Đặng Minh Hà nở nụ cười lạnh lẽo: “Này cô gái, cô thấy rồi đấy, nó chỉ là hạng bùn nhão không trát nổi tường, bám víu vào nhà họ Bạch thông qua nhà tôi thôi. Bản thân nó chẳng có năng lực gì đâu, cô đừng để bị nó lừa.”
“Cô trát nổi tường thì cô cứ việc treo mình lên tường cho chó nó đái vào. Mở mồm ra là bùn nhão, bộ ông nội bố đẻ cô không phải từ bùn nhão mà lên chắc?” Thằng Ba lâu ngày không chửi, giờ tuôn ra một tràng cho bõ.
“Cô nhìn nó xem, chẳng có tí tố chất nào cả, cô đừng để bị nó lừa. Cái nhà máy đó họ Bạch, là của nhà ngoại mẹ chồng tôi, bị Thanh Thanh đá rồi mà còn mặt dày bám trụ ở nhà máy không đi, đúng là hạng nghèo kiết xác, chẳng có cái vẹo gì đâu.” Đặng Minh Hà chính là không chịu nổi cảnh thằng Ba tìm được đối tượng tốt như vậy, cô ta chạy ra là để nói xấu chọc gậy bánh xe cho bõ ghét.
Sinh con xong cô ta đã đề đạt với Ngô Mỹ Phương mấy lần chuyện muốn vào nhà máy điện máy hoặc nhà máy may làm việc, nhưng đều bị từ chối. Ngô Mỹ Phương đã nói thẳng với cô ta rồi, dù hai cái nhà máy đó họ Lý hay họ Bạch thì cũng chẳng liên quan gì đến nhà họ Điền cả. Sao lại không liên quan được, nhà họ Bạch là người thân của họ mà.
Tô Mạt cười: “Tôi lại thích cái bộ dạng thiếu tố chất của anh ấy đấy. Anh ấy nghèo kiết xác cũng chẳng sao, Lý Hưng An, dạ dày anh tốt không?”
Thằng Ba ngẩn ra, nhìn thấy Đặng Minh Hà thì dạ dày tốt thế nào được: “Không tốt.”
Tô Mạt cười tươi: “Bà chị thấy chưa, dạ dày anh ấy không tốt, nên chỉ hợp ăn cơm mềm (bám váy phụ nữ) thôi.”
Thằng Ba: “...” Mặt đỏ bừng như gấc chín, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
Đặng Minh Hà: “...” Nhìn Tô Mạt như nhìn thấy ma, sao trên đời lại có hạng con gái sẵn sàng để đàn ông ăn cơm mềm thế này?
“Không phải chứ, cô bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi à?”
Thằng Ba lấy lại tinh thần, cười khẩy: “Tôi người không đẹp miệng không ngọt, tố chất thấp kém lại không tiền, thế mà vẫn có người mê tôi đấy, cô quản nổi không? Mặt dày mò ra đây chọc ngoáy, đúng là đồ không biết xấu hổ, vô lương vô đức lại còn thâm hiểm. Nhà máy là của nhà ngoại mẹ chồng cô á? Tôi đây không đẻ nổi đứa con gái lớn tuổi như mẹ chồng cô, cũng chẳng muốn hạng hậu duệ bại hoại như các người.”
Tô Mạt phụt cười thành tiếng, cái miệng này độc thật.
Đặng Minh Hà cũng cười lạnh: “Số anh cũng hên thật đấy, hết gặp con ngốc này đến con ngốc khác. Cái nhà máy đó họ Bạch, đừng tưởng anh quan hệ tốt với Bạch Lượng mà tưởng nhà máy là của anh. Nhà họ Bạch với nhà tôi mới là người thân, anh tính là cái thá gì? Anh có năng lực gì mà đòi quản lý hai cái nhà máy đó, đồ điện máy làm ra bán chẳng ai mua, còn dám vác mặt ra đây nổ à. Sớm muộn gì tôi cũng phải đi dọn cái đống hỗn độn đó cho anh thôi.”
