"Đến đó làm gì, cái nhà bé tí tẹo, bao nhiêu người, ồn ào nhốn nháo, đến chỗ ngủ còn chẳng có." Lý Mãn Thương không hiểu ý bố già là gì.
"Chúng nó không có chỗ ngủ liên quan gì đến bọn tao, bọn tao có là được, con bé Phụng Lan không dễ dàng gì, Tết nhất đến nơi rồi đừng làm nó thêm phiền lòng, bọn tao qua đó là xong! Cho dù Đường Tăng có ở đó tao cũng đánh cho ra xá lợi tử!"
Xuân Ni phấn khích đến mức từng tế bào trên người đều nhảy múa, ông bà nội đúng là uy vũ, vừa đến là giòn giã dứt khoát, thọc thẳng vào nội bộ kẻ địch.
Lý Mãn Thương... Ông cũng không định kịch liệt thế, chỉ tính là nhỡ họ qua đó, hai ông bà có thể cản được một chút.
"Lát nữa đợi thằng Cả tan làm, đưa thẳng bọn tao đến cổng cơ quan nó, bọn tao nhớ thằng cháu đích tôn có tiền đồ nhất rồi!"
Cổng cơ quan Lý Hưng Quốc, vừa tan làm, anh ta đã nhìn thấy hai ông bà đứng ở cổng.
Vốn dĩ hôm nay Lý Hưng Quốc định về khu tập thể, cái nhà kia, anh ta thật sự không muốn về, về là đòi ăn đòi uống đòi mặc, anh ta mà bảo không có tiền, thì cứ như phạm phải tội ác tày trời gì vậy.
Anh ta vội vàng chạy bước nhỏ tới, tuy lần trước về quê không vui vẻ gì mấy, nhưng đây là cổng cơ quan, bất kể vì lý do gì, anh ta cũng không thể sưng sỉa mặt mày được.
"Ông bà nội, sao hai người lại đến đây ạ?"
"Bọn tao nhớ thằng cháu đích tôn có tiền đồ nhất rồi, qua đây thăm, tiện thể ở vài ngày, cháu không biết đâu, ở quê lạnh quá, trong nhà lại chẳng có gì ăn, vẫn là chỗ cháu tốt, tao với ông mày bàn nhau là đến luôn! Cháu trai, cháu không thể không chào đón bọn tao chứ." Bà cụ nhìn anh ta với ánh mắt mong chờ, như người già bất lực sợ bị từ chối.
Lý Hưng Quốc há miệng, muốn nói nhà không ở được nữa, đồng nghiệp đi làm về ngang qua đều nhìn về phía anh ta.
Anh ta chỉ đành cắn răng: "Bà nội, bà nói gì thế, chỗ con chính là nhà của hai người, muốn đến lúc nào thì đến lúc đó!"
Hai ông bà gật đầu hài lòng, Lý Hưng Quốc đờ đẫn đưa hai ông bà về nhà, lúc xuống dưới lầu.
Lý Hưng Quốc nói với hai ông bà: "Cái đó, cả nhà bố vợ con đang ở nhà con đấy ạ!"
Bà cụ nhướng mày: "Ý gì, không cho bọn tao lên? Họ đến được bọn tao không đến được, mày đổi sang họ Vương từ bao giờ thế?"
Lý Hưng Quốc... "Bà nội, con không bảo không được đến, chỉ là hơi chật."
"Liên quan đếch gì đến tao, chật thì chật bọn họ chứ!" Bà cụ cũng chẳng thèm nói nhảm với anh ta, đi thẳng lên lầu, giống hệt ông bố phế vật kia, lề mề chậm chạp.
Cũng may con trai cả tai mềm, mắt nhìn cũng không tệ, nhà mẹ đẻ con dâu cả điều kiện khá giả, còn hay giúp đỡ họ, đâu như cái thằng dở hơi này.
Trong nhà khói thuốc mù mịt, Vương Đại Sơn và Vương Tiểu Sơn nằm ngả ngớn trên ghế sô pha nhỏ xem tivi, bố Vương rít tẩu thuốc sòng sọc.
Phùng Cúc Hoa cầm mấy cái quần của Lý Hưng Quốc đang sửa lại, để cho chồng mụ mặc, mẹ Vương dắt Bảo Căn nhảy nhót trên giường trong phòng.
Ông cụ và bà cụ vào nhà đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên nhìn cái gia đình này: "Hưng Quốc, dọn dẹp phòng trong đi, bừa bộn như chuồng lợn, biết thì bảo là người ở, không biết còn tưởng là ổ chó đấy!"
Bố Vương bỏ tẩu thuốc xuống: "Ông bà thông gia đến rồi!" Ông ta là phận con cháu, lễ nghĩa không thể bỏ qua.
Mẹ Vương cũng vội vàng đi ra: "Chú, thím qua chơi ạ! Mau vào nhà!" Trong lòng thầm lầm bầm, hai cái thân già này đến làm gì.
"Bọn tôi về nhà mình, không cần các người mời, các người đến bao giờ thế? Tết nhất đến nơi không ở nhà cho yên, sao lại đến nhà con gái thế này?" Bà cụ cười híp mắt, như thể người vừa bước vào xụ mặt xuống không phải là bà.
Ông cụ đi đến trước ghế sô pha, Vương Đại Sơn và Vương Tiểu Sơn vội vàng đứng dậy: "Ông."
Ông cụ ngả người xuống sô pha: "Con trai ông thông gia, đừng khách sáo, ngồi đi!"
Vương Đại Sơn... Ông chiếm hết ghế sô pha rồi, bọn tôi ngồi đâu!
Sắc mặt bố Vương hơi gượng gạo: "Bọn con mấy năm không gặp con gái, nhớ nó, qua thăm chút."
