Dù là lời thừa thãi, cũng vẫn phải nói. Lương Bách Xuyên an ủi bệnh nhân thêm chút nữa, công việc bận rộn nên cáo từ trước, lúc rời đi nói với tất cả bác sĩ tại hiện trường: "Vất vả cho mọi người."
"Không có chi, Lương viện trưởng. Lỗ lão sư là thầy của chúng tôi." Từng người từng người bác sĩ Quốc Hiệp trả lời ông như vậy.
Vốn dĩ là việc trong phận sự của mọi người.
Trương Hoa Diệu đích thân tiễn ông ra cửa, hai người trên đường chắc chắn phải tiếp tục bàn chuyện công việc của Quốc Trệ.
Sức khỏe Lỗ lão sư ngày càng tốt lên. Song hỷ lâm môn. Mẹ của Dương Dương xuất viện. Anh Hồ sau khi điều trị thường quy đã xuất viện trước, chọn ngày quay lại Can Đảm Ngoại Khoa (Khoa Ngoại Gan Mật) làm phẫu thuật lấy sỏi. Tạ Uyển Oánh đón nhận lần mổ chính đầu tiên tại Can Đảm Ngoại Khoa.
Thay vì để hai bác sĩ giống như "oan gia" phẫu thuật cho mình, chi bằng tìm bác sĩ đã nhìn ra bệnh cho mình làm phẫu thuật, Hồ Chấn Phàm nghĩ đơn giản vậy thôi. Liễu Tĩnh Vân biết tự lượng sức mình, không tranh giành việc gây mê cho bạn trai.
Tiểu phẫu thuật, Tạ Uyển Oánh hoàn thành vô cùng thuận lợi. Sau đó là một ca tiểu phẫu thuật mở bụng, Tạ Uyển Oánh cuối cùng cũng tranh thủ được cho Cảnh Lăng Phi và Phạm Vân Vân lên bàn mổ kéo móc, nhiệm vụ hướng dẫn học tập coi như được toại nguyện. Lỗ lão sư xuất viện là ba tuần sau, nghe nói cách ba tháng phải quay lại hóa trị, trước đó, cô phải xuất khoa rồi.
Cùng đi với cô lúc đó là Tống Học Lâm, anh đi thẳng sang Thần Kinh Ngoại Khoa đối diện. Đa số người trong bệnh viện mới biết, Tống Học Lâm là muốn ở lại Thần Kinh Ngoại Khoa.
Bác sĩ Tống sắp đi theo Cao sư huynh làm việc. Tạ Uyển Oánh đôi khi nghĩ ngợi, trong lòng có chút ghen tị. Bởi vì ai cũng biết Cao sư huynh tốt. Giống như lớp trưởng lớp cô, lúc xuất khoa từ Thần Kinh Ngoại Khoa chuyển sang Tâm Nội Khoa, lưu luyến không rời, nói gì cũng muốn tương lai ở lại Thần Kinh Ngoại.
Bạn học trong lớp vốn tưởng cô sau khi xuất khoa sẽ hội họp với lớp trưởng sang Tâm Nội Khoa - khoa nội lớn nhất Quốc Hiệp.
Khi nhận được thông báo đi Hô Hấp Nội Khoa (Khoa Nội Hô hấp) luân khoa, người ngã ngửa không phải bản thân Tạ Uyển Oánh, mà là tất cả những người khác.
"Tại sao lại để em ấy đi Hô Hấp Nội Khoa, không phải đi Tâm Nội cũng không phải đến Tiêu Hóa Nội chúng ta?!" Khương Minh Châu cả ngày mong ngóng tiểu sư muội qua khoa mình thực tập, không chỉ thất vọng, mà hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Hô Hấp Nội Khoa, ở Quốc Hiệp cũng chẳng ra sao. Hiệu quả kinh tế của khoa bình thường. Về mặt học thuật, Hô Hấp Nội Khoa không giống Tâm Nội và Tiêu Hóa Nội có nhiều đại lão, thậm chí còn không bằng Nội Tiết Miễn Dịch Khoa. Đừng thấy cái sau có vẻ là khoa nhỏ, nhưng các thầy cô ở Khoa Miễn Dịch Quốc Hiệp đều là chuyên gia miễn dịch học hàng đầu toàn quốc.
Các sư tỷ hoang mang, Tạ Uyển Oánh một lòng tin tưởng sự sắp xếp thực tập của thầy cô, không có bất kỳ ý kiến nào, thu dọn đồ đạc chuẩn bị sang Hô Hấp Nội.
Trước khi đi, theo thông lệ phải chào tạm biệt các thầy cô trong khoa.
Đào sư huynh vào tối hôm cô và bác sĩ Tống sắp đi, mời riêng hai người ăn một bữa cơm, cảm ơn sự hỗ trợ của họ đối với công việc của anh tại khoa này.
Phải nói là, Đào sư huynh khách sáo quá đi~
Trong bữa tiệc, mọi người tối nay không phải trực đêm mai được nghỉ, Hà Quang Hữu mang theo chai rượu vang khao hai người mới xuất khoa.
Lúc này là tháng mười, mùa thu đã đến, mọi người ăn lẩu dê trước.
"Cậu đi Thần Kinh Ngoại ở đối diện chúng tôi, có thể thường xuyên về chơi." Hà Quang Hữu vỗ vai Tống Học Lâm, dặn dò.
Tống Học Lâm vẫn như mọi khi, nhàn nhạt ừ một tiếng.
"Oánh Oánh." Đào Trí Kiệt quay đầu, đôi mắt đẹp sáng lấp lánh cười cong cong hỏi tiểu sư muội, "Cậu ấy đi Thần Kinh Ngoại, em có muốn đi theo sang Thần Kinh Ngoại không?"
Sau khi Lỗ lão sư thuận lợi xuất viện, Đào sư huynh cuối cùng cũng biết cười, nụ cười anh tuấn như gió xuân ấm áp.
Tạ Uyển Oánh đặt đũa trong tay xuống, cẩn trọng trả lời: "Phải xem khoa người ta có nhận em không đã ạ."
Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng