“Cũng không thể nói như vậy được, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, núi cao còn có núi cao hơn, biết đâu vị bạn học này chính là giỏi hơn tớ, còn phát huy vượt mức bình thường thì sao!” Cô gái được cô gái tóc ngắn gọi là Mộc Lan vừa nói vừa nghiêng mặt nhẹ nhàng liếc nhìn Tô Mi một cái.
Miệng cô ta nói là phát huy vượt mức bình thường, nhưng ánh mắt nhìn Tô Mi rõ ràng là khinh miệt.
Nói chính xác hơn thì dường như ánh mắt Mộc Lan nhìn bất cứ thứ gì cũng tràn đầy vẻ khinh miệt, bao gồm cả cô gái tóc ngắn có quan hệ khá tốt với cô ta kia.
Cô gái tóc ngắn kia thì lại chẳng hề che giấu sự coi thường của mình đối với Tô Mi:
“Mấy đứa béo đều ngu cả, đầu to tai lớn thì có não gì chứ, trong đầu toàn là mỡ thôi, cô ta mà thi được điểm tối đa thì tôi chính là chuyên gia, nhà khoa học nổi tiếng quốc gia rồi, cười chết người ta mất!”
Cô gái tóc ngắn nói xong liền phát ra một tràng cười chói tai.
Nghe đến đoạn sau, Tô Mi cuối cùng cũng nhíu mày, không tin điểm số của cô cũng được, bàn tán về cô cô cũng có thể không chấp nhặt, sao lại còn phân biệt đối xử, kỳ thị cô là người béo thế?
Hai tháng nay cô vẫn tiếp tục uống thuốc, tiếp tục giảm cân, còn làm quản lý định hình vóc dáng, tuy vẫn còn 145 cân nhưng bây giờ cô lồi lõm rõ rệt, rõ ràng là vóc dáng rất gợi cảm có được không?
Thế mà còn dám cười nhạo cô béo? Còn nghi ngờ chỉ số thông minh của người béo?
Tô Mi cười lạnh một tiếng, cô vô cùng tiếc nuối nhìn Hoắc Kiến Quốc, nói với giọng không lớn không nhỏ.
“Kiến Quốc à, từ nhỏ mẹ em đã dạy em rằng đừng có chỉ tay năm ngón vào ngoại hình, vóc dáng của người khác, vì như thế là vô giáo dục, là bất lịch sự.
Em luôn nghe lời mẹ răm rắp, tiếc là sau khi lớn lên em phát hiện ra không phải ai cũng có mẹ, thật là thảm quá đi!”
“Cô nói ai không có mẹ hả?” Tuy Tô Mi không chỉ đích danh nhưng cô gái tóc ngắn bỗng chốc nổi đóa.
Hoắc Kiến Quốc quay đầu nhìn cô gái tóc ngắn một cái đầy khó hiểu, lạnh giọng nói:
“Vợ tôi không chỉ đích danh, sao đồng chí lại vội vàng nhận vơ thế, là bị đâm trúng chỗ đau nên mới nổi trận lôi đình à?”
“Cô ta đúng là không chỉ đích danh nhưng cô ta mắng nhiếc bóng gió mà, vừa rồi tôi nói cô ta béo, lời đó của cô ta chẳng phải là ngấm ngầm bảo tôi không có mẹ sao?” Cô gái tóc ngắn tức đến mức hai má đỏ bừng.
Tô Mi thì đầy vẻ vô tội: “Ồ, cô vội vàng thế làm gì, lẽ nào cô có mẹ?”
“Tôi đương nhiên là có, ai mà không có mẹ chứ, cô ăn nói kiểu gì thế?” Cô gái tóc ngắn lớn tiếng chất vấn.
“Vậy mẹ cô không dạy cô rằng chỉ tay năm ngón vào người khác là bất lịch sự sao? Có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, chậc chậc chậc, càng thảm hơn rồi!” Tô Mi ném cho cô gái tóc ngắn một cái nhìn đồng cảm một trăm phần trăm.
Cô gái tóc ngắn nghe thấy lời của Tô Mi, tự cho là đã bắt được sơ hở trong lời nói của cô:
“Vậy mẹ cô không dạy cô rằng mắng người không mắng mẹ sao, cô mở miệng ra là nói tôi không có mẹ, đây lại là giáo dục kiểu gì?”
“Mẹ tôi đúng là không dạy tôi mắng người không mắng mẹ thật!” Tô Mi lại cười, cô bình tĩnh nói:
“Bà chỉ dạy tôi rằng nếu có con chó nào cắn tôi, nhất định phải đánh vỡ cái đầu chó của nó!
Loại chó không nghe lời cắn bậy bạ thì mẹ kiếp nó đáng bị đánh chết.”
“Cô......... cô cô cô!” Cô gái tóc ngắn tức điên lên, nhất thời không nói nên lời.
Cô gái tóc dài bên cạnh lúc này vén vén tóc, cô ta quay người lại nhìn Tô Mi, một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần khiến Tô Mi cũng phải ngẩn người một lát, cô ta nhìn Tô Mi từ trên xuống dưới một lượt, tuy không nói câu nào khó nghe nhưng ánh mắt đó rõ ràng là khinh miệt, nhìn xong cô ta mới nhẹ nhàng nói:
“Bạn của tôi tính tình vốn dĩ thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, cậu ấy chỉ thích nói thật, nói thẳng, thường xuyên đắc tội với người khác nhưng không có ác ý đâu, hai người đừng chấp nhặt với cậu ấy!
Vị bạn học này, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi cô, chuyện này cứ thế bỏ qua có được không?”
Cứ thế bỏ qua? Lời này rõ ràng là ý bảo cô gái tóc ngắn không nói sai, cái này mà gọi là xin lỗi à, Tô Mi hung ác đáp lại Mộc Lan bốn chữ:
“Bỏ cái con mẹ cô!”