"Không cần đâu, tối nay em phải theo lão sư học tập." Tạ Uyển Oánh hảo tâm khước từ hai người họ. Dù cô không học tập cũng sẽ không đi làm bóng đèn.
"Tớ nghe họ nói, cậu giờ sang Phụ Sản Khoa rồi." Ngô Lệ Toàn nhắc đến tin tức nghe được từ người khác, tâm tư nói, "Sản phòng tớ cũng muốn đến xem một cái đấy."
"Đến đó làm gì?" Ân Phụng Xuân nghe xong câu này xen vào một câu.
"Anh và Oánh Oánh đều là bác sĩ, tớ nghe nói các anh toàn bộ đều phải đến đó học tập mà." Tiếp xúc nhiều với các bác sĩ, giờ Ngô Lệ Toàn sắp biến thành nửa bác sĩ rồi.
"Thì đã sao?"
"Anh người này sao lại lạnh lùng thế. Anh không có an ủi các sản phụ ở đó sao?"
"Không phải vợ anh, anh an ủi cô ta làm gì."
Tạ Uyển Oánh đứng ở bên này, có thể tưởng tượng ra vẻ mặt ngây ngô há hốc mồm của bạn nối khố mình. Chỉ có thể nói bác sĩ Ân trước mặt bạn gái nói chuyện quá trực tiếp không hề che đậy.
"Cậu nói anh ấy là bác sĩ sao?" Ngô Lệ Toàn quay đầu, vừa che miệng vừa thảo luận vấn đề này với bạn nối khố, "Nếu tớ không phải ở bệnh viện thấy anh ấy đối với bệnh nhân cũng khá tốt, tớ nghi ngờ anh ấy ở bệnh viện không được bệnh nhân hoan nghênh đâu."
"Bệnh nhân cần là trị khỏi bệnh. Còn về lời an ủi ——" Tạ Uyển Oánh không biết nói tiếp thế nào, thông thường bác sĩ đặc biệt an ủi bệnh nhân không phải chuyện tốt lành gì, tương đương với việc bệnh nhân này sắp xong đời rồi.
Câu nói "bác sĩ phải thường xuyên an ủi" chính là vì những căn bệnh mà y học không trị được thì chỉ có thể dùng đến thuốc an ủi thôi. Lời này quá mức tàn nhẫn, Tạ Uyển Oánh nghĩ ngẫm, không nói nữa.
"Anh ấy còn không tốt bằng thái độ của tớ đối với bệnh nhân." Ngô Lệ Toàn nói.
Tiếng dao băm trên thớt của Ân Phụng Xuân lại dừng một cái, phù, thở hắt ra một hơi.
Tạ Uyển Oánh không kìm được cười thành tiếng, bạn nối khố cô và mẹ cô không phải bác sĩ nhưng còn nhiệt tình hơn cả bác sĩ.
"Tối nay cậu trực ca, tớ mang dạ tiêu (đồ ăn đêm) qua cho cậu ăn." Ngô Lệ Toàn sảng khoái quyết định, tối nay phải đi thăm ca đêm của bạn nối khố.
"Tớ không ở Quốc Hiệp, tớ ở Bắc Đô Tam." Tạ Uyển Oánh bảo bạn đừng chạy nhầm chỗ.
"Bắc Đô Tam không phải rất nổi tiếng sao?"
"Phải, Sản khoa rất nổi tiếng."
"Cậu muốn ăn gì?"
"Cậu giúp tớ mang thêm cho bạn học tớ một cái đùi gà hoặc xúc xích thịt." Tạ Uyển Oánh dặn dò bạn nối khố một câu. Hôm nay sau khi ăn hai bữa cơm cùng Cảnh đồng học, cô phát hiện Cảnh đồng học thực sự ăn rất tiết kiệm. Một nam sinh mà lượng thịt và protein ăn vào còn ít hơn cả một nữ sinh như cô, sao mà được.
"Mang cho các cậu thật nhiều thịt." Ngô Lệ Toàn nói xong câu này nhớ ra, quay đầu nhìn con gà nguyên con trên thớt của bạn trai, nói với bạn trai, "Anh và tớ ăn không hết nhiều thế này đâu. Thế này đi, anh để lại một nửa, nửa kia tối nay mang qua cho bọn họ ăn. Để Oánh Oánh bọn họ nếm thử tay nghề của anh."
Bạn gái mở miệng một câu Oánh Oánh hai câu Oánh Oánh, trong miệng Ân Phụng Xuân tiếp tục thốt ra: Phù ~
Cuối cùng Tạ Uyển Oánh nhắc đến mục đích mình gọi cuộc điện thoại này: "Lệ Toàn, tớ không biết cậu đã nghe tin tức này chưa."
"Tớ biết cậu muốn nói gì rồi." Chỉ nghe khẩu khí của khuê mật, Ngô Lệ Toàn đoán ngay ra, "Cô ấy biết chuyện của mẹ mình. Cô ấy nói cô ấy đang học tâm lý học, không nói là thấu hiểu hay không thấu hiểu mẹ mình, nhưng tuyệt đối sẽ tôn trọng lựa chọn của mẹ cha mình."
Cũng được, bệnh nhân này cuối cùng cũng có chút trưởng thành lên rồi.
"Cô ấy duy chỉ lo lắng một điểm." Ngô Lệ Toàn khi nói lời này, chú ý đến biểu cảm không vui trên mặt bạn trai.
Ân Phụng Xuân là bản mặt cứng đờ, thầm nghĩ gia đình đó "âm hồn bất tán", dựa vào cái gì mà cứ quấn lấy bạn gái anh không buông. Bạn gái anh không phải bác sĩ tâm lý hay cái gì cả, muốn tìm an ủi cũng không nên tìm bạn gái anh.
Đề xuất Cổ Đại: Lương Duyên Trời Định