Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 676: 678

Hơn mười tiếng đồng hồ sau, máy bay từ từ hạ cánh, Lão Tam và cậu chủ Bạch bước xuống máy bay với thân hình cứng đờ vì ngồi quá lâu.

Cậu chủ Bạch nhìn đồng hồ ở sân bay, đã hơn chín giờ tối: "Chúng ta về khách sạn trước đi, giờ này trường học đóng cửa rồi, có đến cũng chẳng vào được."

Lão Tam gật đầu, hít một hơi thật sâu, trong lòng vừa căng thẳng vừa mong đợi.

Lão Tam ngồi trên xe nhìn cảnh đêm Paris, nơi này phồn hoa hơn trong nước quá nhiều. Những con đường rộng thênh thang, nhà cao tầng san sát, những cửa hiệu sang trọng khiến người ta nhìn mà e dè, siêu xe chạy đầy đường, người dân thì ăn mặc tinh tế, thời thượng...

Cậu chủ Bạch tìm một khách sạn cao cấp ở trung tâm thành phố, hai người ăn tạm chút gì đó rồi ai nấy lăn ra giường.

Trên máy bay đã ngủ nhiều nên Lão Tam ngoài mệt ra thì chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Anh mở trừng mắt nhìn trần nhà, mường tượng ra cảnh Điền Thanh Thanh sẽ ngạc nhiên thế nào khi thấy anh vào ngày mai.

Cái con bé ngốc ấy thấy anh chắc chắn sẽ khóc nhè cho mà xem.

Thanh Thanh thấy nhiều đồ ăn ngon thế này chắc chắn sẽ vui lắm.

Chắc Thanh Thanh sẽ đồng ý về nước kết hôn sớm thôi nhỉ...

Lão Tam hồi tưởng lại từng chút kỷ niệm khi hai người bên nhau, trên mặt nở nụ cười ngây ngô.

Lúc cậu chủ Bạch tỉnh dậy, thấy Lão Tam đã diện một bộ vest chỉnh tề, thắt cà vạt, tóc tai vuốt keo bóng lộn như bò liếm, ngồi ngay ngắn bên mép giường nhìn mình chằm chằm.

Cậu chủ Bạch dụi mắt thật mạnh: "Này đại ca, anh bị hâm à? Mặc bộ này trông như vệ sĩ ấy, anh định làm gì thế?"

Lão Tam nhìn bộ vest không một nếp nhăn của mình: "Thế này chẳng phải trông trang trọng hơn sao?"

"Trang trọng cái con khỉ! Thay ra mau, mặc bộ này đến trường người ta lại tưởng anh là vệ sĩ của tôi, anh định làm Điền Thanh Thanh mất mặt à?" Cậu chủ Bạch trùm chăn kín mặt, không nỡ nhìn thẳng: "Cái đầu kia cũng đi gội sạch cho tôi, tí nữa tôi đưa anh đi làm tóc, cho anh mở mang tầm mắt."

Lão Tam... Cả buổi sáng tút tát coi như công cốc.

"Cậu dậy mau đi, chúng ta đến trường sớm chút." Lão Tam cởi vest ra, giục giã cậu chủ Bạch.

"Dậy sớm làm gì, người ta còn phải lên lớp chứ, tầm giờ nghỉ trưa đến là vừa đẹp." Cậu chủ Bạch hừ hừ một tiếng rồi lại lật người ngủ tiếp.

Lão Tam thở dài, chẳng ai hiểu nổi tâm trạng của anh lúc này. Thay quần áo xong anh lại đi gội đầu, ra ngoài lại gọi cậu chủ Bạch: "Chẳng phải bảo đưa tôi đi làm tóc sao, dậy mau đi, mặt trời đốt đến mông rồi kìa!"

Cậu chủ Bạch vừa mới thiu thiu ngủ... Đúng là nghiệp chướng mà! Không để cho người ta ngủ yên được sao, cái gã này ngồi máy bay cả ngày không biết mệt à?

Chịu không nổi sự lải nhải của Lão Tam, cậu chủ Bạch lồm cồm bò dậy, nhìn quầng thâm mắt của Lão Tam sắp rơi xuống tận chân: "Anh thức trắng đêm đấy à?"

"Lạ chỗ không quen, không ngủ được." Lão Tam tìm đại một lý do.

"Biết anh phiền phức thế này, tối qua tôi đã vứt anh ở cổng trường cho xong." Cậu chủ Bạch vừa thở dài vừa đi vệ sinh cá nhân. Khách sạn có bữa sáng tự chọn, hai người ăn xong, cậu chủ Bạch đưa Lão Tam đi làm một kiểu tóc mới, mua thêm một bộ đồ thường ngày cao cấp, tút tát xong trông cũng có vài phần khí chất công tử nhà giàu.

Lão Tam soi gương tự luyến, đây là lúc anh trông bảnh bao nhất từ trước đến nay, nhưng cái giá cũng chát thật: "Cậu tự nguyện mua cho tôi đấy nhé, đừng hòng đòi tiền."

Cậu chủ Bạch lườm một cái: "Cái gì cần tiêu thì phải tiêu, anh giữ tiền để đẻ ra tiền con chắc?"

"Nói như thể tôi giàu lắm không bằng, tôi còn đang nợ đầm đìa đây này, sao so được với cậu chủ tư bản như cậu." Lão Tam cũng lườm lại một cái.

Cậu chủ Bạch: "Anh nghèo anh có lý, đừng có tự luyến nữa, đi thôi, sắp tan học rồi."

