Ăn cơm xong, Tô Mi rời khỏi ký túc xá nơi Tôn Đại ở.
Cô vẫn chưa thể về ngay, buổi chiều còn phải cùng viện trưởng chốt lại một số công việc cụ thể về việc tuyển tình nguyện viên.
Mãi đến một giờ chiều, nội dung tuyển chọn do viện trưởng sai người sắp xếp mới hoàn thành, Tô Mi xem qua thấy không còn vấn đề gì mới đứng dậy định rời khỏi bệnh viện.
Lúc đi ra từ văn phòng viện trưởng, Tôn Đại gọi Tô Mi vào một góc vắng người.
Chị nhét một xấp tiền được bao bọc nhiều lớp bằng báo và túi nilon vào tay Tô Mi.
“Bác sĩ Tô, trăm sự nhờ cô.” Tôn Đại nói.
Tô Mi không ngờ Tôn Đại lại đưa tiền cho mình nhanh như vậy, cô cũng không từ chối, bỏ tiền vào chiếc túi xách mang theo bên người.
Sau đó cô nhìn thẳng vào mắt Tôn Đại, nói với chị: “Cũng cảm ơn chị đã sẵn lòng tin tưởng tôi.”
Nhận được tiền, Tô Mi rời khỏi bệnh viện đi thẳng đến ngân hàng gửi tiền vào.
Sau đó cô cũng không về nhà ngay mà ghé qua tòa nhà bách hóa, định mua một chiếc xe...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 301 đến hết truyện với 16.000 linh thạch