Nếu bệnh nhân sắp chết, anh chỉ có thể vội vàng truy hỏi tất cả những vấn đề có thể đã xảy ra trước đó.
Bệnh nhân này thực ra không nên nhận. Đây là suy nghĩ của Lý Quốc Tân sau khi tiếp xúc với bệnh nhân tối nay. Nếu có nhận, nhận vào ICU Tiêu hóa còn tốt hơn. Đừng chết ở khoa Ngoại của họ, sẽ khó ăn nói.
Bác sĩ Giang nhìn ra được suy nghĩ trong lòng của bác sĩ cấp trên. Anh biết tất cả là do bệnh tình của bệnh nhân đột ngột chuyển biến xấu. Ban ngày khi bệnh nhân chuyển viện đến, dấu hiệu sinh tồn vẫn ổn, không có tình huống đặc biệt nào xảy ra nên mọi việc cứ theo trình tự, chỉ chờ ngày mai toàn bộ bác sĩ trong khoa đến thăm khám hội chẩn, rồi mới tiến hành tháo mủ theo kế hoạch đã thảo luận sáng nay. Không ai ngờ được tình hình lại đột biến.
Bác sĩ Giang không thể nào trực tiếp phản bác cấp trên của mình, cãi nhau với cấp trên, chỉ có thể đứng lùi về một bên. Điều khiến anh phiền lòng nhất là, nhìn thấy vẻ mặt của chủ nhiệm Trịnh bị Lý Quốc Tân nói cho cũng trở nên lo lắng theo.
Chủ nhiệm Trịnh cũng cảm thấy chuyện này có vẻ như khoa mình sắp phải gánh tội oan, trong mày lộ ra vẻ bất mãn, cất giọng khô khốc hỏi: “Bệnh nhân chưa tỉnh phải không?”
“Vâng, lúc tôi về phòng bệnh thì cậu ta đã mất ý thức rồi. Họ kể lại rằng sau khi co giật thì gọi không tỉnh. Tôi nghe xong, lập tức bảo gọi người của khoa Thần Kinh Ngoại Khoa đến hội chẩn. Vừa hay Hoàng Chí Lỗi là bác sĩ nội trú trưởng, họ đã gọi Hoàng Chí Lỗi qua. Hoàng Chí Lỗi xem xong bệnh nhân nói không giống như có vấn đề ở đại não. Bây giờ tình trạng này của bệnh nhân cũng không thể đi làm CT được.” Lý Quốc Tân nói.
Tình trạng bệnh nhân quá nguy kịch, huyết áp thấp, hemoglobin thấp, nhịp tim không ổn định, sợ trong quá trình làm CT sẽ ngừng tim đột ngột, chỉ có thể đợi bệnh tình ổn định rồi mới tính.
Lý Quốc Tân tiếp tục báo cáo các biện pháp của mình cho lãnh đạo: “Tôi đã bảo Hoàng Chí Lỗi đi hỏi ý kiến của Tào Dũng rồi. Sau khi truyền máu, huyết áp của bệnh nhân đã tăng lên, nhưng vẫn chưa tỉnh, không rõ có thật sự là đại não có vấn đề không. Xem có thể không làm CT mà tìm cách khác không, có cần dùng thuốc gì của khoa Thần Kinh Ngoại Khoa không.”
Sợ là vừa cấp cứu không kịp, liệu bệnh nhân có bị chết não không?
Chủ nhiệm Trịnh quay đầu lại lườm bác sĩ Giang một cái: Tình hình này lúc cậu nhận bệnh nhân có biết không?
Hai cấp trên đều trách anh lúc nhận đã không xem xét kỹ lưỡng. Việc dọn dẹp hậu quả cho đồng nghiệp thường không ai muốn làm. Lãnh đạo muốn nể mặt thầy giáo trong trường đại học, nhưng người làm việc không phải lãnh đạo, mà là bác sĩ cấp dưới, có những lời cần phải nói rõ với lãnh đạo trước. Có những việc không thể ôm đồm được.
Bác sĩ Giang đang phải hứng chịu những lời chỉ trích dồn dập từ cấp trên.
Lăn lộn trong lâm sàng lâu rồi, những chuyện thế này rất nhiều, hễ có chuyện là lãnh đạo lại truy cứu trách nhiệm của cấp dưới trước, anh xem như đã thấy nhiều thành quen. Anh biết lãnh đạo đang tức giận, cần tìm người để mắng, sau đó sẽ an ủi anh.
Điều bác sĩ Giang lo lắng là… quay đầu, anh nhìn Tạ Uyển Oánh.
Ở phòng cấp cứu, người đề nghị nhận bệnh nhân này vào khoa Ngoại là cô. Thầy Giang bây giờ vì thế mà bị mắng. Tạ Uyển Oánh nhìn thấy trong lòng khó chịu, nếu không phải thầy Giang cứ ra hiệu bằng mắt bảo cô đừng nói gì, cô đã sớm xông ra nói: Một người làm một người chịu, sao có thể để người khác gánh tội thay mình.
Đứng ở cửa, Phan Thế Hoa nghe người bên trong nói chuyện, hai con mắt trống rỗng dần dần lấy lại tiêu cự, ngay lập tức nhìn về phía Tạ đồng học. Tạ đồng học vì muốn nhận bạn học của anh vào khoa Ngoại chữa bệnh, kết quả lại bị trách mắng.
Hai hàng mày thanh tú của anh nhíu lại:
Chuyện này rốt cuộc là lỗi của ai?
Bạn học của anh thật sự không nên được nhận vào Quốc Hiệp chữa trị sao?
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Hoàng Chí Lỗi cầm chiếc điện thoại vừa gọi xong đi trở lại phòng bệnh.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Ruồng Bỏ Thái Tử Chốn Kinh Kỳ, Nữ Tử Hàn Môn Chỉ Muốn Dốc Lòng Cầu Tài