Chương 169: Đêm hôm khuya khoắt thế là đi theo anh ta ra ngoài rồi?

Câu nói "chưa từng cùng nhau đi dạo phố bao giờ" khiến Tần Phóng hiểu lầm rằng đây là lần đầu tiên Hoắc Kiến Quốc hẹn Tô Mi ra ngoài, anh thầm cười lạnh, nghĩ bụng con gái nhà lành ai lại đi theo anh ra ngoài vào buổi tối chứ?

Hẹn người kiểu này chắc chắn thất bại. Tần Phóng cứ đứng đó chờ xem trò cười của Hoắc Kiến Quốc.

Kết quả, anh nghe thấy Tô Mi trả lời Hoắc Kiến Quốc: "Cũng được, đi dạo một chút cũng tốt!"

Tô Mi nghĩ thầm, cô còn đang dự định tặng quà cho Hoắc Kiến Quốc đây, cùng nhau đi dạo vừa hay có thể quan sát xem anh thích cái gì.

Không ngờ câu trả lời này làm Tần Phóng kinh ngạc đến rớt cả hàm, anh không thể tin nổi nhìn Tô Mi:

"Sư muội, cô cứ thế mà đồng ý đi theo anh ta ra ngoài à?"

"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?" Tô Mi thấy lạ lùng, Hoắc Kiến Quốc thì mỉm cười không nói gì.

Tần Phóng cảm thấy tam quan của mình bị đả kích dữ dội: "Không phải chứ, đêm hôm khuya khoắt cô đi theo anh ta ra ngoài, cha mẹ cô, trưởng bối trong nhà cô không có ý kiến gì sao?"

"Tại sao họ lại phải có ý kiến?" Tô Mi cảm thấy con trai của sư phụ mình, tuy trông cũng được nhưng đầu óc hình như không được linh hoạt cho lắm, câu nào nói ra cũng như có bệnh vậy.

Trong lúc Tần Phóng còn đang kinh ngạc đến mức không tự chủ được thì Tần Chính Đình rốt cuộc cũng chậm chạp đi tới, hóa ra là ở ký túc xá có chiến sĩ không khỏe, ông phải ở lại truyền dịch, châm cứu cho người ta nên mới bị chậm trễ thời gian.

Mọi người đã đông đủ, cả nhóm cuối cùng cũng lên xe đi về phía thành phố.

Hoắc Kiến Quốc lái xe, Tô Mi ngồi ở ghế phụ, Tần Chính Đình và Tần Phóng ngồi ở hàng ghế sau, Tần Phóng lúc thì nhìn Hoắc Kiến Quốc lúc lại nhìn Tô Mi, thầm nghĩ họ thật to gan, lần đầu hẹn hò mà đã rủ nhau đi chơi đêm rồi.

Xe chạy được một tiếng đồng hồ, Hoắc Kiến Quốc mới lái xe đến chỗ Tần Chính Đình đỗ xe.

Lúc xuống xe, Hoắc Kiến Quốc giúp Tần Chính Đình chuyển hành lý sang xe của Tần Phóng, hai vợ chồng chào tạm biệt Tần Chính Đình và Tần Phóng, Tần Chính Đình nói:

"Hai vợ chồng các con còn phải vào thành phố, chúng ta sẽ từ đây đi thẳng lên tỉnh lộ luôn, vậy các con cứ bận việc của mình đi, làm phiền các con quá!"

"Ba, ba nói cái gì cơ, họ......... họ là vợ chồng?" Mắt Tần Phóng trợn ngược lên.

Tần Chính Đình kỳ lạ nhìn đứa con trai ngốc nghếch của mình một cái: "Là vợ chồng mà, con làm gì mà kinh ngạc thế?"

Được rồi, Tần Phóng hiểu rồi, cái gì mà thích đàn ông vạm vỡ, hóa ra căn bản là anh bị Hoắc Kiến Quốc trêu xỏ, anh nhìn Hoắc Kiến Quốc nói:

"Anh trêu người khác như vậy thấy vui lắm sao?"

"Có trêu cậu đâu!" Hoắc Kiến Quốc vẻ mặt vô tội, anh vừa nói vừa mỉm cười nhìn Tần Phóng một cái: "Tôi là người rất thành thật đấy nhé, chẳng phải ngay câu đầu tiên đã bảo cậu không có cơ hội rồi sao.

Nhưng mà, cậu nhóc này tinh mắt đấy, chỉ tiếc là........"

Cô ấy là của tôi.

Tô Mi hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, lời của Hoắc Kiến Quốc cô nghe lại càng mờ mịt hơn: "Không phải chứ, anh đang nói cái gì vậy, sao lại đánh đố nhau thế?"

"Không có gì đâu." Hoắc Kiến Quốc nắm tay Tô Mi, đưa cô lên ghế phụ rồi đóng cửa xe lại, sau đó vẫy tay chào tạm biệt cha con nhà họ Tần.

Rất nhanh sau đó, Hoắc Kiến Quốc lên xe, nhấn ga một cái, chiếc xe lao nhanh về phía huyện lỵ.

Tần Phóng tức giận đá mạnh một cái về phía chiếc xe vừa rời đi: "Cái tên này, đúng là cáo già!"

~~~~

Đêm đã về khuya, Hoắc Kiến Quốc đưa thẳng Tô Mi đến nhà khách để ngủ, hai người rửa mặt mũi xong liền nằm xuống, trên giường làm chuyện mà đôi lứa hay làm.

Người đàn ông trẻ tuổi có sức lực dùng mãi không hết, Tô Mi ứng phó không nổi.

Chỉ có thể hết lần này đến lần khác xin tha.

Mãi đến đêm khuya, Hoắc Kiến Quốc mới buông Tô Mi ra, ôm cô vào lòng đi ngủ.

Hai người định bụng sẽ ngủ đến sáng hôm sau rồi dậy đi dạo phố.

Không ngờ trời còn chưa sáng, bên ngoài đã sấm sét đùng đùng, chớp giật liên hồi, dường như vũ trụ đang giải phóng nguồn năng lượng vô tận của nó.

Từng tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, như những thanh kiếm sắc bén xé toạc bóng tối. Tiếng sấm thì như những quả pháo đại nổ tung trên bầu trời, đinh tai nhức óc.

Chúng đan xen vào nhau, tạo nên một cảnh tượng kinh tâm động phách, dường như vũ trụ đang tiến hành một trận chiến ác liệt.

Cánh cửa sổ mỏng manh của nhà khách dưới sự tàn phá của cuồng phong phát ra những tiếng va chạm kịch liệt, tựa như những linh hồn bất lực đang khổ sở vùng vẫy trong bóng tối.

Gió lớn lộng hành khiến Tô Mi không còn chút buồn ngủ nào, cô nằm trong lòng Hoắc Kiến Quốc, bất lực nói:

"Phố xá này, ngày mai chắc là không dạo được rồi!"

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều

BÌNH LUẬN