“Là có kẻ muốn giết anh!” Ánh mắt Hoắc Kiến Quốc như đuốc, đầu ngón tay ôm Tô Mi khẽ run, nếu không phải vừa rồi xe bị chặn lại thì lúc này anh và Tô Mi đã làm một đôi uyên ương bạc mệnh rồi.
Trên đường biên giới này có không ít những kẻ hung ác coi thường mạng sống, những kẻ muốn lấy mạng Hoắc Kiến Quốc chưa bao giờ là ít, nhưng hành động một cách trắng trợn như thế này thì đây cũng là lần đầu tiên anh gặp phải.
Anh từ trong túi áo khoác lấy ra một quả pháo hiệu, bắn lên không trung.
Nếu chỉ có một mình, anh có thể coi nhẹ cái chết, nhưng bây giờ Tô Mi đang ở bên cạnh anh, anh phải dốc hết sức để đảm bảo an toàn cho Tô Mi.
Bà lão kia rõ ràng cũng bị dọa cho khiếp vía, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại, bà tóc bạc trắng, run rẩy đi đến trước mặt Hoắc Kiến Quốc, cúi người thật sâu trước anh:
“Sư trưởng Hoắc, cảm ơn cậu, nếu không có cậu, cháu trai tôi có lẽ mãi mãi sẽ chết một cách không minh bạch, không thể nhắm mắt được.”
“Nên là tôi cảm ơn bà mới đúng, nếu không phải bà chặn xe lại thì lúc này tôi và vợ tôi có lẽ đều mất mạng rồi, bà mới là vị Bồ Tát sống cứu mạng chúng tôi!” Hoắc Kiến Quốc muốn buông Tô Mi ra để an ủi bà lão tội nghiệp, nhưng lại lo Tô Mi sợ hãi nên chỉ có thể dùng ánh mắt vô cùng đồng cảm nhìn bà lão mà nói chuyện.
Tô Mi cũng chỉ bị dọa cho khiếp vía vào khoảnh khắc vụ nổ xảy ra, lúc này cô đã bình tĩnh lại, đứng thẳng người dậy từ trong lòng Hoắc Kiến Quốc, cô cũng nhìn về phía bà lão mất cháu kia, thành tâm bổ sung một câu:
“Đúng vậy! Chúng cháu phải cảm ơn bà!”
“Cảm ơn tôi làm gì, tôi chỉ là vô tâm làm vậy thôi, Sư trưởng Hoắc và phu nhân đều là người có phúc, phu nhân lại có gương mặt đầy phúc khí, tướng vượng phu, hai người mạng chưa tận mà thôi!” Bà lão vừa nói vừa thở dài, bà lại nhớ đến cháu trai mình, cười khổ nói:
“Tôi là không có số con cháu, số mệnh đã định như vậy rồi.”
“Bà ơi, bà vẫn phải sống tốt nhé.” Lời của Hoắc Kiến Quốc vô cùng nhạt nhẽo, anh thực sự không biết mình nên nói gì.
Sau đó Tô Mi nghe từ miệng Hoắc Kiến Quốc kể về câu chuyện của bà lão, bà sớm mất chồng, trung niên mất con cái, về già cháu trai lại qua đời.
Là một người mệnh khổ không thể dùng lời lẽ nào để an ủi được.
Trong khoảng thời gian đôi vợ chồng trẻ trò chuyện với bà lão, người của đội hành động đặc biệt từ nhiều hướng trong huyện đã chạy đến trước mặt Tô Mi và Hoắc Kiến Quốc.
Người của đội hành động đặc biệt đến huyện là để phối hợp bắt giữ đám sâu mọt trong hệ thống y tế chẳng khác gì xã hội đen kia.
Họ đang làm công tác thu lưới thì nhìn thấy tín hiệu tập hợp mà Hoắc Gia Quốc phát ra, tất cả mọi người lập tức không ngừng nghỉ mà chạy tới.
Sau khi đội hành động đến đông đủ, Hoắc Kiến Quốc sắp xếp một phần người điều tra vụ nổ, sau đó lại từ biệt bà lão, bảo bà rằng sau này sẽ có người sắp xếp cuộc sống cho bà, rồi mới đưa Tô Mi lên xe tải quân dụng của đội hành động, đưa Tô Mi về doanh trại.
Suốt dọc đường, Hoắc Kiến Quốc đều vô cùng cảnh giác, sợ lại gặp phải sự phục kích ám sát nào đó, may mà xe quân dụng đã về đến doanh trại an toàn, không xảy ra thêm ngoài ý muốn nào nữa.
Một thời gian sau đó, Hoắc Kiến Quốc không cho Tô Mi rời khỏi quân khu một mình nữa.
Nếu cô cần ra ngoài, anh sẽ cử vài người bảo vệ Tô Mi trước sau, bảo vệ an toàn cho Tô Mi ở mức tối đa.
