Tú Lan và Vương Phương đều cúi đầu, trong lòng thầm tính toán.
“Ý chị là phải đưa tiền thì các chị mới chịu dưỡng già cho chúng tôi?” Lưu Thúy Hoa nhìn mấy thằng con trai hỏi thẳng.
“Không có đâu mẹ, dù có tiền hay không, con vẫn sẽ phụng dưỡng bố mẹ chu đáo.” Hưng Hổ thật thà nói.
“Lời hay ý đẹp thì ai chẳng nói được, tiền chia rồi thì bố mẹ cứ để anh Cả nuôi.” Con dâu út mỉa mai.
“Dựa vào cái gì? Các thím không nuôi mà còn đòi lấy tiền?” Tú Lan lập tức không chịu.
“Đấy thấy chưa, chung quy cũng chỉ vì tiền thôi.” Con dâu út cười khẩy châm chọc.
“Tôi có tiền, tôi muốn ai nuôi thì người đó nuôi, các anh chị đều không được thì tôi vào viện dưỡng lão, thiếu gì cách tiêu tiền? Cút hết cho tôi, đứa nào đứa nấy đừng có mà diễn trò ở đây.”
Lưu Thúy Hoa nổi trận lôi đình, định dùng chuyện dưỡng già để khống chế bà à? Lúc bà còn chạy nhảy được còn chẳng trông cậy gì được tụi nó, huống chi mong tụi nó hiếu thảo đột xuất.
Mấy cô con dâu hậm hự...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người