Lý do rất đơn giản, bác sĩ hơn ai hết đều không muốn vì tiền mà nảy sinh mâu thuẫn, cũng biết chữa bệnh cần rất nhiều tiền.
Lấy điện thoại di động ra, Tạ Uyển Oánh chủ động đề nghị với bà nội đứa trẻ: "Để cháu nói chuyện với bố mẹ bé."
Bà nội bệnh nhi chỉ mong sao ném được củ khoai lang bỏng tay này đi, gật đầu lia lịa với cô: "Đúng, cần bác sĩ các cô nói với bố mẹ nó. Tôi là người già nói không rõ ràng."
Người già trông cháu có cảm giác tự ti, sợ nhất mình hiểu sai ý truyền đạt sai ý của những người như giáo viên và bác sĩ, sau đó bị con trai con dâu nói đầu óc không được.
Điện thoại tút tút tút gọi đi, một lát sau, là mẹ đứa trẻ nghe điện thoại.
Nghe bác sĩ mở miệng nói con bệnh không nhẹ, mẹ đứa trẻ ngạc nhiên, chất vấn người già: "Trường học không phải nói nó chỉ bị cảm nhẹ thôi sao? Bà đưa nó đi đâu khám vậy? Sao bác sĩ nói phải truyền nước biển?"
"Chúng tôi là Quốc Hiệp." Tạ Uyển Oánh nói rõ thân phận với đối phương.
Lúc thích hợp lấy biển hiệu bệnh viện ra đè một chút, là có tác dụng.
Nghe thấy là Quốc Hiệp, quả nhiên, đối phương lập tức hết giận. Người dân ai cũng biết bệnh không chữa khỏi thì phải tìm bác sĩ Quốc Hiệp khám, bác sĩ Quốc Hiệp nói như vậy, chắc chắn sẽ không sai.
Mẹ đứa trẻ tức giận, giận con trai mình cũng giận người già bình thường giúp họ trông con: "Nó chạy đi đâu gây ra bệnh vậy?"
"Nó dạo này tan học, đi theo một đám người không biết chạy đi đâu chơi, có thể trúng gió bị lạnh rồi. Tôi nói nó bao nhiêu lần rồi, phải ở nhà làm bài tập đọc sách, nó không nghe." Bà nội đứa trẻ lúc nói lời này trừng mắt nhìn đứa cháu không nghe lời, "Bây giờ thì hay rồi, làm cho sinh bệnh."
"Mẹ, mẹ lẽ ra nên sớm nói cho chúng con biết những tình hình này."
Bị con dâu oán trách, bà nội đứa trẻ cảm thấy vô cùng oan ức: "Mẹ đã nói với các con rồi, các con công việc bận rộn không nghe thấy mẹ nói, mẹ biết."
Người lớn toàn như vậy, lúc trẻ con không sao thì cái gì cũng tốt, hễ có chuyện là bắt đầu chỉ trích lẫn nhau.
Mâu thuẫn giữa các thành viên trong gia đình bác sĩ không quản được, bác sĩ chỉ quản việc giải thích bệnh tình bệnh nhân, Tạ Uyển Oánh giảng giải rõ ràng cho mẹ đứa trẻ: "Tình trạng này của bé không thể kéo dài, càng kéo dài càng lợi hại, nghiêm trọng hơn chút nữa là phải nhập viện, hoặc là vào ICU đấy."
Bác sĩ không nói chuyện giật gân, không kiểm soát được nhiễm trùng cấp tính cục bộ của cơ thể, đến phía sau chắc chắn diễn biến thành nhiễm trùng toàn thân, sẽ chết người. Còn về chuyện chi phí, càng muốn tiết kiệm tiền càng nên chữa sớm, chứ không phải kéo dài đến lúc vào ICU ngày nào cũng đốt tiền, thậm chí người mất tiền mất.
Tạ Uyển Oánh tính một bài toán kinh tế cho người nhà bệnh nhân: "Bây giờ chị tiêm vài ngày kháng sinh, cộng thêm thuốc hạ sốt, dự tính trong vòng vài trăm tệ có thể giải quyết. Nếu nhập viện, là trên ngàn tệ rồi."
Bác sĩ nói toạc ra, đầu óc người nhà bệnh nhân mới không bị mơ hồ. Mẹ đứa trẻ nghe thấy sự so sánh giữa tiền và tiền, dù sao cũng là con trai mình, nói với mẹ chồng: "Mẹ nghe bác sĩ, tiêm cho nó đi. Con mang tiền qua bệnh viện. Trên người mẹ có bao nhiêu tiền thì đóng trước bấy nhiêu."
Người nhà đồng ý điều trị cho đứa trẻ, Tạ Uyển Oánh thở phào nhẹ nhõm, quay lại phòng khám báo cáo với cô Tân.
Bên trong phòng khám Nội Khoa, Tân Nghiên Quân trong lúc y tá đi thực hiện y lệnh miệng cho bà cụ nằm bên ngoài, phải lập tức bổ sung đơn kiểm tra, để lát nữa sau khi lấy máu xong thì gửi đến khoa Xét nghiệm hóa nghiệm.
Y tá lấy máu xong quay lại báo cáo với Tân Nghiên Quân: "Bà ấy tê bì chi trên bên trái rồi."
Rắc rối, trúng gió (đột quỵ) rồi. Cần chụp CT não bộ, phải liên hệ Thần Kinh Nội Khoa hoặc Thần Kinh Ngoại Khoa chuẩn bị thu nhận bệnh nhân nhập viện.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Mẹ Đẹp Đi Xem Mắt Còn Tôi Thì Hưởng Phúc