Cuối thu, những đợt gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo lá ngô đồng rụng đầy hai bên đường dẫn vào sân vận động.
Tiếng ủng da giẫm lên lớp lá khô và cành gãy phát ra những âm thanh rắc rắc nhẹ nhàng.
Người thiếu nữ sở hữu đôi chân dài thẳng tắp, khoác chiếc áo jacket mỏng màu sáng. Trên cổ tay áo nàng vẫn còn vương vài vệt màu vẽ chưa kịp khô. Mái tóc dài xoăn nhẹ tựa gỗ mun hơi rối, dáng đi uyển chuyển, thanh thoát, toàn thân toát lên vẻ cao ngạo, lạnh lùng và có chút bất cần của người nghệ sĩ.
Ninh Nghiên khum tay trước môi hà hơi ấm, ngước mắt nhìn về phía tòa nhà văn phòng không xa. Một bóng người lướt qua cửa sổ tầng ba rất nhanh, nhưng nàng vờ như không thấy, cúi đầu tiếp tục bước đi.
Chẳng ai hay biết, khoảnh khắc nàng cúi xuống, trên môi lại thoáng hiện một nụ cười bất lực.
"Quãng đường này hắn cứ nhìn ta mãi, không thấy mệt sao?"
"Sao mà mệt được chứ!" Một giọng nói trẻ con dễ thương vang lên, kèm theo một tràng tâng bốc: "Chủ nhân của ta xinh đẹp động lòng người như vậy! Tiểu Thất nhìn ngàn năm còn chưa chán, hắn mới thấy có mấy lần? Sao mà chán được!
Ninh Nghiên không nói nên lời: "Ngươi có thể đứng đắn chút không?"
"Ta chỗ nào không đứng đắn?"
Chỗ nào cũng không! Ninh Nghiên day nhẹ trán. Cái hệ thống này của nàng cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội là không được bình tĩnh cho lắm.
Thôi bỏ đi, coi như nàng chưa hỏi.
Vốn dĩ nàng là một nữ thần đa vũ trụ. Cách đây không lâu, các mảnh vỡ linh hồn của Chúa tể Đại Thiên Thế Giới bị rơi rải rác vào vô số tiểu thế giới thuộc quyền quản hạt của nàng. Và không ngoại lệ, chúng đều hóa thân thành những kẻ phản diện đen tối, điên cuồng.
Nàng không còn cách nào khác, đành phải đích thân xuyên qua ba nghìn thế giới này để thu thập mảnh vỡ bằng cách lấp đầy độ thiện cảm của mục tiêu.
Và mục tiêu ở thế giới này chính là người đàn ông vừa lén quan sát nàng từ cửa sổ — Giáo sư Thẩm.
Giáo sư Thẩm là chuyên gia tâm lý học tại Đại học S. Bề ngoài hắn có vẻ nho nhã, ôn hòa, nhưng thực chất là một kẻ tâm thần biến thái. Thông qua việc phân tích tâm lý, hắn âm thầm tìm kiếm con mồi để thôi miên, thao túng họ phạm tội nhằm thỏa mãn dục vọng đen tối trong lòng.
Ninh Nghiên vốn là một họa sĩ trẻ tài năng xuất chúng. Trước một kỳ thi quốc tế, nàng có dấu hiệu trầm cảm nên được người hướng dẫn giới thiệu đến gặp Giáo sư Thẩm để tư vấn. Dưới sự thôi miên của hắn, tính cách Ninh Nghiên dần trở nên cực đoan. Nàng không chỉ tiếp tay cho tội ác của hắn mà cuối cùng còn bị chính tay hắn sát hại dã man.
"Đúng là một kẻ nguy hiểm."
Ninh Nghiên vươn vai, vẻ lười biếng nơi đáy mắt lập tức biến thành khí chất lạnh lùng xa cách. Nàng gõ cửa căn phòng trước mặt.
"Cửa không khóa, mời vào." Một giọng nói trầm thấp, thanh thoát vọng ra.
Nàng bước vào văn phòng, đập vào mắt là dáng hình một người đàn ông đang cúi người bên bàn làm việc. Mái tóc hơi rũ xuống che khuất phần lớn gương mặt, chỉ thấy chiếc áo sơ mi đen được may đo tinh xảo, cài kín đến tận nấc cúc trên cùng, toát lên vẻ nghiêm nghị, cấm dục ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tay áo hắn xắn nhẹ, lộ ra cẳng tay rắn chắc với những đường gân mạnh mẽ. Đôi bàn tay thon dài vẫn đều đặn lật giở tài liệu không ngừng nghỉ.
