Thằng Ba cũng không úp mở nữa: "Mẹ, con nhìn thấy người nhà Vương Duyệt đến rồi, cả một đại gia đình, sáu bảy miệng ăn! Con vừa mới qua đó, anh Cả con dẫn họ đi ăn lẩu rồi! Anh Cả con chưa bao giờ dẫn bố mẹ ra ngoài ăn cơm đâu nhỉ!"
Thằng Ba lúc nào cũng không quên bôi xấu anh Cả.
Thật sự có khả năng là nhòm ngó cái nhà của Phụng Xuân! Trong lòng Ngô Tri Thu thót một cái.
Vương Duyệt chắc chắn đã nói với họ chuyện trong nhà có thể có tiền, cứ dựa vào cái nết của cặp bố mẹ đó, đoán chừng sẽ sớm tìm đến cửa thôi.
"Ngày mai tôi đi đón ông bà cụ lên, bà cũng không thể cứ ở nhà trông chừng họ mãi được, tôi là đàn ông đàn ang cũng không tiện, để bố mẹ tôi qua đó, cho họ mượn cái gan họ cũng không dám nhòm ngó!"
"Sắp Tết rồi, đừng làm khổ các cụ nữa!" Ngô Tri Thu không muốn hành hạ người già.
"Chính vì là sắp Tết nhất, nhỡ họ giở thói cùn dọn vào ở thì làm thế nào, còn trông mong gì vào đứa con gái lớn nhà bà đuổi được họ đi à!" Lý Mãn Thương bất lực thở dài, Phụng Lan là đứa không tự lập được, ai cũng dám nhòm ngó đồ của nó, là đủ thấy nó hiền lành nhu nhược đến mức nào rồi!
"Bà đừng quản nữa, mai tôi thuê xe qua đó, tiện thể đưa bố mẹ tôi đi mua hai bộ quần áo mới! Tôi cũng làm tròn chữ hiếu." Lý Mãn Thương không phải không tin vào sức chiến đấu của Ngô Tri Thu, mấu chốt là bà ấy phải đi làm, không thể lúc nào cũng canh chừng ở đó được, ông là đàn ông con trai không tiện đôi co với mấy mụ đàn bà.
"Hê hê! Họ mà dám nhòm ngó, thì cho nếm thử uy lực của lão tổ tông khai sơn nhà ta đi!" Thằng Ba cười hê hê, vẻ mặt đầy gian xảo.
"Bố. Mai con cũng đi với bố nhé!" Thằng Hai hơi không yên tâm.
"Mày đi làm gì, lại tốn thêm một chỗ ngồi, đi làm việc của mày đi!"
Thằng Hai... Cậu vô dụng thế sao?
"Ông bà nội con ở nhà một mình có ổn không? Hay là con xin nghỉ mấy ngày nhé." Thằng Ba muốn xem náo nhiệt nhà anh Cả.
"Cái bộ dạng gấu của mày, ông bà nội mày cũng chẳng ưa đâu, đừng có ở nhà ngứa mắt, làm gì thì đi làm đi!" Lý Mãn Thương không do dự từ chối cả hai thằng con trai, bọn nó mà được việc, thì còn cần mời các cụ ở quê ra tay à!
Ngu mà không tự biết!
Ngô Tri Thu hy vọng nhà kia biết thân biết phận một chút, Tết nhất đến nơi rồi đừng tự tìm khó chịu cho mình!
Xuân Ni trong lòng tính toán, đợi ông bà nội đến, ban ngày cô sẽ ở lì bên nhà chị Cả, sức chiến đấu của cô còn mạnh hơn chồng và chú em nhiều! Bọn họ dám đến, cô chửi cho rụt cổ vào trong mai luôn.
Buổi tối, hai vợ chồng ngâm chân như thường lệ.
Lý Mãn Thương: "Bố của Vương Duyệt ấy, nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì, hậu duệ của lũ Việt gian, cả bụng toàn nước xấu."
Ngô Tri Thu: "Thế con trai ông cưới con gái nhà người ta, sao ông không phản đối?"
"Tôi phản đối có ích gì, người ta yêu nhau mấy năm trời, tình cảm còn thắm thiết hơn cả cặp bố mẹ này!" Lý Mãn Thương thở dài: "Con cháu tự có phúc con cháu, không có con cháu tôi hưởng phúc!"
Ngô Tri Thu cũng thở dài: "Nuôi con dưỡng già, nuôi con dưỡng già, giờ xem ra, nuôi con chẳng những không dưỡng già, con trai nhiều còn mau già!"
"Xem thằng Cả cuối cùng sẽ thành ra cái dạng gì với cái nhà đó, tính toán chi li với chúng ta, mà với bố vợ thì móc tim móc phổi." Lý Mãn Thương nghe thằng Ba nói dẫn cả nhà bố vợ đi ăn lẩu, trong lòng hơi khó chịu.
Ông vất vả nuôi con trai ăn học thành tài như thế, nó chưa mua cho ông chai rượu, cân thịt thủ lợn nào, nồi lẩu đó đắt biết bao nhiêu! Cả nhà đi ăn, sợ là lương một tháng cũng không đủ, đứa con trai này nuôi hộ nhà người khác rồi.
"Đợi bố mẹ đến, chúng ta cũng đưa các cụ đi ăn lẩu, ông cũng là con trai, đừng có chỉ nghĩ đến cái sai của con mình, tranh thủ lúc các cụ còn đi lại được, cũng để các cụ hưởng phúc với ông!"
Lý Mãn Thương cười: "Tôi làm con trai cũng chẳng ra sao! Bà bảo có phải con cái nhà mình đều giống tôi không, cái gì cũng nghe vợ, chỉ mọc mỗi cái đầu để nghe lời vợ!"