Vì không muốn gây thêm phiền phức cho mọi người, Tô Mi dứt khoát làm một "trạch nữ", ngoài việc mỗi ngày đến phòng khám làm việc, cô gần như là cửa đóng then cài không bước chân ra ngoài.
Mãi cho đến một tháng sau, trong huyện mới truyền đến tin tức, nói là đã xác định được người lắp bom dưới gầm xe là do cậu của Lưu Khải làm.
Vì Hoắc Kiến Quốc đã chặn đường tài lộc của nhà họ Lưu nên cậu của Lưu Khải mới trước khi bỏ trốn đã lắp bom lên xe của Hoắc Kiến Quốc.
Kẻ thủ ác đã bỏ trốn, Hoắc Kiến Quốc lúc này mới bắt đầu trả lại tự do cho Tô Mi.
Cùng với việc đám người nhà họ Lưu lần lượt nhận tội đền tội, vinh dự thuộc về Tô Mi cuối cùng cũng đã đến tay cô.
Thời gian thấm thoát trôi qua thêm hai ba tháng, bệnh viện huyện bắt đầu tổ chức kỳ thi bác sĩ.
Lúc này kỳ thi chứng chỉ hành nghề y vẫn chưa quy phạm, phương thức thi của mỗi tỉnh thậm chí mỗi huyện đều không giống nhau, thậm chí chứng chỉ hành nghề y cũng muôn hình vạn trạng.
Đời sau khi Tô Mi thi hành nghề y phải trải qua kỳ thi thực hành trước, sau khi thi thực hành đỗ mới được tham gia thi lý thuyết.
Mặc dù Tô Mi là học bá nhưng vẫn cảm thấy để thi lấy được chứng chỉ hành nghề là một việc cực kỳ không dễ dàng.
Hơn nữa bác sĩ đời sau là sống đến già thi đến già, chỉ cần bạn còn ở vị trí y tế thì cả đời bạn đều phải trải qua những kỳ thi lớn nhỏ.
So với đời sau, bây giờ để trở thành bác sĩ đối với Tô Mi mà nói đơn giản quá mức, cô cầm thư giới thiệu của Tần Chính Đình bước vào phòng thi.
Đề thi một trăm điểm, thời gian làm bài một tiếng, Tô Mi chỉ làm nửa tiếng đã bước ra khỏi phòng thi.
Kết quả thi được công bố sau nửa tháng, Tô Mi với số điểm chín mươi chín đã thành công lấy được chứng chỉ hành nghề y.
Khoảnh khắc cầm được chứng chỉ, Tô Mi cầm tờ chứng chỉ bác sĩ trong tay hôn đi hôn lại.
Có cái thứ này, cô cũng coi như có vốn liếng để an thân lập mệnh ở thế giới này, không còn là trạng thái trắng tay lúc mới xuyên không tới nữa.
Mở màn một con chó, trang bị toàn dựa vào nhặt, Tô Mi cuối cùng cũng nhặt được bộ trang bị đầu tiên của mình.
Lấy được chứng chỉ bác sĩ, Tô Mi phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học sau một tháng nữa, thi đại học kết thúc thêm một tháng nữa cô sẽ đến trường đại học báo danh.
Điều này cũng có nghĩa là cô và Hoắc Kiến Quốc sắp bắt đầu mối tình yêu xa kéo dài vài năm.
Vì sắp phải xa nhau nên thời gian này Hoắc Kiến Quốc ngày càng quấn quýt lấy Tô Mi, chỉ cần là thời gian tan làm, anh gần như đều ở bên cạnh Tô Mi, nửa bước không rời.
Mắt thấy sắp vào đại học nhưng Tô Mi vẫn chưa cân nhắc kỹ nên học chuyên ngành gì, ngoài y thuật ra cô ở kiếp trước đều chưa từng bồi dưỡng sở thích gì, thực sự không nghĩ ra mình nên học cái gì.
Hoắc Kiến Quốc thấy Tô Mi cả ngày trầm tư suy nghĩ bèn đưa ra kiến nghị cho Tô Mi, bảo Tô Mi cứ đi thi trước, thi xong dựa vào điểm dự tính mà chọn trường đại học tốt nhất phù hợp với số điểm đó.
Rồi từ trường đại học đã chọn mà lựa chuyên ngành mình thấy hứng thú.
Lúc này, việc điền nguyện vọng đại học là điền trước khi có điểm, thí sinh cần dựa vào tình hình làm bài của mình để dự tính số điểm thi của mình mà điền nguyện vọng.
Nếu dự tính sai sẽ xuất hiện tình trạng trượt đại học.
Nên kỳ thi đại học lúc này, thi cử chỉ là cửa ải đầu tiên, thứ thực sự thử thách con người là cửa ải thứ hai, chính là dự tính điểm để điền nguyện vọng.
Có người vì gan lớn điền nguyện vọng quá cao dẫn đến mất đi cơ hội vào đại học, cũng có người vì gan nhỏ, rõ ràng thi được điểm rất cao nhưng vì không đủ tự tin nên chỉ vào được một trường đại học rất bình thường.