"Xin hỏi, anh là Giáo sư Thẩm phải không?" Ninh Nghiên tiến lại gần bàn, khẽ hỏi.
Người đàn ông ngước lên, lộ ra một gương mặt tuấn tú đến hoàn hảo.
Đuôi mắt hắn sắc lạnh, đường nét rõ ràng, đầy tính công kích, nhưng cặp kính gọng vàng trên sống mũi cao lại khéo léo dung hòa sự sắc sảo ấy, tạo nên một khí chất pha trộn giữa vẻ trí thức và sự lạnh lùng một cách vừa vặn.
Nàng liếc nhìn hắn, vẻ bối rối giả vờ hiện rõ trong mắt. Trong lúc Ninh Nghiên âm thầm quan sát, Giáo sư Thẩm cũng đang đánh giá nàng.
Người thiếu nữ trước mặt rõ ràng đang lo lắng; ngay cả ánh mắt nhìn hắn cũng đầy thận trọng.
Hắn khẽ ngước đôi mắt sâu thẳm, một tia hiểu ý thoáng qua dưới lớp kính. Hắn biết nàng sẽ đến, nhưng liệu "đối tượng thí nghiệm" này có đủ tiêu chuẩn hay không thì vẫn cần phải kiểm chứng thêm.
Nghĩ vậy, Giáo sư Thẩm đẩy nhẹ gọng kính, sắc thái trong mắt bỗng chốc đổi thay. Đôi môi mỏng khẽ mở: "Có việc gì không?"
Sự hứng thú ban đầu tan biến, thay vào đó là vẻ thờ ơ và thiếu kiên nhẫn tột cùng. Đầu ngón tay hắn gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt nhìn người như thể đang xem xét một món hàng.
Đôi mày thanh tú của Ninh Nghiên khẽ cau lại, nàng mất tự nhiên né tránh ánh mắt hắn. Một tia bất mãn thoáng qua ấy đã bị hắn tinh ý bắt trọn.
Xin chào, tôi tên Ninh Nghiên. Giáo sư Vương giới thiệu tôi đến đây."
Vừa dứt lời, động tác ngón tay của Giáo sư Thẩm khựng lại. Hắn nheo mắt, vẻ mặt dửng dưng pha chút ngạo mạn, thốt ra một từ: "Ồ?"
Ánh mắt soi mói của hắn càng trở nên không kiêng nể khiến gương mặt nàng tối sầm lại. Hơi thở Ninh Nghiên trở nên dồn dập hơn. Nàng liếc nhìn chồng tài liệu trên bàn một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
"Nếu Giáo sư Thẩm đang bận, tôi xin phép không làm phiền nữa."
Giọng điệu xa cách nhưng vẫn giữ lễ độ, như thể không điều gì có thể làm dao động trái tim nàng. Nhận thấy Ninh Nghiên định rời đi, người đàn ông mới chịu thu hồi ánh nhìn. Hắn rút vài tờ đơn đẩy về phía nàng, ngón tay thon dài chỉ vào đó, vẻ mặt hờ hững:
"Điền mấy mẫu đơn này trước đi."
Nói xong, hắn chẳng thèm để ý đến phản ứng của nàng nữa, cúi đầu tiếp tục công việc với gương mặt lạnh tanh. Ninh Nghiên nhìn hành động của hắn, một tia khó hiểu thoáng qua trên mặt.
Thấy nàng chưa nhúc nhích, Giáo sư Thẩm ngước mắt lên. Một tầng mây suy tư phủ lên gương mặt xinh đẹp của người thiếu nữ, như thể nàng đang cân nhắc điều gì đó quan trọng lắm. Im lặng một hồi, cuối cùng nàng mím môi ngồi xuống, tay nắm chặt tờ giấy đến nỗi suýt làm nó nhàu nát.
Khóe môi mỏng của Giáo sư Thẩm hơi cong lên.
Chà, nhẫn nhịn giỏi thật.
Bị đối xử như vậy mà chỉ hơi cau mày tức giận, có vẻ đang kìm nén cảm xúc.
Một luồng ác ý cuộn trào nơi đáy mắt hắn, tựa như những chiếc răng nanh tẩm độc nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để cắn đứt cổ họng con mồi.
