Nếu không cần học đại học mà vẫn có thể thi lấy chứng chỉ hành nghề y thì Tô Mi quả thực không cần thiết phải vào đại học y nữa, dù sao kiến thức chuyên môn của cô đã vô cùng vững vàng.
Tuy nhiên nếu không vào đại học y mà đi học một chuyên ngành nào khác thì Tô Mi thực sự chưa từng nghĩ tới, cô chưa bao giờ tiếp xúc với ngành nghề nào khác ngoài y học.
"Học cái gì thì con vẫn cần phải suy nghĩ kỹ lại ạ!"
"Ừm, cứ suy nghĩ đi, kỳ thi chứng chỉ hành nghề này thường bắt đầu vào tháng sáu, sớm hơn cao khảo một tháng, nền tảng của con chắc chắn không vấn đề gì.
Đợi đến lúc đó, ta sẽ chỉ cho con quy trình thi cử, rồi giới thiệu con đi thi."
"Cảm ơn sư phụ!" Trong lòng Tô Mi thấy rất cảm động, mặc dù cô và Tần Chính Đình quen biết chưa lâu, nhưng cô biết Tần Chính Đình thực sự coi cô như đệ tử truyền thừa mà đối đãi.
Tần Chính Đình cười hiền từ như đang nhìn con cái mình: "Nếu con đã gọi ta một tiếng sư phụ thì đó là điều ta nên làm."
Buổi chiều khi Hoắc Kiến Quốc đi làm về đón Tô Mi, tay anh xách một con thỏ béo mầm đã lột da, con thỏ béo núc ních, Hoắc Kiến Quốc nói là săn được trên núi.
Anh đạp xe chở Tô Mi về nhà.
Chiếc xe đạp này là sính lễ Hoắc Kiến Quốc mua cho Tô Mi, quả là có chỗ dùng đến.
Đường núi xóc nảy, Hoắc Kiến Quốc lót mấy lớp đệm bông dày lên ghế sau, lúc anh đạp xe tuy có xóc nhưng không làm đau mông Tô Mi.
Về đến nhà, Hoắc Kiến Quốc muốn xuống bếp nấu cơm nhưng bị Tô Mi từ chối, bởi vì cô không muốn để tay nghề nấu nướng của Hoắc Kiến Quốc làm phí của trời.
Thực ra Hoắc Kiến Quốc thỉnh thoảng cũng có lúc nấu ăn ngon, nhưng những món phức tạp thế này nhất định không được giao cho anh làm, không cẩn thận là sẽ hỏng bét ngay.
Sau khi xử lý con thỏ xong, Tô Mi chặt con thỏ làm đôi, một nửa cô định treo trên bếp lò để sấy khô.
Nửa còn lại thì xào giòn để ăn.
Chỉ là Hoắc Kiến Quốc phát hiện ra ý định của Tô Mi nên đã ngăn cô lại:
"Xào hết lên đi em! Sáng mai ăn màn thầu còn có thể kẹp thịt mà ăn, chút thịt này cũng chẳng bao nhiêu, xào một nửa không đủ ăn đâu."
"Vậy thì em xào hết luôn!" Tô Mi chỉ định xào một nửa là vì cô lo một con ăn không hết.
Nếu Hoắc Kiến Quốc đã nói không đủ ăn thì cô dứt khoát xào hết cả con luôn.
Đến lúc bắt đầu ăn, Hoắc Kiến Quốc liền không ngừng gắp thịt cho Tô Mi, khi cô lắc đầu từ chối, Hoắc Kiến Quốc sẽ nói:
"Thịt nạc mà, ăn nhiều một chút cũng không sao đâu!"
Dưới sự gắp thức ăn không ngừng của Hoắc Kiến Quốc, lúc Tô Mi đứng dậy cô phát hiện mình cư nhiên ăn hơi bị no quá, cô có chút nản lòng:
"Sa đọa quá, cư nhiên lại ăn nhiều thế này, ăn một bữa chắc phải nhịn ba ngày mới giảm lại được số thịt đã ăn của bữa này mất!"
Nghe thấy lời Tô Mi nói, Hoắc Kiến Quốc cúi đầu thật thấp, khóe miệng anh không biết tại sao luôn khiến người ta thấy có chút tâm cơ, ẩn hiện vẻ đắc ý.
Tô Mi nghĩ là những ngày tiếp theo cô phải ăn uống thanh đạm hơn một chút.
