Tạ Uyển Oánh không nghe thấy những tiếng ồn ào xung quanh, tiếp tục thảo luận với Vu sư huynh: "Không chỉ có một lậu khẩu, những lậu khẩu nhỏ khác cũng cần xử lý đặc biệt."
Những người khác nghe xong lời cô nói lại chen chúc trước màn hình vị kính, muốn tìm lậu khẩu khác mà cô nói. Kỳ lạ là, dường như lậu khẩu này vẫn chưa lộ ra, dù sao trong mắt họ là không nhìn thấy.
Nếu là thứ không thể nhìn thấy trên vị kính, tại sao cô lại nói có.
Chẳng lẽ cô có đôi mắt nhìn xuyên thấu, có thể thấy những nơi người khác không thấy?
"Em xử lý lậu khẩu này trước đi." Vu Học Hiền nói với cô một cách vững vàng.
Chỉ thị của Vu sư huynh đã có, Tạ Uyển Oánh làm theo.
Các bác sĩ khác nhìn cô thao tác không còn hoàn toàn nghi ngờ như lúc đầu. Là một sinh viên thực tập có thể làm được cầu nang khoách trương để lộ lậu khẩu đã là rất giỏi.
Quan chủ nhiệm nói thật với các bác sĩ khác: "Tôi chưa từng thấy sinh viên thực tập nào có thể làm được đến mức độ này. Cô ấy có nghiên cứu về vị kính."
Nửa câu đầu các bác sĩ ngoại khoa đều đồng tình. Nửa câu sau vẫn là luận điệu kinh nghiệm cũ, mấy bác sĩ ngoại khoa tiếp tục giữ thái độ hoài nghi với lời của Quan chủ nhiệm.
Sinh vật bổ phiến đã chuẩn bị xong, cẩn thận đặt vào trong lậu khẩu. Vì Tạ Uyển Oánh chưa từng thực hiện thuật đặt thực quản nội phúc mạc chi giá, nên vừa làm vừa phải nghe chỉ huy của Vu sư huynh bên cạnh. May mắn là trong mấy thao tác, Vu sư huynh đã trao đổi đầy đủ với y tá tại hiện trường, phối hợp với y tá để tạo điều kiện thuận lợi nhất cho cô.
Vu Học Hiền chỉ nói cho cô những lưu ý về quy trình thao tác, cũng không nói cho cô điểm đặt chính xác, vì điều này nếu cô tự tính toán thì hoàn toàn có thể làm được, và có khi còn làm tốt hơn anh.
Những người khác nhanh chóng phát hiện ra một điểm nữa: cô học quá nhanh, thầy vừa giảng đã có thể lĩnh hội được yếu điểm kỹ thuật, không phải như họ nghĩ ban đầu là học vẹt sẽ không thành công. Người ta thực sự chỉ là tốc độ thao tác lúc cần chậm thì chậm.
"Thói quen thao tác này của cô ấy rất tốt, lúc chậm thì rất chậm, lúc nhanh thì rất nhanh."
Giáo sư Hàn Vĩnh Niên liên tục đưa ra những nhận xét cao siêu. Hậu bối trẻ tuổi tài cao dễ dàng khơi dậy niềm đam mê học thuật sâu thẳm trong lòng các bậc tiền bối. Là một giáo sư, chắc chắn có thể nhìn ra manh mối trước người khác.
Người của Quốc Hiệp nghe lời tổng kết của giáo sư Quốc Trắc, nghĩ đến hai vị thầy ngoại khoa mà Tạ Uyển Oánh từng theo học vừa hay là hai thái cực, một người nóng tính, một người chậm tính.
Là lãnh đạo bệnh viện nào lại tài tình đưa ra sự sắp xếp khéo léo như vậy. Cũng may là Tạ Uyển Oánh không vì cách dạy của hai người thầy thái cực mà đầu óc rối loạn, ngược lại còn có thể phán đoán chính xác, lúc nào nên chậm, lúc nào nên nhanh. Lúc nhanh thì phong thái mô phỏng theo kiểu chớp nhoáng của thầy Đàm, lúc chậm thì học theo sự vững vàng như Phật của Đào sư huynh, sự vững vàng để làm chủ càn khôn.
Lậu khẩu được đặt màng chi giá che phủ, giống như xử lý vết thương hai lớp, khiến người ta cảm thấy chắc chắn. Thiệu Giai Lương từ từ thở phào nhẹ nhõm, là bác sĩ điều trị chính của bệnh nhân, thấy được kết quả này là vui mừng khôn xiết. Phải biết rằng bị bệnh nhân và người nhà liên tục chất vấn về vấn đề phẫu thuật, khiến bác sĩ ngoại khoa rất khó chịu. Nếu không được nữa, lại mổ cho bệnh nhân, nói thật anh không có nhiều tự tin về việc này, nếu không đã không mời giáo sư Hàn của khoa ngoại đến. Lậu miệng nối sau phẫu thuật lại tiếp tục lậu, hoặc bệnh nhân tử vong sau mổ đều là chuyện thường tình. Vì vậy, để bác sĩ phẫu thuật đầu tiên mổ lại cho bệnh nhân sẽ phải thận trọng đến mức không thể thận trọng hơn.
Tay Ngụy Quốc Viễn vỗ vỗ lên cánh tay anh, là an ủi. Bây giờ chỉ còn lại những lậu khẩu nhỏ khác mà Tạ Uyển Oánh vừa nói, chúng ở đâu, có nghiêm trọng không.
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Đã Thành Thân Với Kẻ Từng Làm Tổn Thương Mình