Điền Thanh Thanh nhìn hai người, không biết phải mở lời thế nào.
Thằng Ba định đưa tay ra nhưng bị cậu ấm Bạch ôm chặt, nó nhìn chàng trai kia: “Tôi là vị hôn phu của Điền Thanh Thanh, Lý Hưng An. Còn anh là...?”
Chàng trai kia ngạc nhiên nhìn thằng Ba rồi quay sang Điền Thanh Thanh: “Chuyện gì thế này? Em có vị hôn phu sao?”
Điền Thanh Thanh hoảng loạn, mặt đỏ bừng, mắt rưng rưng lệ, cắn môi định giải thích nhưng lại chẳng biết nói sao, chỉ đành gật đầu.
Sắc mặt chàng trai kia hơi khó coi, liếc nhìn thằng Ba: “Tôi là bạn trai của Thanh Thanh, tôi tên Cao Minh Viễn, rất vui được làm quen với anh.”
Thằng Ba mỉm cười gật đầu: “Tôi cũng rất vui.”
Cậu ấm Bạch nhìn nụ cười đó mà thấy lạnh cả sống lưng, càng ôm chặt thằng Ba hơn.
“Điền Thanh Thanh, không phải tôi nói cô đâu, nhưng cô có bạn trai mới thì cũng phải báo cho anh Ba một tiếng chứ. Người ta đợi cô ba bốn năm trời, cô làm thế này là hơi quá đáng rồi đấy.” Cậu ấm Bạch là anh em chí cốt của thằng Ba, giờ quan hệ chắc chắn thân hơn với Điền Thanh Thanh nhiều.
Điền Thanh Thanh cắn môi: “Em... em không biết phải nói thế nào.”
“Cô không biết nói thế nào, nhưng lại biết làm thế nào cơ đấy? Nếu tôi không sang đây, cô định để ba năm hay năm năm nữa mới nói cho tôi biết? Để tôi như một thằng ngu cứ thế mà đợi cô, cô thấy thành tựu lắm đúng không?” Thằng Ba tức đến run người. Nó đã nghĩ đến những kết cục không tốt, có lẽ là do khoảng cách tư tưởng quá lớn, không có tiếng nói chung, nhưng không ngờ lại là một đòn chí mạng thế này.
Nước mắt Điền Thanh Thanh lã chã rơi: “Em không định kéo dài lâu thế, em định Tết năm nay...”
Cao Minh Viễn chắn trước mặt Điền Thanh Thanh: “Anh đừng làm khó Thanh Thanh, có gì cứ trút lên đầu tôi đây. Là tôi chủ động theo đuổi cô ấy, cô ấy có quyền lựa chọn. Lúc cô ấy còn trẻ chưa hiểu chuyện tình cảm nên có lẽ đã khiến anh hiểu lầm, giờ mọi chuyện đã sáng tỏ, xin anh đừng đến làm phiền cô ấy nữa.”
Thằng Ba nhìn Điền Thanh Thanh đang đứng sau lưng Cao Minh Viễn. Tình cảm bao nhiêu năm qua, Điền Thanh Thanh cũng giúp nó rất nhiều, nó không nỡ nói lời cay nghiệt: “Được, Điền Thanh Thanh, từ nay tôi sẽ không làm phiền cô nữa. Hủy hôn đi, chúc hai người hạnh phúc.”
Thằng Ba hất tay cậu ấm Bạch ra, sải bước lớn đi về phía cổng trường.
Cậu ấm Bạch không ngờ hôm nay cái thằng mồm mép tép nhảy này lại không phun ra lời độc địa nào, cũng không phát điên, nhưng cậu ấm Bạch thấy nghẹn đắng trong lòng, nhìn Điền Thanh Thanh:
“Cô có lựa chọn tốt hơn thì cứ nói sớm đi, Lý Hưng An cũng chẳng phải hạng người bám dai như đỉa. Đầy đứa con gái theo đuổi nó đấy thôi. Hồi đó là cô theo đuổi nó trước đúng không? Giờ cô ở đây mặn nồng với người mới, để nó ngốc nghếch đợi cô về cưới, cô thấy có hay ho không?”
“Bạch Lượng, em không cố ý, em...” Điền Thanh Thanh ôm mặt khóc.
“Giải thích với tôi cũng chẳng ích gì. Từ nay về sau đường ai nấy đi, cô đi đường hầm của cô, nó đi đường cái của nó. Sau này cô đừng có hối hận là được.”
Cao Minh Viễn nghe không lọt tai: “Một gã nhà quê thì có gì mà phải hối hận.”
Cậu ấm Bạch liếc xéo Cao Minh Viễn: “Trông cũng ra dáng con người đấy mà mồm mép như vừa uống thuốc xổ thế, phun bậy phun bạ cái gì. Cậy nhà có tí tiền cho đi học mà tưởng mình ngon à? Nhà nào điều kiện tốt mà để con học cái ngành này cơ chứ. Người ta nhà quê mà có mười mấy cái cửa hàng ở Bắc Kinh, Thượng Hải, có nhà máy may, nhà máy điện máy riêng đấy. Anh có cái vẹo gì, nói cho tiểu gia đây nghe xem nào?”