Ở đời sau, Tô Mi có nghe nói kỳ thi đại học năm đầu tiên và năm thứ hai đề thi vô cùng đơn giản, thí sinh khắp cả nước bất kể là sĩ nông công thương, bất kể tuổi tác, bất kể giới tính đều có thể tham gia.
Lúc đó quốc gia nỗ lực nhanh chóng nâng cao trình độ giáo dục của toàn dân nên đối với độ khó của kỳ thi có phần nới lỏng.
Lời tuy nói là như vậy nhưng Tô Mi cũng không có đủ tự tin, dù sao cô thi ở hiện đại so với kỳ thi thời kỳ này cũng có sự khác biệt.
Mặc dù Tô Mi ôn tập rất tốt nhưng rốt cuộc kết quả thi thế nào cô cũng không có gan nói khoác.
Trong lòng chỉ nghĩ có thể giống như kiếp trước, thi đỗ một trường đại học loại một là tốt rồi, cô đối với việc thi đại học này không hề ôm kỳ vọng cao hơn đời sau.
Ngày 20 tháng 7 năm 1978, cả nước cuối cùng cũng đón chào kỳ thi đại học lần thứ hai sau khi khôi phục thi đại học.
Những sĩ tử năm trước còn đang quan sát thì năm nay lần lượt gia nhập đội ngũ dự thi, năm nay, sĩ tử tham gia thi đại học trên cả nước tổng cộng đạt tới 6,7 triệu người.
Tỷ lệ đỗ đại học năm nay là 7%, mặc dù nhiều người thông qua kỳ thi này đã thay đổi cuộc đời nhưng sự cạnh tranh khốc liệt của kỳ thi cũng coi như mức độ hàng triệu quân đi qua cầu độc mộc.
Có thể đi qua cây cầu độc mộc này thì coi như từ đây một bước lên mây.
Kỳ thi kéo dài tổng cộng hai ngày, Hoắc Kiến Quốc đặc biệt xin nghỉ phép để đi cùng Tô Mi, anh thuê một căn phòng ở nhà khách gần phòng thi, đưa đón Tô Mi đi thi suốt quá trình.
Lúc thi mấy môn đầu Hoắc Kiến Quốc đều nhịn không hỏi tình hình thi cử của Tô Mi vì sợ ảnh hưởng đến trạng thái thi của cô, mãi đến khi thi xong môn cuối cùng, cô bước ra khỏi phòng thi, Hoắc Kiến Quốc mới cuối cùng không nhịn được mà hỏi cô một câu:
“Em cảm thấy mình thi thế nào, có thể vào được trường như thế nào?”
“Em.........” Tô Mi cảm thấy khó mở lời vì sự thật là chính cô cũng cảm thấy đến mức phi lý.
Thấy Tô Mi muốn nói lại thôi, Hoắc Kiến Quốc bèn tưởng Tô Mi thi không tốt, anh không khỏi an ủi cô: “Cho dù là thi không tốt cũng không sao cả, không cần phải có gánh nặng tâm lý quá lớn.
Em đã có chứng chỉ bác sĩ rồi, cái đại học này cũng không phải nhất thiết phải học, cùng lắm thì sang năm thi lại, đợi đến........”
“Không phải..........” Tô Mi ngắt lời Hoắc Kiến Quốc, cô dùng ánh mắt vô cùng kỳ quái nhìn Hoắc Kiến Quốc mấy cái sau đó mới nói ra một câu trả lời mà chính mình cũng cảm thấy khó mà tin nổi:
“Chính là vì em cảm thấy mình thi tốt quá rồi nên mới cảm thấy khó mà nói ra miệng được......... Hình như ngoài bài văn ra, những môn khác suýt soát đều có thể đạt điểm tối đa?”
“Điểm tối đa?” Phản ứng đầu tiên của Hoắc Kiến Quốc là vợ mình thi đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi, nảy sinh ảo giác không nên có gì đó, anh há há miệng nhưng mãi không nói nên lời, sợ câu nào không đúng lại làm loạn thêm dây thần kinh vốn dĩ nhạy cảm của Tô Mi.
Ngay lúc Hoắc Kiến Quốc đang do dự không biết nên khuyên nhủ Tô Mi thế nào thì phía sau Tô Mi truyền đến một tiếng cười lớn "phụt" một cái, một cô gái tóc ngắn bịt miệng nói với cô gái tóc dài đứng cạnh mình:
“Mộc Lan, cậu vừa nghe thấy không, có người không biết ngượng mồm nói mình có thể đạt điểm tối đa kìa, một học bá năm nào cũng đứng nhất toàn trường như cậu còn chẳng có lòng tin vào kết quả thi của mình, cũng chẳng biết cái kẻ tự đại ở đâu ra mà lại dám không biết ngượng mồm tuyên bố mình có thể đạt điểm tối đa!”