Đứng trước mặt Lỗ lão sư, Đào Trí Kiệt tựa như một cậu học sinh tiểu học hiến ân cần nói: "Thân là học trò đâu dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt thầy, trơn môi múa mép lại càng không dám."
"Cậu không dám?" Nhận lấy câu phủ định này của anh, Lỗ lão sư nghĩ đến chuyện ô mai thanh mai mà tức, giơ ngón tay chỉ chỉ mặt anh, "Cậu và Tào Dũng gan lớn nhất, tưởng tôi không biết sao?"
"Cậu ấy hôm đó tặng thầy cái gì, em thật sự không nhận ra. Em mua thanh mai chỉ vì thanh mai ngon, muốn cho thầy nếm thử." Đào Trí Kiệt giải thích.
Lỗ lão sư nhìn nhìn đôi mắt kia của anh, nhìn kỹ càng, muốn biết trong đôi mắt mang ý cười của anh có mở mắt nói dối hay không.
Đào Trí Kiệt chỉ cười.
"Nó có nói dối không?" Lỗ lão sư không cách nào xác định, quay đầu hỏi Tạ Uyển Oánh đang có mặt.
Đào sư huynh có nói dối hay không cô không nhìn ra được.
Không đợi cô phản hồi, Lỗ lão sư cũng nhìn ra sự đơn thuần này của cô, nói cô: "Haizz, đứa nhỏ này, ngày thường có phải bị bọn họ ăn hiếp đến chết không? Lần trước nó rốt cuộc có vì chuyện của tôi mà mắng em không?"
"Không có ạ, thưa thầy." Tạ Uyển Oánh lắc đầu, lời không thể nói lung tung, Đào sư huynh chưa từng mắng cô, chỉ là từng giận thôi, hiểu là được.
"Tôi cảnh cáo các cậu, đừng vì tính tình con bé tốt mà lừa gạt nó." Lỗ lão sư lập quy củ cho đám người nghịch ngợm gây sự này.
Đào sư huynh nghịch ngợm với ai sao? Chỉ thấy các sư huynh trước mặt thầy có lẽ giống như đứa trẻ con vậy. Tạ Uyển Oánh cười tươi.
Bên ngoài hành lang thình thịch thình thịch, tiếng chạy bộ dồn dập thể hiện có người nghe thấy tiếng gió thầy đến, vội vàng chạy tới.
Khâu Thụy Vân lao đến cửa, hô một tiếng: "Thầy." Hơi còn chưa kịp thở, chui vào cửa xong tìm Tạ Uyển Oánh trốn trước, thò đầu rụt cổ hỏi: "Tiểu Tống đâu?"
"Tống bác sĩ anh ấy ——" Cô đến không thấy những người khác.
"Tên này, chẳng lẽ ngủ quên rồi." Khâu Thụy Vân lo lắng gọi điện thoại cho sư đệ.
Chủ yếu là, thầy đến quá sớm, bọn họ đều muộn.
Tống Học Lâm nghe điện thoại của sư huynh, ở đầu dây bên kia giọng điệu ông cụ non trả lời: "Em đang ở Phẫu Thuật Thất (phòng phẫu thuật)."
Bị sư đệ giáng cho một búa nặng nề, Khâu Thụy Vân buồn bực tột độ.
Tống bác sĩ là trực tiếp lên phòng phẫu thuật rồi, không hổ là người thông minh nhất.
"Đi, đến phòng phẫu thuật xem." Lỗ lão sư chỉ huy. Livestream phẫu thuật rất hiếm gặp, vì thế Lỗ lão sư cảm thấy khá hứng thú, dẫn cháu trai đến sớm chính là muốn tận mắt xem tình hình hiện trường.
Một đoàn người rẽ ngoặt ra cửa, đi đến phòng phẫu thuật. Lúc này cả ba bệnh nhân đều đã được đưa vào phòng phẫu thuật.
Khi đến tầng ba, Tạ Uyển Oánh gặp người nhà bệnh nhân đang đợi ở cửa phòng phẫu thuật.
"Chị ơi." Thân hình nhỏ bé của Dương Dương nhảy từ trên ghế xuống, thấy chị khuôn mặt nhỏ cười như đóa hoa hướng dương, "Mẹ em vào trong rồi."
"Không sao, chị vào trong cùng mẹ em." Tạ Uyển Oánh nói với đứa bé.
Vâng vâng, có chị cùng mẹ, mẹ không cần sợ nữa. Cái đầu nhỏ của Dương Dương gật gật gật.
Chào hỏi người nhà xong, Tạ Uyển Oánh rảo bước đuổi theo thầy và sư huynh phía trước.
Lỗ lão sư quay đầu lại, hỏi cô một câu: "Trước đây giao thiệp với người nhà bệnh nhân đều là em, phải không?"
Sinh viên y đến lâm sàng, học cách giao tiếp với người nhà bệnh nhân là bài học bắt buộc.
"Học tập người ta cho tốt vào." Lỗ lão sư quay đầu giáo dục cháu trai, "Nhìn xem người ta quan hệ với người nhà bệnh nhân tốt thế nào, có chuyện gì thương lượng với người nhà, có thể tránh được rất nhiều tranh chấp."
"Cháu biết rồi, bà nội." Trương Thư Bình dường như phát hiện hôm nay bà nội nói nhiều hơn bình thường.
Đề xuất Cổ Đại: Lương Duyên Trời Định