Tuy nhiên sự thật là những ngày sau đó, ngày nào Hoắc Kiến Quốc đi làm về tay cũng xách theo thịt.
Hơn nữa mỗi ngày xách về đều là các loại thịt khác nhau, nào là cá, lươn, thịt lợn rừng, gà rừng, chuột tre, cua.........
Cũng không biết giữa mùa đông giá rét này Hoắc Kiến Quốc kiếm đâu ra được những thứ đó.
Dù sao thì cơ bản là mỗi buổi chiều Tô Mi đều được ăn no căng bụng.
Mỗi lần ngồi xuống rồi đứng lên cô đều phải chống nạnh.
Ngày tháng như vậy trôi qua được nửa tháng, Tô Mi ngày nào cũng nghĩ ngày hôm sau cô phải giảm cân.
Chỉ là khi Hoắc Kiến Quốc xách thức ăn tươi sống về, sau khi nấu xong, Tô Mi bị Hoắc Kiến Quốc khuyên nhủ vài câu là lập tức quẳng chuyện giảm cân ra sau đầu ngay.
Lúc giảm cân sợ nhất là bị người khác cố tình quyến rũ, dẫn dụ.
Vốn dĩ từ lúc xuyên qua đến giờ, Tô Mi đều dựa vào ý chí để khống chế ham muốn ăn uống của mình, thứ này vốn dĩ đã nhịn rất cực khổ, giờ lại bị Hoắc Kiến Quốc quyến rũ một cái, Tô Mi trong vô tri vô giác liền bị vỡ trận.
Mãi cho đến nửa tháng sau, lại đến ngày Tô Mi nghỉ ngơi, Tô Mi cùng thím Vương đi vào thành phố mua sắm, Tô Mi đứng lên cái cân ở bách hóa tổng hợp, phát hiện nửa tháng này mình không những không gầy đi mà còn béo thêm bảy cân, lúc cân nặng lên tới 155 cân cô mới kinh hãi nhận ra mình đã béo lên nhiều như vậy trong vô tri vô giác.
Về đến nhà, Tô Mi than vãn với Hoắc Kiến Quốc: "Em thực sự phải quản cái miệng này thôi, hôm nay đi cân, anh đoán xem thế nào, lại béo thêm năm cân nữa rồi!"
"Không sao, từ từ giảm thôi mà!" Hoắc Kiến Quốc vẻ mặt như chẳng có chuyện gì to tát.
Trong lòng thì thầm mở cờ trong bụng, nghĩ thầm, chỉ cần anh vỗ béo đủ siêng năng thì em đừng hòng mà gầy được như tia chớp ————
Mãi mãi là cô vợ béo của anh!
Ngày hai mươi lăm tháng Giêng, đã đến ngày nghỉ của Tần Chính Đình, ông được nghỉ hai ngày, ngày hai mươi lăm có bác sĩ từ thành phố đến trực thay, ngày hai mươi sáu thì do Tô Mi trực.
Tần Chính Đình vốn định đi tỉnh lỵ đón Tết Nguyên tiêu, vì thời gian nghỉ không điều chỉnh được nên đành lùi lại mấy ngày.
Lúc đến vùng biên thùy này, ông đã mang theo cả vợ con già trẻ sang đây, chỉ là cuộc sống ở quân khu quá khổ cực, Tần Chính Đình đã sắp xếp cho gia đình ở tỉnh lỵ.
Tỉnh lỵ không xa huyện lỵ là mấy, ông thường xuyên tranh thủ lúc rảnh rỗi đi tỉnh lỵ đoàn tụ với gia đình.
Tần Chính Đình có hai người con, một trai một gái, buổi sáng lúc Hoắc Kiến Quốc đưa Tô Mi đến trạm xá, Tần Chính Đình đã nhờ Hoắc Kiến Quốc sau khi tan làm lái xe của Trần Dịch Long đi đón con trai giúp ông.
Con trai ông đặc biệt lái xe từ tỉnh lỵ đến đón Tần Chính Đình, chỉ là đoạn đường từ huyện lỵ lên quân khu quá xóc nảy, con trai ông tay lái còn non nên không dám lái lên.
Chỉ có thể nhờ Hoắc Kiến Quốc tay lái già dặn này đi đón.
