Bao gồm từ yết hầu khó vượt qua nhất lúc đầu, đến sụn khí quản gồ ghề như sống núi cần phải tránh né, rồi đến từng đoạn đường ống phế quản nối tiếp nhau chằng chịt phức tạp như mê cung. Mỗi một đoạn đều cần bác sĩ phải khắc phục khó khăn.
Phải để nội soi phế quản tiếp tục giữ ở vị trí trung tâm, công việc của cô giáo mới có thể triển khai thuận lợi.
Tay luôn giữ nghiêng đầu bệnh nhân, rồi căn cứ vào thao tác của cô giáo mà thực hiện một số điều chỉnh tinh vi. Động tác của Tạ Uyển Oánh rất nhẹ nhàng và tỉ mỉ. Khiến Tân lão sư thao tác thoải mái, bệnh nhân cũng có thể thoải mái. Nữ bệnh nhân gần như không nhận ra đầu mình bị tay cô ấn giữ, chứng tỏ dù bị cô ấn đầu, bệnh nhân đều cảm thấy tư thế này có thể chấp nhận được, khá dễ chịu.
Thật là thần kỳ. Y tá lại liếc Tạ Uyển Oánh một cái, trong mắt không còn ánh nhìn coi thường gà mờ mới đến nữa.
Cảm giác tay thuận, thao tác tự nhiên, ống mềm do bác sĩ thao tác rất nhanh đến chỗ bệnh biến, dùng kìm lấy mẫu, chuẩn bị gửi đi làm giải phẫu bệnh.
Làm xong kiểm tra, ống rút ra khỏi đường thở bệnh nhân thuận lợi.
Sau thủ thuật, cổ họng bị tê của bệnh nhân không thể mở miệng nói chuyện lắm, gật đầu ra hiệu với bác sĩ: Cũng được, không có gì khó chịu.
Bệnh nhân hài lòng, nhân viên y tế vui nhất.
Để y tá đưa bệnh nhân giường 3 về phòng bệnh, Tân Nghiên Quân đút hai tay vào túi áo blouse trắng, suy tính gì đó, nói với y tá: "Giúp tôi chuẩn bị một chút, tôi muốn đi làm rút dịch cho giường 6."
Là chỉ chọc dò màng phổi rút dịch màng phổi (tràn dịch màng phổi).
Y tá nghe thấy chỉ thị này của cô kinh ngạc nói: "Bác sĩ Tân, không phải đã nói là để Tâm Hung Ngoại xuống làm sao?"
Chọc dò màng phổi, là kỹ năng nghề ruột của Tâm Hung Ngoại Khoa rồi. Bác sĩ Hô Hấp Nội Khoa cũng làm được, nhưng chắc chắn làm không tốt bằng Ngoại khoa.
Gặp bệnh nhân khá dễ thao tác, bác sĩ Hô Hấp Nội Khoa thường tự mình làm. Chỉ có ca rất khó, bản thân không nắm chắc lắm, mới mời Tâm Hung Ngoại qua.
Dù sao muốn đợi bác sĩ khoa khác chuyên môn qua giúp mình làm việc này không dễ, cần đợi đối phương có thời gian.
Tân Nghiên Quân nhớ, hôm đó bác sĩ Tâm Hung Ngoại bên trên xuống hội chẩn là bận đến tối mới xuống Hô Hấp Nội Khoa xem bệnh nhân, đoán chừng hai ngày nay bận đến mức không có thời gian xuống chọc dò. Cũng không biết mình và bệnh nhân phải đợi bao lâu. Gọi điện thoại đi giục người khoa khác cũng không thích hợp lắm.
Vừa hay, hôm nay có một thực tập sinh Ngoại khoa kho báu đến, biểu hiện xuất sắc đã chứng thực lời đồn không sai. Trong lòng Tân Nghiên Quân tính toán, nếu có học sinh này giúp đỡ, mình có thể làm chọc dò cho bệnh nhân giường 6 rồi.
"Đi, đến giường 6."
Tân lão sư vẫy tay, Tạ Uyển Oánh đi theo, trong đầu nhớ lại bệnh án giường 6 và cuộc thảo luận đi buồng sáng nay.
Bệnh nhân giường 6 là bệnh nhân nam, tuổi không lớn, hơn bốn mươi tuổi nhưng rất béo.
Béo, mỡ dày, muốn làm chọc dò, bác sĩ ngay cả những điểm giải phẫu mốc xương cũng có thể sờ không thấy, khó phán đoán vị trí xuống tay. Chính vì vậy, Nội khoa mới tìm Ngoại khoa đến làm.
Ngoại khoa ngày ngày cầm dao động vào cơ thể người, cấu trúc bên trong cơ thể người trong đầu rõ ràng hơn bác sĩ Nội khoa nhiều, có thể làm được việc sờ không thấy cũng có thể dựa vào kinh nghiệm mà xuống tay.
Y tá chuẩn bị lại đồ phẫu thuật, đẩy xe điều trị đến phòng bệnh giường 6.
Tân Nghiên Quân đeo ống nghe, nghe phổi lại cho bệnh nhân, chỉ huy học sinh cùng nghe.
Nghe phổi và nghe tim giống nhau, có một trình tự.
Thường quy là từ ngực trước và ngực bên đến lưng sau.
Tim nghe là tiếng tim, phổi nghe là tiếng hô hấp (rì rào phế nang). Tiếng hô hấp, đúng như tên gọi, là âm thanh do luồng khí rung động sinh ra trong đường hô hấp và phế nang khi người ta thở.
Đề xuất Hiện Đại: Cưng Chiều Em Đến Trọn Đời