Diêm Hỷ ngồi bệt dưới đất khóc hồi lâu. Sao số cô lại khổ thế này, sao cô không thể như những cô gái bình thường khác, lấy chồng sinh con cơ chứ?
Khóc chán chê, Diêm Hỷ chợt nhớ đến một người. Cô lồm cồm bò dậy đi tìm Vân lão: "Vân lão, cháu muốn ra ngoài mua ít đồ dùng cá nhân ạ."
Diêm Hỷ cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng ông ta.
Vân lão nhìn cô đầy ẩn ý: "Đi đi."
Lại nói về phía bên kia, sau khi Diêm Đại Căn bị thương.
Quan lão đầu gọi Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu đến bệnh viện, đuổi Trường Thuận đi mua đồ.
"Tôi muốn cho Tiểu Vũ đi du học." Quan lão đầu vào thẳng vấn đề.
Ngô Tri Thu thực ra cũng có ý này. Tiểu Vũ chẳng kể gì với họ, nhưng công an cứ dăm lần bảy lượt đến tìm, trong trường chắc chắn không thiếu lời ra tiếng vào. Áp lực lên con bé quá lớn, bà sợ nó không chịu nổi.
"Ông có nỡ không?" Lý Mãn Thương hỏi.
"Có gì mà không nỡ? Con bé ra nước ngoài là để học cao hơn, là có tiền đồ. Tôi cũng đã chết ngay đâu, cho nó đi...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người