Sau khi tan làm buổi chiều, Tần Chính Đình về ký túc xá thu dọn hành lý, Tô Mi ở lại dọn dẹp trạm xá, Hoắc Kiến Quốc phải lái xe đi đón người nên cô cũng chỉ có thể ở trạm xá đợi anh quay lại.
Mặc dù hiện giờ thời tiết đã hoàn toàn ấm lên, Tô Mi đã lâu không thấy bất kỳ con vật nào trên đường về nhà, nhưng cô vẫn không có gan tự mình đi về.
Đợi ở trạm xá suốt hai tiếng đồng hồ, ban đầu Tô Mi còn cầm sách giáo khoa ôn tập, sau đó dần dần đợi đến mức ngủ gà ngủ gật.
Ngay lúc cô đang ngồi bên bàn, đầu không ngừng gật xuống như đang câu cá thì cửa trạm xá bị người ta từ bên ngoài đẩy ra.
Một luồng gió lạnh từ bên ngoài tràn vào trong phòng.
Trời đã tối hẳn.
Tô Mi nghe thấy tiếng động, cứ ngỡ là Hoắc Kiến Quốc đã quay lại, cô ngẩng đầu lên mới phát hiện người vào phòng là một thanh niên lạ mặt mày đậm mắt to.
Từ lông mày và đôi mắt của thanh niên này, Tô Mi đoán đây chính là con trai của Tần Chính Đình, cô vừa ngáp vừa đứng dậy nói:
"Anh chắc là Tần Phóng nhỉ?"
"Vâng, là tôi." Thanh niên nhìn Tô Mi, lịch sự gật đầu.
"Chào anh, tôi là Tô Mi, là đồ đệ của ba anh, sư phụ về ký túc xá rồi, chắc là có việc gì đó vướng bận nên vẫn chưa sang đây, anh phải đợi ông ấy thêm một lát nữa!"
"Được." Tần Phóng vừa nói vừa nhìn Tô Mi từ trên xuống dưới, một cô gái trắng trẻo mềm mại, trông có vẻ rất nho nhã.
Ông già nhà anh vốn tính tình bướng bỉnh, bao nhiêu nhân vật lớn cầu xin muốn đẩy con cái cho ông làm đồ đệ mà ông không nhận, vậy mà ở quân khu lại âm thầm nhận một đệ tử độc môn, Tần Phóng trong lòng rất tò mò đối phương là người như thế nào.
Cái kiểu nhìn soi mói đó rất lộ liễu, không hề che giấu chút nào, Tô Mi nhận ra được cũng không vạch trần, ngược lại còn ngẩng cao đầu đường đường chính chính để Tần Phóng nhìn.
Như vậy, Tần Phóng ngược lại đâm ra ngại ngùng.
Thấy Tần Phóng quay mặt đi, Tô Mi khẽ nhếch môi, cách tốt nhất để đánh bại sự ngượng ngùng chính là làm cho đối phương ngượng ngùng hơn.
Đợi Tần Phóng ngồi xuống, Tô Mi mới hỏi anh:
"Sao anh lại đến có một mình thế, người đón anh đâu rồi?"
"Cô nói Hoắc Kiến Quốc hả, anh ấy đi trạm xăng của quân khu đổ xăng rồi, xe hết xăng, lát nữa anh ấy còn phải đưa tôi với ba tôi vào huyện, tôi đi bộ sang đây đấy."
"À." Tô Mi gật đầu, ngồi xuống lần nữa, cất sách giáo khoa vào ngăn bàn, rồi tùy miệng hỏi thêm:
"Anh quen Hoắc Kiến Quốc à?"
"Quen nhiều năm rồi, trước đây tôi đến đây toàn là anh ấy đi đón tôi thôi." Tần Phóng vừa nói vừa đưa tay phải ôm bụng, sắc mặt anh có chút nhợt nhạt, thần sắc cũng có chút đau đớn, giọng nói còn có chút yếu ớt.
Tô Mi chú ý tới trạng thái của Tần Phóng, thế là theo bản năng hỏi:
"Anh làm sao thế?"
"Không sao, chắc là sáng nay ăn nhầm thứ gì đó nên hơi bị đau bụng tiêu chảy một chút, đợi ông già nhà tôi sang đây kê cho ít thuốc uống là khỏi ngay thôi."
"Đã muộn lắm rồi, lát nữa sư phụ sang đây là mọi người phải đi ngay, mất thời gian lắm, chỉ là tiêu chảy thôi cũng không phải bệnh gì lớn, để tôi xem cho anh.