Cao Minh Viễn đỏ mặt: “Tầm thường! Trọc phú! Chúng tôi có lý tưởng chung, tình cảm không thể dùng tiền bạc để đo đếm được.”
“Anh đúng là em gái của Aristotle, lắm chuyện vãi chưởng. Không có tiền thì anh đứng được ở đây chắc? Đừng có làm màu với tiểu gia. Thôi, tôi cũng chẳng rảnh mà đôi co với các người. Điền Thanh Thanh, cô đem sính lễ nhà thằng Ba đưa trả lại đi nhé. Cái đó là cô tôi cho thằng Ba, là nhà tôi cho đấy, cô đừng có cầm. Cô mà nói sớm thì Lý Hưng An đâu đến mức phải chịu bao nhiêu cục tức ở nhà cô, đúng là tức chết người mà!” Nói xong cậu ấm Bạch vội chạy theo thằng Ba, nơi đất khách quê người sợ nó bị kích động mà làm chuyện dại dột.
Điền Thanh Thanh ngồi thụp xuống đất khóc nức nở, Cao Minh Viễn đỡ cô dậy: “Thanh Thanh, đừng buồn nữa, lẽ ra em nên nói cho anh ta biết sớm hơn.”
Dù Cao Minh Viễn vừa rồi đứng về phía Điền Thanh Thanh, nhưng anh cũng thấy cô làm vậy là không đúng.
Điền Thanh Thanh lau nước mắt, lòng cô trống rỗng. Cao Minh Viễn theo đuổi cô hai năm, mới xác định quan hệ được nửa năm nay. Cao Minh Viễn đẹp trai, ôn hòa, có học thức, lại học cùng chuyên ngành nên có rất nhiều tiếng nói chung. Tình cảm cô dành cho thằng Ba chỉ là sự rung động bồng bột thời trẻ, qua tuổi đó rồi, ra ngoài mở mang tầm mắt cô mới thấy hai người không hợp nhau. Nhưng hai người đã đính hôn, liên quan đến cả hai gia đình, cô không biết phải nói với bố mẹ và thằng Ba thế nào.
“Em đi gọi điện về nhà một lát.” Điền Thanh Thanh không dắt Cao Minh Viễn theo, anh cũng không ép, tự mình đi ăn trưa.
Thằng Ba đi đến cổng trường, thấy hai cô gái người nước mình đang khoác tay nhau đi ra.
Một cô gái mặt tròn hỏi: “Anh là người Trung Quốc à? Sao tôi chưa thấy anh bao giờ?”
Thằng Ba nhớ đến đống đồ chuẩn bị cho Điền Thanh Thanh, giờ đã chia tay rồi thì chẳng cần đưa nữa, mắc công bạn trai người ta lại hiểu lầm: “Tôi đến thăm bạn, nhưng cô ấy không còn ở trường này nữa. Tôi có mang ít đặc sản từ trong nước sang, cô ấy không có đây, hai người có muốn lấy không?”
“Không có đây á? Tên là gì, để tôi tìm giúp cho. Người mình ở trường này đều biết nhau cả mà, kể cả tốt nghiệp rồi chúng tôi cũng có thông tin liên lạc.” Nơi đất khách gặp đồng hương, cô gái này khá nhiệt tình.
“Không cần đâu, không có thì thôi vậy. Tôi còn có việc khác, lát nữa đi luôn. Hai người nếu muốn lấy đặc sản thì theo tôi về khách sạn lấy, không thì thôi.” Thằng Ba không muốn nói nhiều.
Hai cô gái hơi do dự, dù sao cũng là người lạ không quen biết.
Thằng Ba cũng thấy được sự lo ngại của họ: “Tôi sẽ gửi ở quầy lễ tân khách sạn, hai người muốn thì tự qua lấy.”
“Đặc sản vùng nào thế anh?” Cô gái mặt tròn tò mò hỏi.
“Bắc Kinh.”
“Anh cũng ở Bắc Kinh à? Tôi cũng thế!” Cô gái reo lên, rõ ràng là rất muốn lấy đặc sản quê nhà.
Lúc này cậu ấm Bạch thở hổn hển chạy tới: “Mình về khách sạn gọi điện cho mẹ khô đi. Tôi đã bảo Điền Thanh Thanh trả lại sính lễ rồi, ông bảo mẹ tôi đem đồ nhà cô ấy trả lại luôn. Còn đồ cô tôi cho là cho ông, không cần trả.”
Thằng Ba gật đầu: “Được, đặt vé máy bay đi, mình đi luôn trong ngày hôm nay.”
Hai cô gái nhìn nhau, cô gái mặt tròn đảo mắt: “Tôi đi lấy đặc sản với anh.”
Đề xuất Cổ Đại: Nhìn Thấu Chiêu Trò Quyến Rũ Của Anh Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người