"Em vừa mới đến, thưa thầy." Tạ Uyển Oánh ngại nói mình vừa xem Lỗ lão sư dạy học mắng người đến nhập tâm.
"Tôi biết mà, em là người khiêm tốn. Những người khác chưa đến chỉ có một mình em đến, em sợ nói vậy em nổi bật phải không?" Lỗ lão sư cười cười chỉ chỉ cô, cầm điện thoại lên, phê bình đám tiền bối lười biếng kia của cô, "Mấy tên kia thật không ra thể thống gì, nói là thầy em là sư huynh em, hôm nay là ngày gì. Ngày trọng đại, ngày phải nêu gương trước đồng nghiệp toàn quốc, kết quả từng tên một nằm trên giường ngủ nướng không dậy nổi. Biết sớm, tôi đặt đồng hồ báo thức giúp bọn họ."
Tạ Uyển Oánh vốn định nói đỡ cho các tiền bối một câu hôm nay mọi người không thể đến muộn đâu. Sau đó nghĩ lại, Lỗ lão sư đến sớm thế này rồi, cô nói câu này, sợ Lỗ lão sư càng giận.
Đây đâu phải vấn đề đến muộn hay không đến muộn, là mức độ có đủ coi trọng hay không.
"Có lẽ các sư huynh tối qua có công việc phải làm, ngủ muộn." Tạ Uyển Oánh tìm nửa ngày, tìm cho các tiền bối một lý do hơi thỏa đáng, chứng minh các tiền bối tuyệt đối không phải không đủ coi trọng việc này, "Trong khoa đã họp rất nhiều lần rồi ạ."
"Họp hành ríu ra ríu rít, một đám người trong phòng bắn nước bọt, đừng tưởng tôi không biết. Người không đủ tự tin mới thường xuyên họp thảo luận." Lỗ lão sư bộc phát phong thái giáo viên, không cho người khác tìm cớ biện hộ cho học sinh làm sai.
Nghe câu này, Tạ Uyển Oánh không dám lên tiếng nữa, sợ càng nói càng bôi đen cho tiền bối.
Trương Thư Bình cũng im lặng, biết phong cách của bà nội là như vậy rồi.
Reng reng reng, điện thoại di động reo vang trong hành lang bệnh viện. Có người vội vội vàng vàng móc điện thoại từ túi áo ra.
"Cậu đang ở nhà?" Lỗ lão sư hỏi người đầu dây bên kia.
"Không ạ, thưa thầy, em đang ở bệnh viện rồi."
"Cậu ở bệnh viện sao tôi không thấy cậu?"
"Thầy, thầy ——" Đào Trí Kiệt giơ điện thoại áp vào tai mình, tai kia nghe ra sự bất thường, bước chân lướt qua trước cửa văn phòng bác sĩ phanh gấp lại. Anh vốn định đi thẳng đến văn phòng mình rồi.
Không nghi ngờ gì nhân vật bất ngờ đột nhiên xuất hiện trước mắt, khiến anh suýt chút nữa khi phanh chân lại không đứng vững, tay kia vịn vào khung cửa một cái.
Dáng vẻ chật vật này của Đào sư huynh là lần đầu tiên thấy, Tạ Uyển Oánh được mở rộng tầm mắt rồi.
"Lỗ lão sư sao thầy lại ——" Đôi mắt Đào Trí Kiệt kinh ngạc nhìn Lỗ lão sư, nhất thời dường như không biết mở lời với thầy thế nào.
"Tôi sao lại ở đây phải không?" Lỗ lão sư tiếp lời giúp anh, chỉ vào cháu trai bên cạnh nói, "Hôm nay tôi chuyên dẫn một sinh viên y qua tham quan học tập. Tối qua tôi nói với nó rồi, hôm nay ca phẫu thuật này rất quan trọng, đoán chừng tối các bác sĩ ngủ không ngon, hôm sau năm giờ sẽ đến phòng bệnh xem bệnh nhân. Tôi dẫn nó sáu giờ đến, kết quả chỗ các cậu chẳng có một ai."
Đào Trí Kiệt: ...
"Chỉ có một mình con bé này ở đây." Lỗ lão sư lại chỉ vào Tạ Uyển Oánh, "Các cậu là biến thành cáo già rồi, không tích cực bằng học sinh như nó. Nghĩ lại dáng vẻ trước đây của các cậu xem."
Lão sư đang hồi tưởng lại dáng vẻ vô cùng tích cực cầu tiến của bọn họ khi còn là sinh viên y, rồi đối chiếu với hiện trạng của bọn họ.
"Thầy." Đào Trí Kiệt tìm lại được giọng nói của mình rồi, nói, "Thầy kiểm tra đột xuất, bài thi này em thừa nhận em trả lời mất điểm rồi."
"Cái miệng này của cậu lúc không nói chuyện thì thôi, lúc nói chuyện thì trơn môi múa mép." Lỗ lão sư không hài lòng lắm với độ thành khẩn của lời xin lỗi này.
Mắt Đào Trí Kiệt cười cong lên, cất điện thoại vào trong văn phòng.
Đề xuất Ngược Tâm: Xé Xác Kẻ Giả Danh Tranh Đoạt Vạn Lượng Gia Tài