Uống thuốc sớm cho nhanh khỏi, tối nay anh còn phải lái xe về tỉnh lỵ, cứ khó chịu thế này sao mà được." Nói xong Tô Mi đã đứng dậy.
Cô đi đến bên cạnh Tần Phóng, đưa tay ra làm tư thế bắt mạch, Tần Phóng mặc dù không tin Tô Mi có thể học được cách bắt mạch trong thời gian ngắn như vậy, nhưng để không làm mất mặt cô sư muội mới gặp lần đầu này, anh vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.
Tay Tô Mi đặt lên, trắng nõn như búp măng, ngón tay thon thả mịn màng đặt trên cổ tay Tần Phóng, ánh đèn mờ ảo tôn lên bàn tay đó mềm mại như không có xương, khiến cổ họng Tần Phóng thắt lại một cách lạ lùng.
Lúc vào cửa anh đã phát hiện cô sư muội này trắng phát sáng, nhìn bàn tay cô anh mới phát hiện làn da cô thực sự trong suốt như miếng ngọc mỡ cừu đẹp đẽ.
Bàn tay đó chỉ đặt lên chưa đầy nửa phút đã rời đi, Tô Mi quay người đi về phía phòng thuốc, vừa đi vừa nói:
"Không phải vấn đề gì lớn đâu, chỉ là hơi bị nhiễm lạnh thôi, tôi đưa anh ít thuốc làm ấm tì vị, rồi lấy thêm ít thuốc cầm tiêu chảy và giảm đau uống vào, chắc là đợi anh ngồi xe đến thành phố là triệu chứng đau bụng sẽ biến mất thôi.
Anh đợi chút, thuốc làm ấm tì vị phải nghiền thành bột pha nước uống mới có tác dụng, mấy ngày nay bận quá không có sẵn, để tôi nghiền cho anh một ít."
Giọng nói nhẹ nhàng ôn hòa từ trong phòng thuốc truyền ra, Tần Phóng có chút ngẩn ngơ, không nói gì.
Lúc này Hoắc Kiến Quốc từ bên ngoài bước vào, anh rũ bỏ hơi lạnh trên người, nói với Tần Phóng:
"Xăng đổ đầy rồi, bác sĩ Tần đâu, cầm đồ đạc đi thôi chứ?"
"Ba tôi vẫn chưa sang, nói là về ký túc xá, cũng không biết về đó làm cái gì mà lâu thế không biết....... bụng tôi có chút không thoải mái, sư muội đang bốc thuốc cho tôi, nói là uống vào đi đường sẽ khỏi, đợi thêm một lát nữa."
"Được." Hoắc Kiến Quốc vừa nói vừa ngồi xuống đối diện Tần Phóng, anh cũng đủ mệt rồi, ban ngày công việc bận rộn, tan làm xong còn không được về nhà nghỉ ngơi ngay.
Thấy Hoắc Kiến Quốc ngồi xuống, Tần Phóng suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nghe ngóng về Tô Mi với anh:
"Anh Hoắc, người đồ đệ mới nhận này của ba tôi cũng khá đấy chứ, mới học được có mấy tháng mà đã biết bắt mạch rồi, trông có vẻ thiên phú tốt đấy, hèn chi ba tôi lại ưng.
Cô ấy tuy có hơi mập một tí, nhưng làn da trắng bóc, nhìn qua một cái thấy mềm mại nhu mì cũng khá là đáng yêu đấy chứ.
Anh có biết cô ấy là con cái nhà ai không, có phải cũng là con em cán bộ bộ đội không, cô ấy có phải còn độc thân không, đã có hôn ước gì chưa?"
"Cậu hỏi cái này làm gì?" Nghe thấy những từ như trắng bóc, mềm mại nhu mì, ánh mắt Hoắc Kiến Quốc nhìn Tần Phóng đã mang theo sự thù địch, giọng nói cũng lạnh lùng và hung dữ.
Đối với điều này Tần Phóng hoàn toàn không hay biết, anh giống như đang nói đùa vậy:
"Tôi là một thanh niên độc thân lớn tuổi chưa vợ, anh bảo hỏi cái này làm gì, vội vàng thoát ế tìm đối tượng chứ còn gì nữa! Cô ấy mà chưa có đối tượng thì anh Hoắc này, anh xem tôi có cơ hội không?"