Rõ ràng là Đặng Minh Hà cũng luôn theo dõi sát sao nhà máy điện máy.
Thằng Ba: “...” Đúng là mở mang tầm mắt, hạng người không biết xấu hổ gì cũng có.
“Cái hòn đá nào nứt ra lòi ra cái con cóc ghẻ như cô thế, mồm mép như cái thụt bồn cầu ấy. Cô dọn đống hỗn độn cho tôi á? Cô tính là cái thá gì? Mẹ kiếp, đói thì đi uống nước, thèm thì tự vả vào mồm mình đi, đừng có mà nhảy nhót trước mặt tôi.”
Đặng Minh Hà tức đến run người: “Tốt, anh cứ đợi đấy, ngày mai nhà họ Bạch sẽ đá anh ra khỏi nhà máy.”
“Thế thì bà chị làm ơn nhanh nhanh cái chân lên hộ cái, tôi chỉ sợ bà chị không sống nổi đến ngày mai thôi.” Thằng Ba khoanh tay trước ngực, cái hạng gì đâu như con cóc ghẻ nhảy lên chân người ta mà đòi làm loạn.
“Lý Hưng An, mày đừng có quá đáng!” Đứa nhỏ khóc, Điền Huân chạy ra tìm Đặng Minh Hà, nghe thấy câu cuối của thằng Ba.
“Mày bị hâm à, không thấy mụ vợ mày tự mò ra đây tìm chửi à? 'Minh tao' dễ tránh, 'ám tiện' khó phòng, mày lo mà quản cho tốt con cóc ghẻ nhà mày đi.” Thằng Ba vốn đã ngứa mắt Điền Huân từ lâu, trước đây là nể mặt Điền Thanh Thanh, giờ thì "hôm kia là lịch sử, hôm qua là bắt đầu", giờ chẳng nể nang gì nữa.
“Lý Hưng An, mày muốn ăn đòn đúng không?” Điền Huân nắm chặt nắm đấm, cũng như thằng Ba, anh ta cũng ngứa mắt nó từ lâu rồi.
“Mày động vào tao thử xem?” Thằng Ba cũng nắm đấm trừng mắt nhìn Điền Huân, nó không muốn dây dưa nhưng bọn này cứ được đằng chân lân đằng đầu.
Điền Huân vung nắm đấm tới, thằng Ba lao vào đánh nhau với anh ta.
Tô Mạt vội vàng chạy lại can ngăn.
“Tô Mạt, báo công an!” Thằng Ba biết mình đánh không lại Điền Huân, Tô Mạt lại vào can, lỡ đánh trúng cô thì không ổn.
Tô Mạt nghe vậy liền chạy ngay vào quán, Đặng Minh Hà vội cản lại: “Không cần báo công an, bọn họ đùa nhau thôi.”
Điền Huân là người nhà nước, đánh nhau gây rối ảnh hưởng không tốt chút nào.
Tô Mạt hất tay Đặng Minh Hà ra, chạy nhanh vào quán mượn điện thoại, gọi báo công an chớp nhoáng.
Điền Lãng thấy vợ chồng Điền Huân ra ngoài mãi không vào nên ra xem, thấy hai người đang tẩn nhau, vội chạy lại can.
Thằng Ba ăn mấy cú đấm của Điền Lãng, mũi chảy máu ròng ròng. Điền Lãng định kéo nó ra, nó bồi ngay cho một cú vào mắt.
Điền Lãng tức đến nổ đom đóm mắt, lại xông vào kéo thằng Ba.
“Định đánh hội đồng chứ gì? Hôm nay tiểu gia có chết ở đây cũng không để các người yên đâu!” Thằng Ba như phát điên, liều mạng đấm đá hai anh em nhà họ Điền, như đang trút hết nỗi uất ức tích tụ bao năm qua.
