực này sẽ lại phân tán ra thành vô hiệu.
"Đừng động!"
Bệnh nhân không nghe thấy lời bác sĩ.
Chính mình hai tay chỉ lo ép túi dịch truyền không có tay thứ ba, khiến cô đều có chút lo lắng rồi.
Nói thời trì nấy thời khoái, có hai bàn tay khác vươn tới từ hai bên cố định chặt cơ thể bệnh nhân không cho cử động.
Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu, thấy đôi mày nhíu chặt đến mức như sắp phun mồ hôi của bạn học Cảnh.
Cố định như vậy rất khó, Cảnh Vĩnh Triết phải vất vả hơn cô nhiều. Vì bạn học Cảnh dáng người cao hơn cô, trên xe cứu thương là phải đại khom lưng để làm những việc này.
"Hay là chúng ta xem có thể điều chỉnh vị trí chút không." Tạ Uyển Oánh cân nhắc phương án ưu việt hơn.
"Không sao, cứ cầm máu trước đã." Ngữ khí Cảnh Vĩnh Triết hơi lộ vẻ vất vả, nhưng tuyệt đối tay không động.
Nghị lực hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt ít nói cứng nhắc của cậu.
Nam sinh trong lớp đều là những người rất ôn nhu. Tạ Uyển Oánh hồi tưởng lại Lý Khải An, bạn học Phan bọn họ, toàn bộ đều cùng một kiểu.
Hộ sĩ và tài xế ở ghế lái phía trước quay đầu nhìn thấy tình trạng, trong lòng nghĩ hỏng bét.
Hộ sĩ biết ép cái bao cát thôi đối với Sản Hậu Đại Xuất Huyết sắp tới có lẽ không có hiệu quả gì, huyết áp bệnh nhân đang tụt xuống thấy rõ bằng mắt thường.
Nếu ở bệnh viện, lúc này hẳn là mọi biện pháp cấp cứu đều phải lên đủ rồi. Tiêm thuốc, truyền máu, làm các loại kiểm tra làm rõ nguyên nhân xuất huyết chứ không phải ở đây đoán mò, khi cần thiết đẩy vào phòng mổ cầm máu lại.
Trên xe cứu thương họ có thể làm quá hạn chế. Ngoài việc ép bao cát thế này, chỉ có thể tăng thêm lượng oxy cho bệnh nhân.
Chỉ có thể gọi một cuộc điện thoại về bệnh viện hỏi bác sĩ bệnh viện mình yêu cầu chỉ thị.
"Tiêm chút Thôi Sản Tố đi." Bác sĩ Trịnh ở đầu dây bên kia nghe xong báo cáo, nói.
"Đừng vội tiêm, trước tiên làm rõ là chuyện gì đã." Bác sĩ Bành giờ đã rút kinh nghiệm rồi, tỏ ra thận trọng hơn bác sĩ Trịnh một chút, sợ nhất là Thuyên Tắc Nước Ối, hỏi, "Lượng máu chảy có lớn không."
"Hai đứa nhỏ đang dùng túi dịch truyền ép tử cung." Hộ sĩ giải thích với bác sĩ Bành về biện pháp thô sơ hai tân binh áp dụng.
"Cần ép nhiều túi đấy." Bác sĩ Bành biết biện pháp này, hỏi, "Họ ép bao nhiêu túi rồi?"
Thông thường mà nói, phải ép trên mấy bao cát, thời gian duy trì không được ít hơn bốn tiếng, ép bao cát thuộc về biện pháp vật lý, hiệu quả e là chậm hơn tiêm thuốc.
"Họ lấy mấy túi quấn lại ép một lượt, tôi nhìn không rõ họ ép bao nhiêu túi lên đó." Hộ sĩ vừa quay đầu vừa nói, buổi tối thị dã cũng không tốt lắm.
Chủ yếu là gấp quá quên mang bao cát lên xe rồi. Trên xe chỉ có một hòm cấp cứu, làm sao nhét được một đống dịch truyền lên xe.
Hộ sĩ nói thật lòng: "Tôi thấy ép thế này hiệu quả không lớn đâu. Bác sĩ Bành, tiêm chút Thôi Sản Tố đi."
Bác sĩ Bành không vì thế mà từ bỏ, chỉ thị hộ sĩ: "Chị để Tạ Uyển Oánh nghe điện thoại."
Bác sĩ Trịnh bên cạnh phàn nàn, chất vấn họ: "Quá nửa giờ rồi nhỉ? Sao các người vẫn chưa đến Phương Trạch?"
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