"Không có cơ hội đâu." Hoắc Kiến Quốc nói một cách chém đinh chặt sắt, anh nhìn xuống Tần Phóng, giọng nói lạnh lùng hỏi anh: "Ba cậu không nói cho cậu biết bối cảnh gia đình của Tô Mi à?”
“Không có mà!” Tần Phóng nhìn Hoắc Kiến Quốc lắc đầu:
“Làm gì có thời gian, cái đơn vị của tôi bận lên là muốn đòi mạng luôn, Tết ông ấy về tôi cũng chẳng ăn được với ông ấy mấy bữa cơm, chỉ thỉnh thoảng nghe ông ấy nhắc là có nhận một đồ đệ thôi.
Tôi thực sự bận lắm, thời gian tìm đối tượng cũng chẳng có, hễ có thời gian nghỉ là mẹ tôi với ông bà nội cứ giục đi xem mắt suốt, mà giờ người ta toàn cổ vũ tự do yêu đương rồi, đi xem mắt kết hôn thì mất mặt lắm.
Mà không phải, anh Hoắc, tại sao tôi lại không có cơ hội, cô sư muội này tuy có hơi mập một chút nhưng ôn hòa nhu mì cũng khá là đáng yêu mà.”
“Cậu thực sự không có cơ hội đâu.” Hoắc Kiến Quốc bỗng nhiên cười một tiếng, anh liếc nhìn Tần Phóng một cái rồi nói: “Bởi vì cô ấy thích kiểu đàn ông cao lớn vạm vỡ như tôi cơ, cái loại khỉ ốm như cậu không phải kiểu cô ấy thích đâu!”
“Nói bậy.” Tần Phóng nghe thấy mình bị ví như con khỉ ốm thì không vui rồi.
Hoắc Kiến Quốc vẫn cười: “Không tin à, để tôi chứng minh cho cậu thấy.”
“Mọi người đang nói gì thế ạ?” Vừa hay lúc này Tô Mi từ trong phòng đi ra, cô cầm thuốc trên tay, vừa đi vừa hỏi chuyện.
Thuốc bị Hoắc Kiến Quốc đón lấy, anh quay đầu lại nhìn Tô Mi đầy tình tứ, nói: “Đang thảo luận xem em thích kiểu đàn ông như thế nào, em chính là thích kiểu cao lớn vạm vỡ như anh đúng không?”
Cái người đàn ông chẳng đứng đắn chút nào, sao lại lôi chuyện này ra nói trước mặt người ngoài chứ.
“Đúng đúng đúng.” Tô Mi bực mình lườm nguýt một cái, trên mặt rốt cuộc không nhịn được mà hiện lên một vệt đỏ khả nghi.
Thấy dáng vẻ thẹn thùng của Tô Mi, Hoắc Kiến Quốc mãn nguyện quay đầu lại, anh nhét thuốc vào tay Tần Phóng, nháy mắt ra hiệu, vô cùng đắc ý ————
Thấy chưa, đồ yếu sên, đã bảo là cô ấy thích kiểu như tôi rồi mà.
Tần Phóng cảm thấy ngọn lửa rung động nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt ngay từ trong trứng nước, trong lòng anh chỉ thấy vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì anh không ngờ tới, cô sư muội trông có vẻ nho nhã kia cư nhiên lại dám mạnh dạn bày tỏ tình yêu với một người đàn ông khi có người ngoài ở đó như vậy.
Cô ấy thích kiểu cao lớn vạm vỡ? Tần Phóng nhìn nhìn khắp lượt cơ thể chẳng có lấy mấy lạng thịt của mình, có chút nản lòng lắc đầu.
Mấy người lại đợi thêm một lát, Tần Chính Đình vẫn chưa sang, Tô Mi liền bảo Hoắc Kiến Quốc lái xe đưa cô về trước, Hoắc Kiến Quốc nói:
"Ngày mai bác sĩ bệnh viện huyện đến trực, em cũng được nghỉ, anh cũng đã xin nghỉ bù vào ngày mai rồi, vừa hay ngày mai chúng ta đều nghỉ, hay là hôm nay đi cùng anh vào thành phố đi, ngày mai chúng ta cùng nhau đi dạo, chúng ta vẫn chưa từng cùng nhau đi dạo phố bao giờ cả!"
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều