Tam Bảo nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt nghi hoặc nhìn Xuân Ni. Cậu biết viết lách từ bao giờ, sao chính cậu cũng chẳng hay biết gì thế này?
Xuân Ni lườm Tam Bảo cháy mặt, cái đầu óc bã đậu này, vừa nãy chẳng phải nói năng hùng hồn lắm sao? Đã đọc được thì phải viết được chứ!
Tam Bảo... xin hãy nghe con giải thích.
Xuân Ni... câm miệng, ngậm cái hố phân của anh lại ngay.
"Tam Bảo à, chuyện của cụ thì nhiều vô kể. Lại đây, vào thư phòng, cụ đọc con chép. Chuyện của chúng ta mà viết ra thì cái loại Lý Hưng Quốc hay Lý Hưng Tây gì đó cứ gọi là dạt sang một bên nhé." Ông cụ xách tai Tam Bảo lôi vào thư phòng, bà cụ cũng lạch bạch đôi chân già đau khớp vội vàng bám đuôi.
Thế là Tam Bảo bị trưng dụng. Lý Hưng Quốc vừa mới được "sủng ái" lại chưa đầy một giây đã bị vứt bỏ không thương tiếc.
Nửa đêm, Tam Bảo thực sự chịu hết nổi, ông cụ mới miễn cưỡng cho cậu "tan ca" trong sự tiếc nuối.
Bà cụ ngáp ngắn ngáp dài: "...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 22 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Bình Thê Vào Cửa Trước Ta? Ta Tái Giá Quyền Quý, Vô Song Kinh Thành