Tháng Tư, vạn vật hồi sinh, lại đến mùa sinh sôi nảy nở, có kẻ lại bắt đầu rục rịch, anh không muốn phải giặt ga giường thêm lần nào nữa.
Xe của Lão Tam đã đỗ sẵn trước cổng đơn vị của Tô Mạt từ sớm. Tô Mạt tan làm, tung tăng như chim én chạy lại gần.
"Hôm nay sao anh lại rảnh rỗi đến đón em thế?"
"Anh đến xem có tên cuồng si nào dám đào chân tường nhà anh không." Lão Tam cười hì hì.
Tô Mạt hừ nhẹ một tiếng: "Thế thì anh phải chú ý đấy, em là hàng đắt khách lắm, anh mà buông tay một cái là có người hốt ngay."
"Thế thì chắc là họ chưa thấy được bộ mặt thật của em rồi, bị cái vẻ ngoài này đánh lừa thôi." Lão Tam thở ngắn than dài.
"Thế thì em cũng phải có vẻ ngoài cái đã. Còn cái đồ đại gia chân đất như anh chỉ biết dùng tiền đè người thôi." Tô Mạt lấy chiếc mũ mới mua ra đội, soi gương tự luyến.
Đại gia chân đất nổ máy xe, nhìn chiếc mũ với vẻ chê bai: "Đội mũ làm gì, để che cái đầu hói sớm à? Không sao đâu, anh không chê em đâu."
Tô Mạt liếc Lão Tam một cái: "Thế anh mặc quần làm gì, để che cái sự 'ngắn' à?"
Lão Tam... "Anh mà ngắn á? Hừ, lôi ra cho em xem, có mà sợ chết khiếp!"
Tô Mạt cười khẩy hai tiếng, nhìn chằm chằm Lão Tam.
Lý Lão Tam... "Gì thế?"
"Chẳng phải bảo làm em sợ chết khiếp sao?"
Lão Tam nghiến răng: "Cái đồ lưu manh này!"
Tô Mạt cười nắc nẻ, cáo chưa thành tinh, cái gã này vẫn còn non và xanh lắm.
Lão Tam đưa Tô Mạt đến một nhà hàng Tây cực kỳ sang trọng.
"Ái chà, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à, Lý tổng chịu chi thế?"
"Em nói thế nghe buồn lòng quá, anh có bao giờ kẹt xỉ với em đâu."
Tô Mạt bĩu môi: "Anh chỉ được mấy ngày đầu lúc mới theo đuổi thôi. Từ lúc đến nhà em xác định quan hệ xong là hoa cũng chẳng tặng, đồ ngọt sau bữa ăn cũng biến mất luôn. Quà cáp thì thành đồ cổ quý hiếm rồi, đi ăn ngoài không phải về nhà anh thì cũng là đi ăn mì tôm! Đàn ông các anh đúng là cái gì dễ có được thì chẳng bao giờ biết trân trọng."
Lão Tam hồi tưởng lại, hình như đúng là thế thật: "Chẳng phải tại anh không có thời gian sao. Gần nhà em có quán mì ngon mà, em xem hôm nay anh vừa có thời gian là đưa em đi ăn hương ăn hoa ngay đây này."
"Hừ, tốt nhất là hôm nay anh đừng có việc gì cầu xin em!" Tô Mạt hếch cằm, đi vào trước.
Lão Tam gãi mũi, không có việc cầu xin em thì đời nào anh lại đến cái nơi đắt đỏ này.
Trong nhà hàng Tây, hương hoa lan tỏa, ánh nến lung linh, tiếng đàn piano du dương ở góc phòng, cực kỳ thích hợp cho những đôi trẻ hẹn hò lãng mạn.
Lão Tam đã đặt bàn trước, hai người ngồi xuống.
"Cho hai suất này, thêm một chai vang đỏ nữa." Lão Tam chỉ vào thực đơn.
Tô Mạt quan sát Lão Tam: "Hôm nay mưu đồ không nhỏ đâu nhé, đầu tư ác thế này cơ mà."
Lão Tam: "Coi thường anh rồi đấy. Vợ ơi, sau này em muốn ăn gì chơi gì cứ việc nói, anh kiếm tiền chẳng phải là để em được sống theo ý mình sao!"
Vẻ mặt Tô Mạt kiểu "anh nhìn xem em có giống đứa ngốc không".
"Đúng rồi, đầy tháng con anh cả em có tổ chức không? Nếu có thì bảo bố mẹ anh một tiếng, bố mẹ em cũng muốn sang chơi." Đã thành thông gia thì hai bên là họ hàng, có việc là phải đi lại.
"Anh không biết, anh cả không nói gì. Chắc chị dâu muốn tổ chức đấy, nhà ngoại chị dâu chẳng có ai, anh cả bao năm qua cũng không ở Bắc Kinh nên người quen không nhiều, tổ chức cũng chẳng có ai đến, bố mẹ em không cần sang đâu." Lão Tam chưa nghe Ngô Tri Thu nhắc nên anh cũng không rõ.
"Bố mẹ anh không tổ chức cho à?"
Lão Tam: "Anh sắp kết hôn rồi, không làm to thì cũng phải làm nhỏ một chút. Anh cả kết hôn đã tổ chức hai lần rồi, bố mẹ anh không thể tổ chức thêm cho anh ấy nữa. Anh ấy muốn làm thì tự bỏ tiền ra mà làm."
"Anh sắp kết hôn á, với ai thế?" Tô Mạt trêu chọc.
"Với tiên nữ."
"Cái mồm dẻo kẹo."