Thời buổi này có con trai, thì không có chuyện ăn Tết ở nhà con gái, nói ra để người ta cười cho.
"Cũng phải, cứ gửi tiền về cũng không được, vẫn là nhớ con cái!" Bà cụ gật đầu tỏ vẻ họ nói đúng.
Mẹ Vương... Bà tiếp lời thế nào đây, lương con gái đã đi lấy chồng mà nhà mẹ đẻ đòi thì không hay ho cũng chẳng dễ nghe, tuy là đã thỏa thuận với con gái, nhưng chưa nói rõ với bên nhà trai, thì đó là lỗi của họ, không chiếm lý.
Lúc này, Vương Duyệt cũng về, xách theo không ít đồ, đều là đồ Bảo Căn đòi ăn, hôm nay cô đã ứng trước nửa năm lương với trường, nói là mẹ chồng bệnh nặng, nhà thiếu tiền.
Giáo viên trong trường còn khen Vương Duyệt hiếu thảo nữa cơ.
"Sao cửa lại mở thế này?" Vương Duyệt vừa nói vừa vào nhà, liền nhìn thấy cảnh tượng gượng gạo trong phòng.
"Ông bà nội? Sao hai người lại đến đây?"
Bà cụ đảo mắt: "Cháu dâu cả à! Nghe nói cháu có thai rồi, bà với ông cháu vui quá đi mất! Ở nhà không ngồi yên được, liền qua đây thăm! Thế nào rồi, có chỗ nào khó chịu không, cháu xem cháu kìa, còn xách nhiều đồ thế này, bà bầu cháu phải chú ý chút, giờ người ta không cho đẻ nhiều, cái bụng quý giá lắm đấy!"
Ông cụ like cho bà vợ mình một cái, phản ứng nhanh thật, lý do nghĩ ra hay thế!
Vương Duyệt... Mẹ chồng bố chồng đều chẳng để ý, ông bà nội lại để ý?
Nhưng bà cụ nói nghe lọt tai, Vương Duyệt cũng đảo mắt: "Cũng tạm ạ, mới mang thai, không có gì khó chịu, ông bà nội đến lúc nào thế, ăn cơm chưa ạ?"
"Bọn bà cũng vừa đến, cơm cũng chưa ăn đâu, tính là sớm được nhìn chắt đích tôn của bọn bà đấy!" Bà cụ đón lấy đồ Vương Duyệt xách: "Nặng ghê, đừng để mệt nhé!"
"Không sao đâu bà, bà ngồi đi!"
Bà cụ đón lấy đồ trong tay Vương Duyệt rồi để vào phòng trong, ngồi xuống giường cùng Vương Duyệt, mẹ Vương một phen gượng gạo, trong lòng mắng hai cái thân già bất tử, nhớ chắt đích tôn thế, mà còn đến tay không.
Lý Hưng Quốc cũng thắc mắc, ông bà nội thật sự vì vui mừng mới đến?
"Thím à, đến thăm chắt đích tôn không mang chút gì à?" Mẹ Vương cười nói.
"Các người cả một đại gia đình đến, cũng là nghe nói con gái mang thai đúng không?" Bà cụ cười híp mắt hỏi.
Mẹ Vương chỉ đành gật đầu: "Nhà tôi có mỗi mụn con gái này, chẳng hiểu biết gì, cũng là lo cho nó."
"Thế các người thương con gái như vậy, chắc chắn mang cho con gái không ít đồ nhỉ?" Bà cụ trong lòng khinh bỉ, cả nhà hút máu, còn mặt dày hỏi bà cơ đấy.
Mẹ Vương gượng gạo rồi, họ có mang cái gì đến đâu, nói dối, bà cụ lượn một vòng trong phòng là biết ngay: "Ở quê cũng chẳng có đồ gì ngon, chẳng có gì mang theo, bọn con đưa tiền cho con gái, nó thích mua gì thì mua, thành phố cái gì cũng có, tốt hơn đồ ở quê."
Đầu óc mẹ Vương nhảy số cũng nhanh, đưa tiền, ai mà nhìn thấy, Vương Duyệt không nói, ai biết thật giả.
"Thông gia nói câu này đúng đấy, chẳng có gì thực tế bằng tiền, các người cả nhà đến đưa cho con gái bao nhiêu tiền thế?" Bà cụ nheo mắt, cứ như đang tán gẫu việc nhà.
Mẹ Vương tính toán, dù sao cũng là nói bừa, nói nhiều chút cho có mặt mũi: "Một nghìn!"
"Ái chà chà! Thế thì đúng là không ít, điều kiện nhà thím tốt thật đấy, không hổ danh là từng làm tay sai, vốn liếng dày thật, có phải là bảo bối ông thông gia giấu đi, giờ mới lôi ra không?"
Mẹ Vương...
Người nhà họ Vương đang nghe bên ngoài...
Câu này bây giờ nói thì là nói đùa, chứ mấy năm trước đủ để cả nhà họ bị đày đi Đại Tây Bắc rồi!
"Bà thông gia, bà cứ đùa, hồi đó nhà bị lục soát sạch sành sanh, làm gì có bảo bối nào, là cả nhà chúng tôi mấy năm nay bóp mồm bóp miệng không nỡ ăn tiêu dành dụm được đấy!"
"Người già rồi đúng là vô dụng, trí nhớ kém, Vương Duyệt đi làm mấy năm nay, lương đều đưa cho gia đình, ăn uống đều là của Hưng Quốc nhà tôi, các người có nhiều tiền thế cũng bình thường! Không như nhà chúng tôi, nuôi ong tay áo! Trong nhà một xu cũng không thấy của nó đâu, vẫn là sinh con gái tốt hơn! Con trai đúng là thứ lỗ vốn!"
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người