Tô Mạt tính toán cả buổi trời, đưa cho thằng Ba một phương án mà cô cho là hợp lý nhất.
Chi phí quà tặng, chi phí quảng cáo, chi phí tờ rơi, Tô Mạt đều liệt kê chi tiết từng khoản một.
“Lý Hưng An, anh xem đi, cộng hết đống chi phí này lại, đợt này anh phải bán được trên một triệu đồng mới hòa vốn đấy.” Tô Mạt đẩy tờ giấy đã tính toán xong sang cho thằng Ba.
Thằng Ba xem qua một lượt, thấy làm cực kỳ chi tiết: “Hiệu quả quảng cáo tivi là lâu dài, không thể tính hết vào một đợt hoạt động này được.”
Cái dự toán này nó còn phải bàn bạc lại với Bạch Lượng và Trần Thành Bình, dù sao đầu tư cũng khá lớn.
“Cảm ơn cô nhiều nhé Tô Mạt!” Nó thực lòng cảm ơn, có vắt kiệt sức nó cũng chẳng làm ra nổi cái bảng này.
“Đừng khách sáo nữa, chiều muộn rồi, cái bụng tôi nó đang biểu tình đây này.” Tô Mạt ôm bụng, đi đưa ảnh mà bị bắt làm lao động không công.
“Ngại quá ngại quá, mình đi ăn cơm ngay thôi. Cô muốn ăn gì, hôm nay cứ việc gọi thoải mái.” Thằng Ba mải mê quá nên quên bẵng cả chuyện cơm nước.
“Ăn thịt nướng đi, tôi về bao nhiêu ngày rồi mà chưa được đi ăn bữa nào.” Tô Mạt thấy bụng mình càng kêu to hơn.
“Được.”
Tô Mạt đi xe buýt đến, thằng Ba dắt xe đạp chở Tô Mạt đi.
Tay Tô Mạt nhẹ nhàng đặt lên eo thằng Ba, làm nó thấy cả người cứng đờ.
“Lý Hưng An, anh làm giám đốc nhà máy lớn thế này sao không sắm cái xe hơi mà đi?”
Thằng Ba: “Nhà tôi gần đây, cũng chẳng có chỗ đậu xe, đi xe hơi không tiện.”
“Anh phải biết cách đóng gói bản thân mình chứ. Đi xe hơi không chỉ là chuyện tiện lợi hay không, mà còn là biểu tượng của thân phận, là một loại thể hiện thực lực cứng đấy. Rồi cả điện thoại cầm tay các thứ anh cũng phải sắm đi. Anh giờ mở nhà máy rồi, cũng phải biết xây dựng hình ảnh cá nhân, tạo dựng thương hiệu cho mình, điều đó rất có lợi cho sự phát triển sau này.” Tô Mạt ngồi sau nói vọng lên.
Nghe Tô Mạt nói vậy, thằng Ba thấy rất có lý, Bạch Như Trân chính là hình ảnh kiều bào yêu nước, đúng là có lợi thật.
“Tô Mạt, cảm ơn lời nhắc nhở của cô nhé.” Thằng Ba chân thành nói.
“Khách sáo gì chứ, đều là bạn bè cả, anh không chê tôi lắm chuyện là được rồi.”
“Tôi đâu phải hạng người không biết tốt xấu thế đâu.” Kiến thức của Tô Mạt rộng, những lời khuyên đưa ra đều đứng từ góc độ của nó mà suy nghĩ.
Hai người đến quán thịt nướng, chưa đến giờ cao điểm nên quán không đông khách lắm.
Thằng Ba gọi đầy một bàn thức ăn.
Tô Mạt cười: “Nhiều quá, anh coi tôi là heo chắc.”
“Ăn không hết thì gói mang về.”
Hai người vừa ăn vừa bàn tiếp về chi tiết chương trình.
“Tô Mạt này, lúc nào rảnh cô có thể ghé qua nhà máy chơi nhiều hơn không?” Thằng Ba hơi ngại ngùng mở lời.
“Được chứ, không vấn đề gì, nhưng anh phải mời tôi ăn cơm đấy nhé, lao động miễn phí là tôi không làm đâu.” Tô Mạt tinh nghịch nháy mắt.
“Chuyện đó thì khỏi lo, chỉ cần cô đến là ngày nào cũng có món ngon đãi cô.”
“Dù sao tôi cũng đang rảnh, lúc nào rỗi tôi sẽ qua, đỡ buồn.”
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, chủ đề cũng nhiều lên, không còn xa lạ như lúc mới gặp. Đồ ăn thừa Tô Mạt đều bảo gói lại, rất tự nhiên nói là mang về nhà.
Thằng Ba hỏi Tô Mạt: “Nhà cô ở đâu, để tôi đưa cô về?”
“Không cần đâu, nhà tôi không xa lắm, tôi đi bộ thong thả về cho tiêu cơm.”
Thằng Ba cũng không ép, hai người đứng dậy đi ra khỏi quán.
Vừa ra đến cửa, thằng Ba mở cửa thì khựng lại một chút khi thấy một nhóm người đi tới, Tô Mạt cũng ló đầu ra nhìn.
Là cả nhà họ Điền: Điền Thắng Lợi, Ngô Mỹ Phương, Điền Huân, Đặng Minh Hà, Điền Lãng, còn có Điền Thanh Thanh và Cao Minh Viễn. Ngô Mỹ Phương còn đang bế một đứa nhỏ.
Đối phương cũng sững sờ.
Tô Mạt không quen nhà họ Điền, nhưng nhận ra Điền Thanh Thanh và Cao Minh Viễn, nhìn vẻ thân thiết là biết ngay một gia đình. Cô đảo mắt một cái, tay khoác lấy cánh tay thằng Ba, nũng nịu: “Hưng An, sao không đi tiếp đi anh?”