Rượu vang đã thở xong, phục vụ rót cho hai người, món ăn cũng lần lượt được dọn lên.
Lão Tam nâng ly: "Em có biết hôm nay là ngày gì không?"
Tô Mạt chớp mắt: "Sinh nhật anh à?"
Lão Tam... "Sinh nhật anh tháng Bảy cơ mà!"
"Ồ, thế cũng không phải sinh nhật em, thế là sinh nhật bố hay mẹ anh?"
Lão Tam... Thật phí hoài cái không khí lãng mạn này, biết thế đi (húp) mì cho xong.
"Tô Mạt, kỷ niệm hai năm chúng mình quen nhau vui vẻ! Hai năm trước ngày này anh gặp em, hai năm sau ngày này anh có em bên cạnh, hy vọng mỗi năm ngày này anh đều được ở bên em."
Ánh mắt hai người giao nhau, trong mắt đều lấp lánh những tia sáng.
"Em cứ tưởng anh quên rồi chứ, kỷ niệm hai năm vui vẻ." Tô Mạt cười chạm ly với Lão Tam.
Lão Tam nốc cạn ly vang đỏ trong một hơi.
Tô Mạt... Anh coi đây là rượu nhị oa đầu đấy à? Cái không khí vừa mới nhen nhóm được tí đã bị anh phá hỏng bét.
"Tô Mạt, có phải em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, không thể dứt ra được, nên vừa về nước đã âm mưu bất chính với anh, luôn phục kích bên cạnh anh để tìm cách quyến rũ anh không?" Lão Tam tửu lượng kém, một ly vang đỏ vào bụng là mặt bắt đầu đỏ gay.
Tô Mạt... Chưa uống nhiều mà đã bắt đầu nói sảng rồi.
"Anh không rảnh mà soi gương à? Lúc bị đá trông như con chó chết ấy, sống dở chết dở, tôi thấy tội nghiệp nên mới hỏi thăm xem cái mũ xanh đội mấy năm có ấm không thôi." Tô Mạt nói xong cười nắc nẻ.
Lão Tam cũng cười khổ, nghĩ lại hồi đó đúng là thảm hại thật.
Hai người vừa uống vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc chai vang đỏ đã cạn sạch.
Phục vụ mang lên một phần đồ ngọt, là một chiếc bánh kem nhỏ đặt trước mặt Tô Mạt.
"Chỉ gọi một phần thôi à? Anh không ăn sao?" Mặt Tô Mạt ửng hồng như tôm luộc, trông cực kỳ đáng yêu.
Lão Tam xua tay, ánh mắt mơ màng nhìn Tô Mạt: "Anh không thích ăn đồ ngọt, em ăn đi."
Tô Mạt cầm thìa, nhỏ nhẹ ăn từng miếng.
Lão Tam chống cằm, mắt không rời Tô Mạt lấy một giây.
Tô Mạt khẽ ho một tiếng: "Cho em ly nước chanh."
Lão Tam vội ra hiệu cho phục vụ lại gần.
Bánh không lớn, Tô Mạt loáng cái đã ăn xong.
Lão Tam trợn mắt nhìn trừng trừng, nhìn cái bánh nhỏ dần rồi biến mất hẳn.
Anh ngồi bật dậy, không thể tin nổi nhìn cái đĩa rồi lại nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt lau miệng: "Gì thế, anh muốn ăn thì gọi thêm cái nữa?"
"Không phải, em ăn hết rồi à?"
Tô Mạt mỉm cười gật đầu: "Ngon lắm, cảm ơn anh!"
Lão Tam giật lấy cái đĩa bánh, soi xét kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, rồi lại chạy sang bên cạnh Tô Mạt sờ soạng khắp bàn trên bàn dưới, còn định bóp miệng Tô Mạt ra xem...
Tô Mạt gạt tay Lão Tam ra: "Anh làm gì thế?"
"Mẹ kiếp, đúng là tiệm đen mà! Chúng nó dám cuỗm mất cái nhẫn của anh, tiểu gia đây phải đánh cho chúng nó lòi cật ra mới thôi." Lão Tam xắn tay áo định đi tìm phục vụ tính sổ.
Phục vụ thấy thế cũng vội vàng chạy lại.
Tô Mạt vội kéo Lão Tam lại, cười tinh quái: "Anh tìm cái này à?"
Trong tay Tô Mạt là một tờ khăn giấy, bên trong bọc một chiếc nhẫn kim cương lớn còn dính chút kem.
Lão Tam...
"Thưa ngài, ngài cần giúp gì ạ?" Phục vụ lịch sự hỏi.
Lão Tam chỉnh lại tay áo: "À, tôi muốn yêu cầu một bản nhạc phù hợp để cầu hôn."
"Vâng thưa ngài."
Tiếng đàn piano du dương lại vang lên, Lão Tam cầm lấy chiếc nhẫn, quỳ một chân xuống đất. Đợi cưới về xong anh phải dạy dỗ cái người phụ nữ này một trận mới được, suýt chút nữa làm hỏng cả buổi cầu hôn của anh.
"Mạt Mạt, em đồng ý lấy anh chứ? Bất kể nghèo khó hay giàu sang, ốm đau hay khỏe mạnh, thuận lợi hay khó khăn, anh sẽ luôn yêu em, chăm sóc em, bảo vệ em cho đến hơi thở cuối cùng." Lão Tam mong chờ nhìn Tô Mạt.
Mắt Tô Mạt đỏ hoe, cô nhìn thấy hình bóng mình trong mắt Lão Tam.
Đề xuất Hiện Đại: Sau khi đón Bạch Nguyệt Quang về nước, Tổng giám đốc Phó bị vợ đá
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người