Tô Mạt gọi điện xong chạy ra, thấy hai anh em nhà kia đánh thằng Ba, tức đến run người, chạy lại kéo Điền Lãng. Điền Lãng thực ra là đang chịu trận, anh ta không định đánh thằng Ba nhưng bị Tô Mạt hiểu lầm.
Đặng Minh Hà thấy Tô Mạt xông vào liền lao tới túm tóc Tô Mạt.
Mấy người đánh nhau thành một đoàn hỗn loạn.
Nhân viên quán chạy vào bàn nhà họ Điền báo người nhà họ đang đánh nhau bên ngoài, bảo họ ra xem.
Nhà họ Điền vội vàng chạy ra.
“Dừng tay! Điền Huân, Điền Lãng dừng tay ngay!” Giọng Điền Thắng Lợi tức đến lạc cả đi.
Chẳng cần nghĩ cũng biết, thằng Ba đã đi rồi mà còn đánh nhau được thì chắc chắn là do vợ chồng Điền Huân không yên phận rồi.
Điền Lãng vội dừng tay, liền bị thằng Ba bồi thêm mấy cú đấm thép.
Điền Huân nghe thấy tiếng quát giận dữ của bố cũng dừng tay, thằng Ba thừa cơ lao lên đấm túi bụi, nó bị Điền Huân đánh không nhẹ, giờ nó chẳng còn quan hệ gì với nhà họ Điền nữa, chẳng việc gì phải nghe lời Điền Thắng Lợi.
Điền Huân thấy thằng Ba còn dám ra tay, phản xạ quật ngã thằng Ba xuống đất, bồi thêm mấy đấm.
Mấy anh công an chạy tới: “Dừng tay!”
Điền Huân đang hăng máu, không chịu dừng tay, thằng Ba thì dừng lại ngay. Điền Huân thừa cơ cưỡi lên người thằng Ba đấm thêm mấy phát.
Công an đến rồi mà còn dám hành hung, mấy anh công an lao lên khống chế Điền Huân ngay lập tức, còng tay lại không nói hai lời.
Ngô Mỹ Phương vội kêu lên: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi các đồng chí công an ơi!”
Anh công an mặt lạnh như tiền nhìn Ngô Mỹ Phương: “Chúng tôi tận mắt thấy anh ta hành hung, cảnh cáo rồi mà không nghe, hiểu lầm cái gì?”
Điền Thắng Lợi tức đến thở không ra hơi, nhưng không thể không quản: “Đồng chí công an, hiểu lầm thôi, chúng tôi là người một nhà, có chút mâu thuẫn nhỏ, chúng tôi tự giải quyết được.”
“Người một nhà? Người một nhà mà đánh nhau như muốn lấy mạng thế này à?” Anh công an không tin lời Điền Thắng Lợi.
Thằng Ba nằm dưới đất vật lộn mấy cái mới ngồi dậy được: “Tôi với bọn họ không phải người một nhà. Bọn họ hành hung tôi và bạn gái tôi, phiền các đồng chí đưa họ đi, chúng tôi phải đi bệnh viện.”
“Hưng An, có chuyện gì mình ngồi xuống nói chuyện tử tế, anh hai cháu sai rồi, bác bảo nó xin lỗi cháu, mình tự giải quyết riêng được không?” Ngô Mỹ Phương sốt sắng nói, Điền Huân là công an, bị bắt vào thì ảnh hưởng cực kỳ xấu.
Thằng Ba nhắm mắt im lặng, rõ ràng là từ chối.
“Đồng chí ơi, con trai tôi cũng là công an, ở khu vực phía Nam thành phố, chỉ là chút hiểu lầm thôi, chúng tôi tự giải quyết được.” Ngô Mỹ Phương không muốn chuyện to chuyện nhỏ, nói với mấy anh công an.
Mấy anh công an nhìn nhau, nếu là đồng nghiệp thì nể mặt một chút cũng không phải là không được.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Em Trai Giả Vờ Trẹo Chân Hại Tôi Chết, Mẹ Tôi Đã Phát Điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người