"Ý ông là không trách con cái bất hiếu, trách ông giống không tốt hả?"
"Tôi nghe lời vợ, là vì tôi tìm được người vợ tốt, chúng nó tìm cái thứ gì đâu, cũng không biết lúc thằng Cả tìm vợ tổ tông có quên phù hộ không, mà cưới cái thứ đó về."
"Chắc là lúc nó thi đại học, tổ tông phù hộ mạnh quá, các cụ mệt rồi! Lúc cưới vợ thì lực bất tòng tâm!" Ngô Tri Thu nói xong tự chọc mình cười ha hả.
Lý Mãn Thương cũng cười theo, thấy tâm trạng Ngô Tri Thu khá tốt: "Qua Tết nếu mua được cái viện nào hợp lý, tôi tính đón bố mẹ lên ở, thằng Hai chăm sóc bố mẹ mấy năm nay rồi, tôi làm anh cả cũng không thể cứ làm chưởng quầy phủi tay mãi được."
"Tôi thì không có ý kiến gì, nhưng nói trước nhé, mẹ ông đến, không được cứ mắng tôi đâu đấy." Ngô Tri Thu nhớ lại nỗi sợ hãi bị bà cụ chi phối hồi còn trẻ, toàn thân không kìm được rùng mình một cái.
"Mẹ tôi lớn tuổi thế rồi, không còn hiếu thắng như hồi trẻ nữa đâu, bà yên tâm đi! Bà bây giờ là công thần của nhà ta, mẹ tôi nâng niu bà còn không kịp ấy chứ!"
"Nếu không phải hiểu rõ mẹ ông, tôi suýt nữa thì tin cái miệng ông rồi, cái bình rách mà mọc cái miệng rõ khéo!"
Lý Mãn Thương cười hề hề ngốc nghếch, bà vợ già ngày càng tốt tính rồi!
Một đêm trôi qua, trừ vợ chồng Lý Hưng Quốc, những người khác đều ngủ rất ngon.
Một bữa lẩu ăn hết hơn bảy mươi tệ, thịt thà ăn hết hai mươi đĩa, người nhà họ Vương vẫn còn thòm thèm, nếu không phải Vương Duyệt ngăn lại, nói tiền của mình thật sự không đủ, thì một trăm tệ sợ cũng không đỡ nổi.
Vương Duyệt vừa vay tiền, chưa đến một ngày đã tiêu sạch sành sanh, sáng mai mua bữa sáng cũng không còn tiền.
Hai người lại cãi nhau một trận ở nhà khách, Vương Duyệt bắt Lý Hưng Quốc bất kể dùng cách nào, ngày mai nhất định phải lấy tiền về, đủ để cả nhà ăn Tết cho đàng hoàng.
Theo cái đà ăn uống này, còn phải sắm sửa quần áo Tết, quần áo thay giặt, không có hai ba nghìn tệ sợ là không qua nổi cái Tết này.
Lý Hưng Quốc không có khả năng này, anh chọn cách mặc kệ, im lặng, bất kể Vương Duyệt nói gì anh cũng không để ý, dù sao cũng không phải người nhà anh, Vương Duyệt nếu không giao tiếp được với người nhà, thì tự mình nghĩ cách, anh thì hết cách rồi.
Sáng sớm hôm sau, chưa đợi Vương Duyệt mở miệng, Lý Hưng Quốc đã đi trước.
Trong túi Vương Duyệt trống rỗng, Vương Tiểu Sơn còn muốn ăn bánh nướng thịt lừa, chỉ đành hậm hực về nhà.
Cả nhà còn đang đợi bữa sáng của Vương Duyệt, thấy họ tay không trở về đều vô cùng bất mãn.
"Bố mẹ, bữa tối qua bằng hai tháng lương của con rồi, con thật sự hết tiền rồi!" Vương Duyệt rất đau khổ, cô biết người nhà chưa thấy sự đời, muốn ăn chút đồ ngon, mặc chút đồ đẹp, cái này đều rất bình thường, là do bản thân cô không biết cố gắng, tìm người đàn ông không có bản lĩnh, đến chút yêu cầu này của gia đình cũng không đáp ứng được.
Mẹ Vương xị mặt xuống: "Lương của con rể đâu? Chúng tao đến nó không tiêu một xu nào à?"
"Tối qua là hai đứa con dốc hết tiền trên người ra mới trả đủ tiền, anh ấy cũng hết tiền rồi!"
Mẹ Vương nghiến răng: "Đúng là phế vật!"
"Bà nội, sáng nay chúng ta không có đồ ngon à? Cháu muốn ăn sủi cảo! Cháu muốn ăn quẩy!" Bảo Căn quấy khóc ầm ĩ.
Mẹ Vương xót xa móc từ trong túi ra năm hào đưa cho Vương Đại Sơn: "Mua cho Bảo Căn suất sủi cảo, mua cái quẩy." Vừa tròn năm hào.
Vương Đại Sơn nhận lấy năm hào, mặc áo bông cầm cặp lồng đi ra ngoài mua bữa sáng cho con trai lớn.
Trong nhà còn ít bột mì, Phùng Cúc Hoa nấu qua loa một nồi canh bột, cả nhà húp sùn sụt, cũng chẳng ai mời Vương Duyệt ăn một miếng.
Vương Duyệt bụng đói đi làm, thông báo của trường cũng xuống rồi, ngày mai bắt đầu giáo viên cũng được nghỉ, Vương Duyệt bây giờ cực kỳ không muốn nghỉ, ở nhà không có chỗ ngồi, cô không có chỗ nào để đi!
Cô bây giờ chỉ mong bố mẹ họ mau chóng chuyển ra ngoài!
Đề xuất Hiện Đại: Tỉ Muội Thế Thân
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người