"Chỉ tại cái mồm em nhanh nhảu, cứ phải tính toán ngay trước mặt ông già, giờ thì hay rồi, xôi hỏng bỏng không." Tào Quân bực bội vô cùng, hầu hạ lão nhạc phụ bao lâu nay mà chẳng xơ múi được gì.
"Em cứ tưởng lão liệt giường rồi thì đầu óc cũng lú lẫn, ai ngờ lão vẫn tỉnh táo thế. Giờ tính sao đây?" Lương Lệ Quân cũng hối hận lắm, biết thế đã không nói chuyện đó trước mặt lão già.
"Tính sao? Tính bằng niềm tin à! Bố em đăng ký kết hôn với mụ già kia rồi, mình tính kế lão thế nào thì lão trả lại y hệt thế nấy. Di chúc cũng lập rồi, bố em thà cho người ngoài chứ nhất quyết không cho mình." Tào Quân nhìn thấu rồi, công cốc hết.
Lương Lệ Quân cắn môi: "Bố là đang giận em thôi. Dù sao đi nữa em cũng là con ruột của bố, đợi bố nguôi giận là ổn thôi, mình cứ năng qua lại hiếu thảo là được."
Tào Quân gạt đi: "Bố em mà còn chút tình cha con thì đã chẳng bỏ đi như thế, lại còn đăng ký kết hôn với mụ kia nữa. Em có hiểu ý nghĩa của việc đăng ký kết hôn không? Là giờ b...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Việt Rồi, Ta Cứu Vớt Thế Giới Bằng Đọc Sách
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người