"Cái phúc này tôi không hưởng nổi, anh không thấy nhục chứ tôi thấy nhục lắm. Tôi chưa từng nghe thấy nhà ai mà thông gia lại góp gạo thổi cơm chung cả. Tôi cũng chẳng cần anh chăm sóc, lúc nào tôi không xong thì tự làm liều thuốc chuột là giải quyết hết, chắc chắn không làm khổ anh, anh cũng đừng có mà tính kế lên đầu tôi." Chị Lưu cảm thấy thằng con này chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt, gã cũng là hạng người trọng sĩ diện, không đời nào tự dưng lại đi vun vào cho mẹ mình với bố vợ.
Tào Quân: "Mẹ, mẹ nói thế là oan cho con quá, con làm sao mà hại mẹ được, con cũng là vì tốt cho mẹ thôi. Mẹ thì chăm chỉ tháo vát, bố vợ con thì điều kiện tốt, hai cụ ở với nhau bọn con vừa yên tâm vừa tiện chăm sóc."
Chị Lưu xua tay: "Đừng có lải nhải với tôi nữa, anh thật lòng vì tôi thì mỗi tháng đưa tôi ít tiền phụng dưỡng đi, đừng có chỉ giỏi cái mồm."
Tào Quân biết chị Lưu không dễ gì đồng ý, liền móc trong túi ra hai ngàn tệ: "Mẹ, con cứ nghĩ mẹ có lương hưu, thỉnh thoảng còn b...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Đoạn Thân Tái Điệu Mã! Đích Thiên Kim Quan Tuyệt Toàn Kinh Thành
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người