Hai người đến trường, cậu chủ Bạch đã sớm nghe ngóng được chuyên ngành của Điền Thanh Thanh, hỏi thăm bảo vệ vị trí tòa nhà giảng đường, cậu chủ Bạch chi ít tiền boa nên hai người thuận lợi vào được bên trong.

Trường rất rộng, môi trường tuyệt đẹp, không hổ danh là trường thiết kế, mỗi góc ngách đều thể hiện cá tính riêng biệt.

Lão Tam vừa quan sát vừa hỏi cậu chủ Bạch: "Này, cậu có học đại học không đấy?"

Cậu chủ Bạch nhìn Lão Tam như nhìn kẻ ngốc: "Còn phải hỏi à?"

Lão Tam "Xì" một tiếng: "Chắc là mua bằng chứ gì."

Cậu chủ Bạch: "Mua thì sao, mua không phải là bằng à? Anh không nghĩ sinh viên đại học đều là tự thi đấy chứ? Em trai à, ra ngoài mà mở mang tầm mắt đi, cứ thế này dễ bị đá lắm đấy."

Lão Tam... "Đại học không thi thì học kiểu gì?"

"Đúng là tóc dài kiến thức ngắn, bảo cắt đi không nghe, tan học rồi, nhanh qua đó thôi."

Lão Tam thấy sinh viên bắt đầu lục tục từ tòa nhà giảng đường đi ra.

Hai người rảo bước đến tòa nhà nơi Điền Thanh Thanh học.

Lúc này rất nhiều sinh viên đi ra, từng tốp năm tốp ba, đa số là gương mặt châu Âu, trò chuyện ríu rít bằng thứ tiếng lạ lẫm.

Lão Tam với vốn tiếng Anh nửa mùa chẳng hiểu lấy một câu. Người ở đây ai cũng cao lớn, Lão Tam so với họ cứ như người lùn vậy.

Anh kiễng chân nhìn về phía cửa, bỗng mắt anh sáng rực lên, Lão Tam kéo tay cậu chủ Bạch: "Là Thanh Thanh!"

Cậu chủ Bạch nhìn về phía cửa, gương mặt châu Á của Điền Thanh Thanh rất nổi bật giữa đám đông. Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc bộ đồ thể thao màu xanh thiên thanh rất vừa vặn, tôn lên làn da trắng ngần.

Cô ngẩng cao đầu, tươi cười trò chuyện với nam sinh bên cạnh, hai người tỏ ra rất thân thiết, tay trong tay. Nam sinh kia trông cũng là người nước mình, cao tầm mét tám, ngoại hình rạng rỡ, đẹp trai, hai người trông rất xứng đôi.

Cậu chủ Bạch... Chết tiệt, vội vàng ôm chặt lấy Lão Tam, sợ thằng nhóc này nổi khùng lên. Chỗ này không phải nơi để họ làm càn, cậu ở đây cũng chẳng có quyền thế gì đâu.

Lão Tam rõ ràng cũng đã nhìn thấy hai người đang đan chặt mười ngón tay vào nhau, anh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia.

Cậu chủ Bạch vội vàng trấn an: "Chắc chắn là hiểu lầm thôi, kia chắc là anh họ cô ấy."

Lão Tam không nói gì, cũng không vùng vẫy, cứ thế nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Hai người nói nói cười cười, Điền Thanh Thanh cười rất ngọt ngào, giống hệt nụ cười cô từng dành cho anh.

Chàng trai kia cười cũng rất rạng rỡ.

Hai người theo dòng người đi ngang qua Lão Tam và cậu chủ Bạch mà không hề chú ý đến họ.

Cậu chủ Bạch ôm chặt Lão Tam không dám buông tay. Một vài sinh viên thấy hai người đàn ông ôm nhau thắm thiết như vậy thì nhìn bằng ánh mắt đầy ám muội.

Cậu chủ Bạch... Trời đất ơi, danh dự cả đời của cậu thế là tiêu tùng.

Lão Tam nhìn theo bóng lưng hai người, toàn thân không kìm được mà run rẩy, lồng ngực như nghẹn lại không thở nổi.

"Chúng ta về trước đã, về trước đã." Cậu chủ Bạch thấy cảm xúc của Lão Tam dao động quá mạnh, sợ anh làm ra chuyện gì thiếu lý trí.

Lão Tam nhắm mắt lại, đưa tay quẹt ngang mắt: "Điền Thanh Thanh!"

Cậu chủ Bạch... "Bảo bối ơi, bình tĩnh, bình tĩnh nào, thiên hạ thiếu gì cỏ thơm, anh đây sẽ giới thiệu cho chú vài cô siêu mẫu nước ngoài, đừng có gây chuyện ở đây, tôi không bảo kê nổi đâu."

Lão Tam hoàn toàn không nghe thấy lời lải nhải của cậu chủ Bạch. Anh thấy cơ thể Điền Thanh Thanh khựng lại một chút, rồi từ từ quay đầu lại. Khoảnh khắc nhìn thấy Lão Tam, mắt cô đầy vẻ không tin nổi, lập tức buông tay chàng trai bên cạnh ra.

Chàng trai kia cũng quay đầu lại nhìn Lão Tam và cậu chủ Bạch.

Lão Tam bước tới, cậu chủ Bạch như một món đồ trang sức, ôm chặt lấy Lão Tam không rời.

Tám mắt nhìn nhau, Điền Thanh Thanh run rẩy đôi môi: "Anh Ba, sao anh lại tới đây?"

"Bất ngờ không?" Lão Tam nhàn nhạt hỏi, liếc nhìn chàng trai bên cạnh Điền Thanh Thanh: "Không giới thiệu một chút sao?"

Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay nha mọi người

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện