Điền Huân tay cầm súng cẩn thận tiến vào trong nhà vệ sinh, liền nhìn thấy Lão Tam đang đứng ở chỗ hố xí xổm, chân ra sức đạp cái gì đó xuống dưới, còn Bạch Tiền Trình ở bên trong đang ôm một người kéo về phía hố xí...
Bạch Tiền Trình thấy có người đi vào thì giật mình thon thót, vội vàng vứt người kia xuống, ngồi thụp xuống đất, ấn đầu người nằm dưới đất về phía hố phân...
Điền Huân...
"Lý Hưng An, cậu làm cái trò gì đấy?"
Lão Tam... "Báo cáo đồng chí công an, mấy tên này cầm gạch định phang tôi, muốn lấy mạng chúng tôi. Sau một hồi vật lộn sinh tử, hiện tại chúng tôi đã khống chế được bọn chúng, các anh xem xử lý thế nào?"
Mấy anh công an tiến lên, nhìn Điền Huân với ánh mắt "hết nói nổi".
Điền Huân cũng vội vàng đi tới, nhìn thấy ba người nửa thân trên kẹt ở bệ xí, nửa thân dưới ngập trong hố phân...
Tin tốt là đầu vẫn ở bên trên...
Cạnh Bạch Tiền Trình, tóc của một tên đang lềnh bềnh trong đó...
"Cậu nhét bọn nó vào đấy làm gì? Chúng tôi mang về kiểu gì đây?" Điền Huân nổi giận, tội phạm "nặng mùi" thế này anh không muốn nhận đâu.
"Báo cáo đồng chí công an, bọn nó tự rơi xuống đấy chứ, không phải tôi làm đâu. Bạch Tiền Trình, có phải bọn nó tự rơi xuống không?" Cái ông anh vợ này giờ mới tới, còn dám chỉ trích cậu. Nếu mà trông cậy vào Điền Huân thì cậu đã lạnh toát từ lâu rồi. Đây là công lao sờ sờ ra đấy, còn muốn thế nào nữa, đúng là ăn cháo đá bát, không biết tốt xấu.
Bạch Tiền Trình... "Đúng vậy, báo cáo đồng chí công an, bọn nó cầm gạch phang chúng tôi, chúng tôi cũng không thể đứng im chịu trận được. Trong lúc ẩu đả, có thể do bọn nó không quen địa hình nên bị rơi xuống."
Mấy anh công an... Sao không dìm chết các cậu luôn đi, các cậu nhìn chúng tôi có giống thằng ngốc không? Dùi cui điện trên tay các cậu là đồ của cục chúng tôi đấy!
Ngô Tri Thu chạy vào thì nhìn thấy cảnh này. Tăng Lai Hỷ và chú Trương xách gậy theo sau, thấy công an liền vội vàng vứt vũ khí trong tay đi, họ là công dân tuân thủ pháp luật mà.
"Con trai, con không bị thương chứ, mau để mẹ xem nào!" Ngô Tri Thu phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
Lão Tam trợn mắt, đảo tròng: "Mẹ, mau đỡ con, con bị bọn nó phang vào đầu rồi, đầu choáng mắt hoa, chắc con sắp không xong rồi, phải mau đi bệnh viện khám thôi."
Điền Huân... Tưởng bọn này mù chắc? Lúc nãy vào thấy đạp người ta xuống hăng thế cơ mà, sao lúc đấy không choáng không mù đi?
Tăng Lai Hỷ bước nhanh tới, đỡ lấy Lão Tam: "Bị thương không nhẹ đâu, mau đưa đi bệnh viện!"
Những người có mặt tại hiện trường... Đúng là mở mắt nói điêu.
Lão Tam nương theo sức của Tăng Lai Hỷ đi ra ngoài.
"Thím ơi, còn cháu nữa, cháu cũng thấy mơ màng quá~~" Giọng nói yếu ớt từ bên trong truyền ra.
Bên trong tối om, Ngô Tri Thu nhìn kỹ theo hướng âm thanh phát ra mới phát hiện Bạch Tiền Trình đang co ro trong góc.
Thằng nhóc này sao cũng dính vào vụ này thế, nhưng giờ không phải lúc để hỏi.
Ngô Tri Thu và ông Cát cùng tiến lên, đồng thanh nói: "Bị thương không nhẹ, mau đưa đi bệnh viện!"
Điền Huân... Mí mắt giật liên hồi.
Mấy đồng chí công an... Các người vui là được.
Người trong khu tập thể rút ra ngoài, mấy đồng chí công an đều nhìn về phía Điền Huân: "Sếp, mấy tên này xử lý thế nào?"
Cái mùi này... bọn họ thật sự không muốn lại gần đâu. Em rể sếp làm đấy, sếp xem mà giải quyết.
"Gọi mấy người dân sang giúp một tay, đi xách ít nước dội sơ qua đi." Điền Huân nghiến răng hàm nói.
Mấy đồng chí công an lập tức vọt ra ngoài tìm người, đi xách nước.
Điền Huân... Anh đã tạo nghiệp gì thế này, biết thế xuất quân sớm hơn cho rồi, đành cam chịu đi lôi mấy tên đang bị nhét trong hố xí ra...
Lão Tam ra ngoài, ngó nghiêng nhìn lại, thấy nhóm Điền Huân không đi theo.
Ngô Tri Thu vội vàng tiến lên, hỏi nhỏ: "Bạch Tiền Trình là thế nào?"
"Hôm nay cậu ấy giúp con việc lớn đấy, không có cậu ấy thì con thiệt thòi to rồi." Bọn họ tổng cộng có ba người mà phải đối phó với chín tên, một mình cậu phải cân bốn, cậu đã chuẩn bị tinh thần bị thương rồi, không ngờ lúc quan trọng Bạch Tiền Trình lại đắc lực thế.
Ngô Tri Thu vẻ mặt phức tạp, tre xấu lại ra măng tốt, thằng nhóc nhà họ Bạch dạo này cũng giúp đỡ mọi người trong khu không ít.
Lúc này Triệu Tiểu Xuyên cũng được khiêng lên xe ba gác.
Lão Tam thấy đầu Triệu Tiểu Xuyên đầy máu thì giật mình thon thót, đừng có "ngỏm" nhé, không thì nhà họ Triệu liều mạng với cậu mất.
Cậu vội vàng chạy đến bên cạnh Triệu Tiểu Xuyên: "Chó Đản, mày sao rồi?"
"Đầu tao quay cuồng, chắc mạng chẳng còn bao lâu, mày hứa với tao là mày phải phụng dưỡng bố mẹ tao." Triệu Tiểu Xuyên yếu ớt nắm lấy tay Lão Tam, "Hứa với tao đi~"
Lão Tam: "Tao hứa cái mả cha mày ấy, mày cứ yên tâm mà chết đi!"
Còn định tính kế cậu à, không có việc gì lớn đâu.
Lão Tam, Bạch Tiền Trình, Trần Thành Bình ba người khoác vai bá cổ đi theo Triệu Tiểu Xuyên nhập viện, Ngô Tri Thu quay về lấy tiền rồi vội vàng đuổi theo.
"Chị dâu, em đi với chị." Đại Loa cũng đi theo sau Ngô Tri Thu.
Ngô Tri Thu dừng bước, nói nhỏ với Đại Loa vài câu, Đại Loa gật đầu, không đi theo nữa. Ông Cát, dì Viên, chị Lưu, chú Trương cũng định đi theo nhưng đều bị Đại Loa cản lại.
Không có việc gì đâu, đi làm gì cho đông, mau giúp đưa người đến đồn công an đi.
Mấy tên du côn, trừ tên chạy thoát là còn nguyên vẹn, còn lại một tên đầu nở hoa, bảy tên toàn thân co giật, sùi bọt mép, đầu bốc khói, bất tỉnh nhân sự...
Điền Huân toàn thân tỏa ra hắc khí như âm binh, ai nhìn thấy cũng tránh xa. Anh xách mấy thùng nước lớn tự dội rửa mấy lần mà cái mùi trên người vẫn khiến không ai dám lại gần, chủ yếu là quần áo không có để thay.
Chín tên tội phạm, tám tên được đưa vào bệnh viện. Sảnh cấp cứu bệnh viện cứ như cái hố phân bị nổ tung.
Bác sĩ và y tá đều nhíu mày xử lý, người hôi hám thế này sao lại đưa vào bệnh viện bọn họ làm gì, hôm nay trực đêm đúng là xui tận mạng, bận thì chớ, còn bị hun cho chết khiếp.
Các bệnh nhân cấp cứu khác tự nhiên khỏi bệnh quá nửa, vội vàng bỏ chạy, nhảy hố phân mà cũng nhảy theo đoàn, đúng là sống lâu mới thấy chuyện lạ.
Điền Huân áp giải tên còn tỉnh táo kia về, cũng chẳng thèm thay quần áo, lập tức thẩm vấn. Tên du côn sợ vãi mật, chưa đợi Điền Huân hỏi đã khai sạch sành sanh.
Rất nhanh, cả nhà họ Vương đang ngủ say bị tóm gọn đưa về cục cảnh sát thành phố.
Mẹ Vương sợ bay cả hồn vía, bà ta có phạm pháp đâu, sao lại bắt bà ta nữa?
"Đồng chí công an ơi, chúng tôi là người tốt mà, chúng tôi không phạm pháp, các anh có bắt nhầm người không?"
Vương Đại Sơn ôm vợ và con trai, vẻ mặt ngơ ngác. Mấy ngày nay bọn họ cứ ru rú ở nhà, sao tự nhiên lại bị bắt, ông ta đưa mắt nhìn sang Vương Tiểu Sơn.
Vương Tiểu Sơn co rúm lại thành một cục, nó biết tại sao mình bị bắt. Đám du côn kia thất thủ, khai nó ra rồi. Nhưng nó có tham gia đâu, nó chỉ bảo nhà họ Lý có tiền thôi mà, thế là phạm pháp à? Chắc chắn không phạm pháp, người có tiền nhiều thế, nó nói bừa vài câu thì sao chứ?
Vương Đại Sơn nhìn bộ dạng Vương Tiểu Sơn là biết ngay nó gây họa: "Tiểu Sơn, mày làm cái gì rồi? Công an bắt chúng ta làm gì?"
"Con có làm gì đâu, con đâu biết họ bắt mình làm gì." Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Vương Tiểu Sơn gân cổ lên không chịu nhận.
"Tiểu Sơn à, con thật sự không làm gì chứ? Con đừng dọa mẹ nhé?" Mẹ nào con nấy, bộ dạng chột dạ của Vương Tiểu Sơn khiến lòng mẹ Vương lạnh toát.
"Mẹ, sao mẹ cũng không tin con, con cả ngày ở nhà, phạm pháp cái gì được." Vương Tiểu Sơn vẫn còn nuôi tâm lý may mắn.
"Thế thì tốt, thế thì tốt, chắc chắn là nhầm lẫn rồi, chúng ta đi nói rõ ràng là được!" Mẹ Vương tự an ủi mình, trong mắt tràn đầy lo lắng cho đứa con trai út.
Đề xuất Hiện Đại: Hôn Ước Khế Ước Quyển Ba: Nữ Chủ Thương Trường Uy Phong Lẫm Liệt
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người