Người thiếu nữ dường như chẳng hay biết gì. Nàng tập trung, cẩn thận điền thông tin vào mẫu đơn.
Gần hết buổi chiều, nàng mới ngước lên, bỏ bút xuống và khẽ xoa chiếc cổ mỏi nhừ: "Tôi làm xong rồi."
Ninh Nghiên đưa mẫu đơn cho hắn. Giáo sư Thẩm đón lấy, sau khi lướt qua nội dung, hắn lại ngước lên nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới. Quả nhiên, hắn phát hiện ra trong vẻ mặt điềm nhiên của nàng ẩn chứa một sự giễu cợt thích thú.
Mẫu đơn này có hơn một trăm câu hỏi. Nếu chỉ một hai câu thì không nói làm gì, nhưng đằng này, mỗi một câu trả lời của nàng đều đi ngược lại hoàn toàn với thực tế. Rõ ràng, nàng cố tình làm vậy.
Vẻ mặt hắn vẫn bình thản, đưa tay lên day nhẹ trán, thản nhiên hỏi: "Ninh tiểu thư, cô rảnh lắm sao?"
Hắn tùy tiện ném tờ giấy lên bàn. Thấy Ninh Nghiên sững người, hắn bồi thêm một câu: "Mấy thứ nhảm nhí này của cô chỉ tổ làm phí thời gian của tôi."
Một vệt đỏ ửng lập tức lan trên gương mặt nàng; nàng biết thái độ của hắn sẽ hời hợt, nhưng không ngờ lại khó nghe đến mức này.
Hơi thở nàng trở nên dồn dập: "Giáo sư Thẩm, có gì anh cứ nói thẳng đi. Cái kiểu sỉ nhục người khác thế này thật sự rất hèn hạ."
"Còn về ngày hôm nay, gặp được anh đúng là cũng chỉ tổ phí thời gian của tôi mà thôi!"
Nàng kích động đến run người, khóe mắt đỏ hoe, long lanh ngấn nước, nhìn trân trân vào hắn như một con thỏ nhỏ đang xù lông giận dữ.
Trước phản ứng đó, Giáo sư Thẩm không đáp lời ngay. Sự lạnh lẽo giữa đôi mày hắn dần tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhạt. Lần này, "đối tượng thí nghiệm" lại hợp ý hắn một cách bất ngờ.
Ninh Nghiên vẫn đang cố diễn vai phẫn nộ thì giây tiếp theo, nàng thấy người đàn ông đưa tay lên trán, một tiếng cười kìm nén thoát ra từ kẽ răng.
"Ninh tiểu thư, tôi xin lỗi vì những lời khi nãy."
Hắn hơi cúi đầu, không ngờ lại chủ động xin lỗi nàng. Ninh Nghiên thu hồi ánh mắt soi mói, cau mày hỏi với giọng điệu không mấy thân thiện: "Anh có ý gì?"
"Cô có thể coi những chuyện vừa rồi là một phần của việc quan sát hành vi. Nhưng dựa theo biểu hiện hiện tại, tình hình của cô có vẻ khá tồi tệ đấy."
Người đàn ông đẩy nhẹ gọng kính. Khác với vẻ ngạo mạn lúc đầu, thái độ của hắn giờ đây trở nên nhẹ nhàng, sự quan tâm hiện rõ trong từng lời nói.
Đúng là lòng dạ đàn ông như kim dưới đáy bể, thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn cả lật sách.
Tiểu Thất có vẻ rất thấu hiểu: "Đàn ông ấy mà, chủ nhân quen dần là được thôi."
"Anh đang đùa tôi à?" Ninh Nghiên nắm chặt lòng bàn tay. Nàng quyết định thêm dầu vào lửa, lạnh lùng mỉa mai hắn: "Kẻ bệnh hoạn chính là anh đấy!"
Dưới lớp kính gọng vàng, những luồng khí lưu đen tối cuộn trào. Giáo sư Thẩm không hề phản bác, chỉ nhìn thẳng vào mắt nàng:
"Sợ bị lãng quên, nhạy cảm đa nghi, tự chán ghét bản thân, luôn có xu hướng cô lập chính mình..."
"Ninh tiểu thư, đây mới chỉ là một phần nhỏ trong hành vi gần đây của cô thôi. Tôi đã xem qua những bức tranh cô vẽ rồi. Cô có muốn tôi nói cụ thể hơn không?"
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Cưới, Ngày Em Rời Bỏ
[Luyện Khí]
Hóng