Tô Mi cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng xuống người mình, từ đầu đến chân, khiến cô lạnh thấu tim.
“Nếu tôi không đi thì sao? Có phải anh định tố cáo tôi không, Viện trưởng Viện Nghiên cứu hành y phi pháp, việc này chắc giúp anh lập được công đầu, thăng cấp ba bậc chức quan luôn nhỉ?” Tô Mi nói chuyện cũng bắt đầu trở nên gai góc.
Bản thân cô cũng không phải người có tính tình hiền lành gì, trên người đầy gai nhọn, nếu có ai định tấn công cô, những chiếc gai đó sẽ lập tức dựng đứng lên.
“Em đừng có mang theo cảm xúc mà nói chuyện, lời anh nói có vấn đề gì sao?” Hoắc Kiến Quốc hỏi.
Câu nói này khiến Tô Mi cười lạnh một tiếng: “Anh không có vấn đề gì hết, anh đều đúng cả, tôi đáng lẽ nên không lấy một đồng nào, miễn phí chữa bệnh cho con trai bác sĩ Tôn!
Họ đáng thương, nên tôi phải hy sinh cái tôi nhỏ bé để vô tư cống hiến cho họ, phải học tập anh, làm một vị thánh sống vô tư phụng hiến!
Người ta mẹ góa con côi còn không có nhà để ở, ha...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 301 đến hết truyện với 16.000 linh thạch