Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 313: Em muốn gặp anh rể

Ngày thứ hai sau khi về Kinh Châu, cô gặp Giang Nhất Nam.

Cách lần gặp trước đã nửa năm trôi qua.

Hôm nay Lục Tiểu Hạ cố ý mặc một chiếc váy bầu hơi bó, để phần bụng dưới lộ rõ ra.

Trước đó gặp Tang Mân, cô đều mặc đồ rộng thùng thình, cố gắng không để lộ vòng eo, khiến bản thân trông như mới mang thai ba tháng.

Địa điểm gặp mặt là tại văn phòng của cô.

Lúc Giang Nhất Nam bước vào cửa, ánh mắt rơi xuống bụng dưới của cô, biểu cảm vỡ vụn rõ rệt.

Ánh mắt chạm nhau, Lục Tiểu Hạ cười dịu dàng tự nhiên.

Bỗng nhớ lại rất nhiều năm trước, cảnh tượng lần đầu tiên hai người gặp nhau.

Khi đó cô đưa Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đến văn phòng xưởng trưởng Giang để ký tên bán suất biên chế mẹ để lại, một thiếu niên gầy gò đứng sau máy in.

Ấn dấu tay xong, thiếu niên đưa một tờ khăn giấy cho cô lau tay.

Khi đó cậu ấy mới 18 tuổi, còn cô tuổi cơ thể tuy cũng mới 19, nhưng thực ra bên trong chứa đựng một linh hồn hơn bốn mươi tuổi. Già dặn, nội tâm một mảnh tiêu điều.

Khi đó cậu ấy như một tia nắng ấm mùa xuân, nỗ lực chiếu rọi về phía cô. Còn cô ở trong bóng tối quá lâu, trong lòng chỉ có hận thù, không nhìn thấy trái tim của một thiếu niên.

Khi cô hiểu được tâm tư thiếu niên, chỉ có một ý niệm, không thể làm lỡ dở đứa trẻ này.

Không ngờ vẫn làm lỡ dở.

Giang Nhất Nam đẩy gọng kính trên sống mũi, cậu ấy bây giờ càng ra dáng một tân quý IT, áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng người rất cao lớn.

Cậu ấy không nói gì, xoay người đặt túi lên bàn làm việc của cô, từ bên trong lấy ra mười mấy cọc tiền, đặt lên bàn.

Trong phòng rất yên tĩnh, trái tim Giang Nhất Nam đã tan nát rồi.

Ba năm trước, lúc đó sự nghiệp cậu gặp trắc trở, dự án đình trệ, chị Hạ cho cậu vay một triệu để cứu nguy.

Thực ra cậu chỉ mất nửa năm là đã vực dậy được.

Nhưng việc trả một triệu này, cậu đã dùng tâm cơ.

Muốn gặp chị ấy không dễ dàng như vậy, hai tuần hẹn một lần cũng chưa chắc đã hẹn được. Hẹn nhiều quá thì chị ấy bảo bận.

Thế là, những lúc hẹn mãi không được, cậu lại bảo đến trả tiền.

Mỗi lần trả mười vạn.

Có lúc trả năm vạn.

Lần trả năm vạn đó, cậu nhìn thấy sự xót xa trên gương mặt chị ấy, chị ấy nói:

"Nếu cậu kẹt tiền thì không cần trả vội đâu."

Một triệu này đã giúp cậu rất nhiều, để cậu mỗi tháng đều có thể đường đường chính chính gặp chị ấy một lần.

Lần gặp cuối cùng trước Tết, chị ấy vẫn bình thường, lúc đó cậu còn nghĩ sẽ cùng ăn Tết, nhưng sau Tết thì không hẹn được nữa.

Gặp lại lần nữa, chị ấy đã mang thai con của người khác.

Quá ngược tâm.

Trong lòng chua xót vô cùng.

Đây là người cậu thích từ năm 18 tuổi, sự yêu thích thuần túy về mặt sinh lý, ngày nào cũng muốn gặp chị ấy.

Ngay cả cách xưng hô cũng mang theo tâm cơ, chị ấy là người thân của cô giáo Diêu, cô giáo Diêu, sư mẫu và bà ngoại Diêu đều gọi chị ấy là Hạ Hạ, thế là cậu cũng gọi chị ấy là Hạ Hạ. Đó là dục vọng thầm kín, cậu muốn trở thành người nhà của chị ấy.

Sau này thấy chị ấy một lòng lo cho sự nghiệp, cậu nghĩ mình phải cùng tần số với chị ấy, thế là cậu cũng ra ngoài phấn đấu sự nghiệp.

Mấy năm đó tuy không gặp được chị ấy, nhưng cậu và con bé Lục Tiểu Đông lém lỉnh kia một năm trao đổi mấy trăm bức thư điện tử, mọi tin tức liên quan đến chị ấy cậu đều biết.

Chị ấy kiếm được tiền, lại mở cửa hàng, chị ấy không bị cha và mẹ kế bắt nạt, sự nghiệp của chị ấy phát triển rất tốt.

Còn cậu ở đất khách quê người, sống dựa hoàn toàn vào một tấm ảnh của chị ấy.

Chị ấy là động lực học tập của cậu, là động lực để cậu về nước, cũng là động lực để cậu phấn đấu nỗ lực.

Dưới lầu nơi cậu ở có một tiệm áo cưới, mỗi lần đi qua cậu đều tưởng tượng một chút, chị ấy mặc váy cưới, cậu mặc lễ phục.

Được rồi, bây giờ giấc mơ cuối cùng cũng tan vỡ rồi.

Cậu xoay người đi đến trước mặt chị ấy, không còn vẻ ấm áp như gió xuân ngày thường nữa.

Cụp mắt xuống, che giấu sự vỡ vụn trong nội tâm.

Vô cảm hỏi một câu:

"Anh rể làm nghề gì?"

Lục Tiểu Hạ hơi suy nghĩ, lúc này lôi Lâm Tư Thần ra làm bia đỡ đạn chắc chắn không được nữa rồi. Cô đổi giọng:

"Làm bất động sản."

"Bao giờ cưới?"

Bộ não Lục Tiểu Hạ vận hành tốc độ cao, câu hỏi này trả lời thế nào đây.

Nếu trả lời cưới, tương lai nhất định sẽ lộ tẩy.

"Tôi không định kết hôn." Cô thản nhiên nói.

Giang Nhất Nam nhìn cô đầy vẻ không thể tin nổi, mày nhíu chặt, môi mấp máy hai cái.

Tự não bổ ra một câu chuyện cẩu huyết —

Chị ấy yêu một người không nên yêu, mang thai con của người ta, người ta lại không định chịu trách nhiệm.

Trong lòng đau đớn tột cùng.

Cũng chửi rủa thậm tệ.

Đó là loại cặn bã gì vậy! Lại làm tổn thương chị ấy như thế!

Sự vỡ vụn trong lòng nháy mắt hóa thành xót xa.

"Hắn không muốn kết hôn, cũng không nhận con?" Cậu hỏi.

"Không phải, là tự tôi không muốn. Nhưng đứa bé... tôi muốn, tôi tự chịu trách nhiệm."

Lục Tiểu Hạ cười cười, đưa tay lấy trà, định pha cho cậu một tách.

Giang Nhất Nam ấn tay cô lại.

Chị ấy xưa nay luôn mạnh mẽ, bị gã đàn ông tồi lừa gạt, lại còn muốn cố tỏ ra kiên cường. Chắc chắn là như vậy.

Ít nhất những chuyện như thế này xung quanh cậu thấy không ít, bạn học, đồng nghiệp, bạn của bạn, luôn có những tin đồn cẩu huyết như vậy truyền ra.

"Chị Hạ, chúng ta kết hôn đi."

Đến lượt đồng tử của Lục Tiểu Hạ vỡ vụn.

Nói nãy giờ bằng thừa.

Cô ngẫm nghĩ kỹ lại những lời vừa nói, rốt cuộc nói sai câu nào? Khiến cậu ấy có suy nghĩ như vậy.

"Hạ Hạ, em vẫn luôn thích chị, từ năm 18 tuổi ở văn phòng bác cả em, em đã bắt đầu thích chị rồi. Em sẽ đối tốt với chị, em cũng sẽ đối tốt với đứa bé. Em cần chị, em cũng cần đứa bé này."

Lục Tiểu Hạ:

"..."

Có cảm giác chữa lợn lành thành lợn què.

Phải nói cho rõ ràng.

"Không cần đâu. Đứa bé có cha, cha nó rất tốt, chúng tôi rất hợp nhau, tương lai chúng tôi sẽ kết hôn, nhưng không phải bây giờ, tôi và anh ấy đều quá bận. Nam Nam, tôi đối với cậu, không có sự yêu thích nam nữ. Cậu đã luôn gọi tôi là chị, cậu chính là cậu của đứa bé."

Giang Nhất Nam quay lưng đi, bước đến trước bàn làm việc bên cạnh, dựa vào bàn.

Đàn ông có nước mắt không dễ rơi.

Rơi cũng không thể để người khác nhìn thấy.

Trong lòng cậu lúc này vang lên một giọng nói, là tiếng gầm thét —

Cậu mới không thèm làm cậu cái gì cả.

Cậu muốn làm cha của con chị ấy.

Nhưng cậu biết, lời này không thể nói ra.

Hễ nói ra, thì thật sự ngay cả cơ hội làm cậu cũng không còn nữa.

Móng tay sắp bấm rách lòng bàn tay rồi.

Thu dọn tâm trạng xong, cậu quay lại, trên mặt treo một nụ cười:

"Có thể cho em gặp anh rể không? Em mời anh ấy uống rượu."

Nhất định phải gặp, cậu muốn xem đó là nhân trung long phượng thế nào, và bản thân rốt cuộc thua ở đâu.

Lục Tiểu Hạ cười tít mắt:

"Cậu đấy, tranh thủ thời gian lo liệu chuyện đại sự của mình đi, lúc cậu kết hôn, tôi sẽ dẫn anh ấy đến dự đám cưới của cậu."

Đề xuất Ngọt Sủng: Anh Ơi, Em Đã Yêu Anh Rồi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện