Cậu ta cũng chẳng màng đến Bạch Tiền Trình nữa, rút cái dùi cui điện từ thắt lưng ra, bật công tắc.
Bạch Tiền Trình nuốt nước bọt cái "ực", liếc nhìn ra ngoài một cái, nghiến răng nói: "Tam ca, em trốn thế nào được, anh đưa em một cái đi, một mình anh xoay sở không lại bốn thằng đâu."
Lão Tam không ngờ Bạch Tiền Trình lại chịu giúp mình, do dự một chút, hai người đúng là an toàn hơn một người, bèn đưa cho Bạch Tiền Trình một cái.
"Ấn vào chỗ này là có điện, cậu cẩn thận đấy."
Bạch Tiền Trình gật đầu: "Tam ca, em nấp trước đã, đánh cho tụi nó trở tay không kịp."
Lão Tam... "Tụi nó thấy hai đứa mình đi vào rồi mà."
Bạch Tiền Trình cười gượng hai tiếng: "Thế thì em giả vờ đi nặng." Nói rồi ngồi xổm luôn xuống hố xí, cái không khí căng thẳng bị Bạch Tiền Trình quấy quả cứ như đang chơi đồ hàng.
Lúc này bốn gã kia cũng sắp vào tới nơi, Lão Tam vội vàng ngồi xổm lên hố xí, tay nắm chặt dùi cui điện, cậu phải cầm cự một lúc, đợi Trần Thành Bình và Triệu Tiểu Xuyên giải quyết xong mấy tên kia đã.
Cũng chẳng biết ông anh vợ tương lai lúc này đang ở xó xỉnh nào, có coi cậu ra gì không, nếu dám lừa cậu, không thật tâm bảo vệ bọn cậu, hừ hừ, cứ đợi đấy cậu đi mách bố vợ cho xem.
Bên ngoài nhà vệ sinh, tên cầm đầu đám du côn ra hiệu cho mấy tên kia tiến vào. Ba tên hít sâu một hơi, tay lăm lăm cục gạch đi vào nhà vệ sinh. Trước giờ tụi nó toàn đánh đấm lặt vặt, đây là lần đầu tiên ra tay với người ta kiểu này nên cũng căng thẳng lắm. Nhưng nghĩ đến đống tiền kia, đại ca đã nói rồi, xong việc mỗi đứa được năm nghìn.
Năm nghìn đấy, số tiền cả đời tụi nó cũng chẳng kiếm nổi. Có năm nghìn rồi muốn làm gì thì làm, khỏi phải ngày ngày lang thang đầu đường xó chợ để người ta khinh thường nữa.
Ba tên đi vào nhà vệ sinh, ánh đèn lờ mờ không nhìn rõ tình hình bên trong. Tên cầm đầu đi cuối cùng chốt hạ, bốn tên nắm chặt gạch trong tay, bắt đầu tìm từng hố xí một.
Lão Tam siết chặt dùi cui điện, tim đập thình thịch, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Bạch Tiền Trình cắn môi, căng thẳng tột độ, tay ướt đẫm mồ hôi. Thời gian gấp gáp quá, cậu cũng chưa kịp hỏi là thù oán gì mà dùng đến cả dùi cui điện, cậu không nghĩ đây là chuyện đánh nhau vặt vãnh đâu. Bảo sao hôm nay ba tên này cứ lảng vảng ở cửa mãi không đi, hóa ra là đợi người, có khi người ta đợi cậu đi một mình đấy, thế mà cậu lại lon ton chạy theo vào đây.
Bốn tên đi qua hai cái hố xí thì nhìn thấy Lão Tam bên trong, mấy cặp mắt chạm nhau. Bốn tên tiếp tục đi vào trong, để lại hai tên đứng cạnh Lão Tam, giả vờ đi tiểu ở hố bên cạnh, hai tên còn lại tiếp tục đi sâu vào trong. Tụi nó phải xác định xem Bạch Tiền Trình ở đâu rồi mới cùng ra tay.
Tìm thấy Bạch Tiền Trình ở cái hố trong cùng, tên cầm đầu ra hiệu cho hai tên bên ngoài. Hai tên kia giơ gạch lên định phang Lão Tam, gạch còn chưa kịp hạ xuống thì phía sau đã vang lên tiếng hét thảm thiết "Á...".
Hai tên kia sững lại, nhân lúc tụi nó quay đầu, Lão Tam vọt ra, dí dùi cui điện vào người tên đầu tiên.
"Á... á..." Tên du côn giật đùng đùng, toàn thân tê dại. Tên còn lại vội vàng đưa tay ra kéo đồng bọn...
Thế là hai đứa cùng nhau lắc lư theo điệu nhạc...
Lão Tam khoái chí, cậu còn đang đề phòng tên này phang mình một cái, ai ngờ ngu thế, chẳng tốn chút sức lực nào.
Bên trong, ngay khoảnh khắc tụi nó giơ gạch lên, Bạch Tiền Trình tung đòn "ác cẩu vồ mồi", dí dùi cui điện vào đùi tên cầm đầu. Tên cầm đầu hét toáng lên, lúc toàn thân run rẩy lại chạm vào người tên du côn đang giơ gạch định đập Bạch Tiền Trình bên cạnh.
Hai tên này cũng thành một xâu, bị điện giật sùi bọt mép, tứ chi co giật, đầu bốc khói.
Bạch Tiền Trình nghiến răng, dí chặt dùi cui điện không dám buông tay. Hai cục gạch kia mà phang vào đầu cậu thì chắc chắn thành thằng ngốc, thù hằn gì mà ra tay độc ác thế không biết.
Bên ngoài lúc này cũng vang lên tiếng la hét ầm ĩ, có tiếng của đám du côn, có tiếng của Triệu Tiểu Xuyên và Trần Thành Bình. Hai người họ đối phó với năm tên du côn thì hơi thiệt thòi, bên ngoài đất rộng, không dễ gây ngộ thương như trong nhà vệ sinh.
Triệu Tiểu Xuyên và Trần Thành Bình thấy bốn tên đi vào nhà vệ sinh bèn từ trong khu tập thể đi ra. Mấy tên kia chia làm hai hướng canh gác, thấy hai người đi tới liền xông ra chặn.
Hai người không nói nhiều, vốn dĩ ít người hơn nên chỉ có thể đánh bất ngờ, dùi cui điện cứ thế mà dí tới.
Đám du côn còn lại thấy tình hình không ổn, vội vàng chạy tới giúp, không dám lại gần mà ném gạch vào người Trần Thành Bình và Triệu Tiểu Xuyên. Hết gạch thì tìm đá ném.
Dùi cui điện đánh gần thì ngon, chứ đánh xa thì vô dụng. Đá bay tới tấp, Triệu Tiểu Xuyên bị ném trúng đầu, máu chảy ròng ròng, tối sầm cả mặt mũi, người loạng choạng. Tên du côn bị điện giật trước mặt Trần Thành Bình thấy thế, gạt dùi cui ra hét lớn lao vào mấy người kia, ba tên kia quay đầu bỏ chạy...
Triệu Tiểu Xuyên quệt máu trên mặt, gào lên: "Bà con ơi, cướp, cướp!"
Ngô Tri Thu lúc này đang ngồi xổm trên tường rào, tay xách hai cục gạch, trên tường còn xếp sẵn mấy cục, quan sát tình hình bên phía nhà vệ sinh công cộng.
Thấy có người chạy qua, bà ném mạnh cục gạch trong tay vào gáy tên đó. Hai cục trúng một, tên du côn loạng choạng rồi ngã lăn quay ra đất.
Ngô Tri Thu lại vội vàng ném tiếp mấy hòn đá trên tường ra, lần này không trúng gáy mà trúng gót chân một tên du côn. Tên đó ngã sấp mặt, định bò dậy chạy tiếp thì bị Trần Thành Bình đuổi kịp, dí dùi cui điện liên hồi...
Chín tên du côn chỉ chạy thoát được một, quay đầu nhìn lại mà sợ vãi cả ra quần, hai chân xoắn quẩy chạy thục mạng ra ngoài. Chưa chạy khỏi ngõ thì bị mấy anh công an quật ngã xuống đất.
Ngô Tri Thu vội vàng ngồi thụp xuống, men theo cái thang leo xuống đất.
Ông Cát bị tiếng la hét làm tỉnh giấc, vừa khéo nhìn thấy cảnh Ngô Tri Thu ném gạch xuống dưới, mi tâm giật giật. Thảo nào Lý Mãn Thương sợ vợ như thế, mụ vợ này ghê gớm thật!
Ngô Tri Thu xuống tới nơi, thấy ông Cát thì cười gượng gạo: "Lên xem náo nhiệt tí ấy mà."
Ông Cát... Bà lừa quỷ à?
Lúc này hàng xóm láng giềng nghe thấy tiếng động đều lục đục dậy, mở cửa chạy ra xem.
Ngô Tri Thu vội vàng chạy đến bên cạnh Triệu Tiểu Xuyên, bịt vết thương đang chảy máu trên đầu cậu ta: "Ông Cát, mau giúp tìm xe đưa đi bệnh viện."
Triệu Tiểu Xuyên thấy đầu óc quay cuồng, nhìn Ngô Tri Thu mà ra hai bóng.
Ông Cát vội vàng đi tìm xe, Ngô Tri Thu vẫn còn lo cho Lão Tam, bên ngoài ầm ĩ thế mà trong nhà vệ sinh lại im ắng lạ thường.
"Dì Viên, chị Lưu, mọi người giúp tôi trông chừng Tiểu Xuyên, tôi vào xem thằng Ba nhà tôi thế nào, mấy đứa nó cùng đi ra mà."
"Bà mau đi đi, gọi thêm hai người đàn ông đi cùng nữa." Hai bà cụ nghe nói Lão Tam cũng ở đó, vội giục Ngô Tri Thu đi tìm, lại sợ có nguy hiểm nên dặn dò thêm.
Ngô Tri Thu biết nhóm Điền Huân đang ở gần đó nên cũng chẳng gọi ai, tự mình chạy về phía nhà vệ sinh công cộng.
"Lai Hỷ, chú Trương, mau đi theo Tri Thu xem sao, không biết bên đó có nguy hiểm gì không." Dì Viên vội vàng bảo Tăng Lai Hỷ và chú Trương vừa chạy ra, "Mọi người cầm theo đồ đi."
Chú Trương vớ lấy cái then cửa, Tăng Lai Hỷ xách theo cái gậy, chạy theo sau Ngô Tri Thu.
Lúc này Điền Huân và mấy công an đang mai phục trong rừng cây bên ngoài tường rào nhà vệ sinh, nghe thấy tín hiệu liền vội vàng trèo qua tường, băng qua cái hố phân khiến họ vẫn còn rùng mình. Bên trong nhà vệ sinh không có động tĩnh gì, bên ngoài thì nhốn nháo cả lên.
Người công an canh gác chỉ tay vào bên trong nhà vệ sinh.
Đề xuất Hiện Đại: Lâm Tuyền Thâm Xứ Tình Quy Xứ
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người