"Cậu ta là học sinh của bác sĩ Giang." Vu Học Hiền nhớ lại mình hôm nay giúp bác sĩ Giang dẫn người, nói, "Cậu ta họ Phan." Ngay sau đó, không thể nhớ nổi tên của đối phương.
Hết cách, thầy giáo bệnh viện Tam Giáp dẫn quá nhiều học sinh. Nếu ấn tượng không sâu, thầy giáo rất khó đi nhớ kỹ một học sinh không có tiếng tăm gì. Anh là đại ngưu trong bệnh viện càng không nhớ nổi. Dù người này là sư đệ lớp hệ 8 năm của mình.
Tạ Uyển Oánh lúc này nhớ lại, bộ não của cô khi sàng lọc nhân tuyển thay thế bác sĩ Tống đã đề cử Phan bạn học đầu tiên cho cô. Cô theo đó liếc trộm Phan bạn học một cái.
Phan bạn học là thánh soi chi tiết đã bắt được ánh mắt nhỏ này của cô, mới có chuyện xảy ra tiếp theo.
"Là do em." Tạ Uyển Oánh thẳng thắn nói với tất cả mọi người. Trách nhiệm của mình mình gánh, không thể để Phan bạn học chịu đựng sự nghi ngờ của người khác.
Nhận được câu này của cô, Phan Thế Hoa là người đầu tiên mắt sáng lên, đôi mắt dịu dàng rực sáng lấp lánh.
Tạ bạn học mở miệng nói rồi, nói cậu trước đó không phải ảo giác, cô đã cho cậu một ánh mắt cầu cứu.
Quá hiếm có, nữ học bá Tạ bạn học cầu viện cậu. Có thể được Tạ bạn học nhìn trúng có thể nói là chứng thực cậu có thực lực kỹ thuật nhất định rồi.
Hai má Phan Thế Hoa hiện lên hai vệt đỏ ửng ấm áp, niềm vui sướng trong lòng hiện lên mặt, hướng về phía Tạ bạn học từng chữ từng chữ dùng sức dùng tâm nói: "Oánh Oánh, cậu không cần lo lắng có phải kéo tớ xuống nước hay không. Tớ không sao đâu. Tớ là người muốn làm bác sĩ, giống như cậu chỉ nghĩ đến cứu người."
Phan bạn học là một người dịu dàng tỉ mỉ, sớm đoán được trong lòng cô đang lo lắng điều gì, hiện tại bày tỏ lập thệ với cô không cần sợ tìm cậu xuống nước.
Trong lòng Tạ Uyển Oánh dâng lên một dòng nước ấm, đây cũng là lý do tại sao sau khi trọng sinh cô muốn tiếp tục học y. Cô biết những người trong ngành này hầu như đều là những người rất ấm áp.
"Cậu làm cái gì thế, tỏ tình với cô ấy à?" Phùng Nhất Thông vội vàng đẩy Phan bạn học một cái, thực sự nhìn không nổi nữa. Phan bạn học mặt mày hạnh phúc cười như một đóa hoa mẫu đơn quốc sắc thiên hương, đỏ rực rỡ.
Kinh ngạc nhất phải kể đến ba vị sư huynh và thầy giáo.
Thằng nhóc này là Trình Giảo Kim từ đâu chui ra vậy? Được Tạ Uyển Oánh thừa nhận thực lực? Tại sao bọn họ chưa từng nghe nói qua danh hiệu của thằng nhóc này?
Đẩy gọng kính, Vu Học Hiền bước tới đứng trước mặt Phan bạn học, tỉ mỉ quan sát ngũ quan tướng mạo người này: Người này lông mày đôi mắt không giống Tống Học Lâm, ngoại hình không giống, tính cách càng là nam nguyên bắc triệt (trái ngược hoàn toàn).
Không tồn tại khả năng râu ông nọ cắm cằm bà kia.
"Kỳ lạ thật, cô ấy cảm thấy cậu ta có thể làm cộng sự của mình?" Trong giọng nói của Lý Thừa Nguyên để lộ cảm giác đầy nghi hoặc, dùng ánh mắt hỏi Phó Hân Hằng.
Phó Hân Hằng trở lại vẻ trầm tĩnh, như tảng đá đen im lặng.
Theo lý mà nói, người Tạ Uyển Oánh có thể nhận đồng năng lực hẳn là phải giống như Tống Học Lâm sớm đã nổi danh, thằng nhóc trước mặt xem ra là nhân sĩ vô danh tiểu tốt, khiến anh cũng đoán sai trước sự việc.
Chuyện của cô luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nhận được sự ủng hộ của bạn học, Tạ Uyển Oánh đi tới trước bàn điều khiển cầm lấy bộ đàm nói với người trong phòng phẫu thuật: "Cận sư huynh, để em và Phan bạn học giúp anh đánh tiền trạm, chúng em giúp anh dò đường, anh ở phía sau thử lại. Nếu khả thi, chúng em có thể giúp anh đưa Đạo Ti đến động mạch vành, đến lúc đó do sư huynh lắp Chi Giá."
Nghe thấy lời này của cô, Cận Thiên Vũ quay đầu và một đám người trong phòng điều khiển kinh ngạc không thôi: Đây là Phan bạn học từ đâu chui ra vậy?
Ai cũng biết Tạ bạn học được, không ai biết Phan bạn học được.
"Sư huynh, xin hãy tin tưởng chúng em." Tạ Uyển Oánh nói.
Trong lòng Phan Thế Hoa thình thịch hai cái, khiến tay cậu không kìm được muốn túm lấy áo trước ngực.
Đề xuất Cổ Đại: Nô Lệ Bị Ta Thủy Loạn Chung Khí Đã Xưng Đế