Thằng Ba rùng mình một cái, liếc nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt nháy mắt với nó.
Hai người bước ra cửa.
Thằng Ba chào hỏi Điền Thắng Lợi và Ngô Mỹ Phương: “Bác Điền, bác Ngô, hai bác đi ăn cơm ạ.”
Điền Thắng Lợi cười: “Nghe nói cháu đi nước ngoài, về lúc nào thế?”
“Cháu về được nửa tháng rồi ạ.” Thằng Ba khách sáo đáp.
Điền Thắng Lợi: “Có gì cần giúp đỡ cứ tìm bác nhé.”
Ngô Mỹ Phương cũng mỉm cười quan sát Tô Mạt.
Tô Mạt vẫy tay với Điền Thanh Thanh: “Chào Điền Thanh Thanh, chào Cao Minh Viễn nhé.”
Cả nhà họ Điền đều nhìn về phía hai người.
Mặt Điền Thanh Thanh đầy vẻ ngượng ngùng: “Đây là chị khóa trên ở trường em.”
“Tô Mạt, hai người ở bên nhau à?” Cao Minh Viễn nhìn hai người khoác tay nhau, thấy hơi khó tin, hai người này sao lại thành một đôi được nhỉ.
“Sao thế, không được à? Anh ấy lặn lội mang bao nhiêu đồ ngon sang cho tôi, tôi cảm động quá nên lấy thân báo đáp luôn.” Tô Mạt cười híp mắt.
Điền Thanh Thanh cúi đầu, xấu hổ không để đâu cho hết.
“Bác Điền, bác Ngô, chúng cháu có việc nên xin phép đi trước ạ.” Thằng Ba không muốn đứng đây chịu trận, toàn là xã giao thương mại, chẳng cần thiết.
“Được, Hưng An lúc nào rảnh dắt bạn gái sang nhà bác chơi nhé.” Ngô Mỹ Phương cười nói, nhưng trong lòng thấy hơi khó chịu.
Bà cứ ngỡ Điền Thanh Thanh là cái trần nhà cao nhất mà Lý Hưng An có thể chạm tới, nhưng nhìn Tô Mạt toát lên vẻ tri thức, thanh thoát, phóng khoáng, lại còn là du học sinh chính quy về nước, rõ ràng chẳng kém gì Điền Thanh Thanh.
Hai bên gật đầu chào, thằng Ba dắt Tô Mạt rời đi, nhà họ Điền bước vào quán.
Đặng Minh Hà quay đầu nhìn theo bóng lưng Tô Mạt, hỏi Điền Thanh Thanh: “Cái cô đó là bạn học của em ở nước ngoài à?”
“Không hẳn là bạn học, chị ấy là du học sinh công lập, không cùng chuyên ngành với em.” Điền Thanh Thanh không ngờ thằng Ba lại ở bên Tô Mạt, Tô Mạt học vấn cao, có bằng cấp xịn, khác hẳn với diện tu nghiệp như cô.
“Cô ta học ngành gì?” Đặng Minh Hà nhíu mày, cái thằng bùn nhão Lý Hưng An sao mà vận may tốt thế không biết, Điền Thanh Thanh đá nó rồi mà nó lại vớ được một cô du học sinh khác.
“Chị ấy học thiết kế sản phẩm công nghiệp, về nước chắc được phân vào viện thiết kế.” Đặng Minh Hà đã kết hôn với Điền Huân và sinh con, nhà họ Điền cũng không còn ác cảm với cô ta như trước, vả lại không còn thằng Ba, những xích mích giữa họ cũng không còn nữa, Điền Thanh Thanh nói chuyện với Đặng Minh Hà như chị em dâu bình thường.
Đặng Minh Hà liếc nhìn Điền Huân, viện thiết kế à, toàn là nhân tài cấp cao, Điền Thanh Thanh cũng đi mấy năm mà về chẳng vào nổi đó.
Nhà họ Điền ngồi xuống gọi món, Đặng Minh Hà bảo mình đi vệ sinh, rồi nhanh chân chạy ra khỏi quán, thấy thằng Ba đang dắt xe đạp vừa đi vừa trò chuyện với Tô Mạt.
Lúc này Tô Mạt không khoác tay thằng Ba nữa: “Anh với Điền Thanh Thanh đúng là có duyên thật đấy, đi ăn bữa cơm cũng gặp được.”
Thằng Ba cười khổ: “Đúng là trùng hợp quá.”
Tô Mạt nhìn thằng Ba: “Vẫn chưa quên à?”
“Quên thì không thể, chỉ có thể nói là buông bỏ rồi, ai nấy bình an thôi.”
“Anh cũng rộng lượng đấy chứ...”
“Lý Hưng An!” Tô Mạt chưa nói xong, phía sau có tiếng gọi.
Thằng Ba quay lại thấy Đặng Minh Hà, mặt sầm xuống, ghét cái gì là cái đó đến, gọi nó làm gì, nó có quen mụ này đâu.
“Mình đi thôi.” Thằng Ba không muốn dây dưa với Đặng Minh Hà.
Đặng Minh Hà chạy bộ đuổi theo: “Lý Hưng An, tôi gọi anh mà anh không nghe thấy à?”
“Cô tưởng cô là ai mà tôi phải thưa? Tôi không phải thuyền cỏ, đừng có mà phóng 'tiện' vào tôi, cút xa ra một chút.” Bao lâu không chửi người rồi, thằng Ba thấy nghiệp vụ hơi bị mai một.
Đề xuất Cổ Đại: Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người