Chương 160: Bắt đầu từ ngày mai ta dạy con thuật châm cứu!

"Thôi khỏi đi, phiền phức lắm, tổ chức lại đám cưới chắc phải chuẩn bị nhiều thứ lắm nhỉ? Thôi bỏ qua đi!" Tô Mi lớn lên ở cô nhi viện, chủ nghĩa thực dụng mới là triết lý sống của cô, cô không bao giờ đòi hỏi sự hoàn hảo về hình thức, đối với những việc rườm rà như tổ chức lại đám cưới cô không hề tỏ ra hứng thú mấy.

So với đám cưới, cô quan tâm hơn đến chất lượng hôn nhân và chất lượng cuộc sống.

Xuyên không đến thời đại này, có thể gặp được một người đàn ông như Hoắc Kiến Quốc, Tô Mi đã thấy mãn nguyện rồi, cô cảm thấy không cần thiết phải tốn công sức vào chuyện đám cưới nữa.

Nghe Tô Mi nói phiền phức, Hoắc Kiến Quốc im lặng nhìn trần nhà thẫn thờ một lúc, rốt cuộc không nói gì thêm.

Ngày hôm sau, hai người dậy sớm đi báo cáo tại bộ đội đúng giờ.

Mặc dù là Tết, nhưng trạm xá quân khu vẫn luôn có người trực, nhóm bác sĩ cố định chỉ có Tần Chính Đình, nhưng vào dịp lễ Tết, bệnh viện huyện sẽ cử bác sĩ trực đến hỗ trợ bộ đội, thay ca cho Tần Chính Đình.

Vì vậy mặc dù đã qua Tết, trạm xá quân khu cũng không hề có vẻ vắng vẻ.

Căn phòng có người ở, vừa bước vào là có thể cảm nhận được hơi người.

Tô Mi dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, lại nhóm lửa lên, đợi đến khi cô chuẩn bị xong công việc tiếp đón bệnh nhân thì Tần Chính Đình mới bưng trà nóng từ ngoài đi vào.

Thấy sư phụ, Tô Mi vội vàng lấy đặc sản mang từ nhà ngoại ra đưa cho ông.

Có thịt hun khói và bánh giầy do cha mẹ Tô Mi chuẩn bị, còn có rượu thuốc do ông nội Tô Mi tự ngâm, đều là tấm lòng của người nhà Tô Mi, chỉ mong Tần Chính Đình người sư phụ này có thể dạy dỗ con cái họ thật tốt.

Những thứ khác Tần Chính Đình đều không muốn nhận, ông biết người dân quê để có được những thứ này vất vả thế nào, miệng không ngừng trách Tô Mi không hiểu chuyện, nói cô không nên mang đồ của cha mẹ sang đây, bộ đội không thiếu cái ăn.

Nhưng lọ rượu thuốc kia thì Tần Chính Đình lại yêu thích không buông tay, ông nói:

"Rượu này đúng là đồ tốt, Tô Mi à, hèn chi con hiểu biết nhiều thế, rượu này của ông nội con ngâm khéo lắm!"

"Sư phụ thích là tốt rồi ạ!" Trong lòng Tô Mi thấy hổ thẹn vô cùng, cô nói với sư phụ là y thuật học từ ông nội, lại nói với ông nội là do sư phụ dạy.

Cô giống như một diễn viên, dỗ dành cả hai bên, hai ông cụ này chắc không có cơ hội gặp nhau đâu, nếu không cô chẳng biết phải giải thích thế nào.

Mặc dù lúc Tần Chính Đình vắng mặt vẫn có bác sĩ hỗ trợ trực ca, nhưng phần lớn người trong bộ đội vẫn quen tìm Tần Chính Đình khám bệnh hơn, nên ngày đầu tiên mở cửa, người đến trạm xá khám bệnh lại đông nghịt.

Tần Chính Đình đã biết bản lĩnh của Tô Mi, cũng không để cô rảnh rỗi, kê một chiếc bàn đối diện ông, bệnh nhẹ ông để Tô Mi xem, bệnh hơi nặng một chút thì ông tự kê đơn.

Trước đây Tô Mi toàn đi theo bên cạnh Tần Chính Đình học hỏi, đây là lần đầu tiên cô tiếp nhận bệnh nhân ngay trước mặt Tần Chính Đình.

Lúc khám bệnh, Tần Chính Đình thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc nhìn Tô Mi, ông nhận thấy Tô Mi khám bệnh rất có trình tự, hỏi bệnh cũng chu toàn, hoàn toàn không giống một bác sĩ mới học.

Ngược lại giống như một vị đại phu già dặn kinh nghiệm tiếp đón bệnh nhân.

Ông đôi khi cảm thấy nghi hoặc, tại sao Tô Mi mới chính thức vào nghề chưa bao lâu mà làm việc lại đâu ra đấy như vậy.

"Bác sĩ Tần, kê cho cháu ít thuốc trị ngứa với, mấy cái mụn trên mặt cháu lại mọc nhiều lên rồi, ngứa đến mức sống dở chết dở đây này."

Trong lúc Tần Chính Đình đang quan sát Tô Mi, tai ông bỗng lọt vào giọng nói bực bội của một nam chiến sĩ trẻ tuổi.

Tần Chính Đình có chút không vui ngẩng đầu liếc nhìn nam chiến sĩ trẻ một cái, nói: "Không thấy thông báo ở cửa à?

Bệnh nặng tôi xem, bệnh nhẹ bác sĩ Tô xem, cái chứng ngứa da này của cậu tính là bệnh nặng gì chứ, sang bên bác sĩ Tô đi, tôi không xem."

"Cháu không tìm người khác xem đâu, chỉ tìm bác sĩ thôi." Giọng Đỗ Lỗi lí nhí, không phải anh ta chưa từng tìm người khác xem, lúc ngứa khó chịu nhất anh ta cũng đã tìm bác sĩ trực của huyện xem qua, chỉ là mấy loại thuốc mỡ Tây y bôi lên tác dụng không rõ rệt, còn xa mới bằng thuốc mỡ do chính Tần Chính Đình nấu.

Bác sĩ khác Đỗ Lỗi đều thấy không đáng tin, anh ta càng không thể tìm Tô Mi khám bệnh, từ đầu đến cuối anh ta không tin người phụ nữ tai tiếng đầy mình như Tô Mi lại biết khám bệnh.

Tần Chính Đình có ấn tượng với khuôn mặt của Đỗ Lỗi, ông nói: "Tìm bác sĩ Tô xem cũng vậy thôi, cô ấy là Trung y gia truyền đấy, ông nội cô ấy cũng có bản lĩnh lắm.

Mỗi bác sĩ đều không thể đảm bảo mình chữa khỏi hoàn toàn loại bệnh nào, bệnh của cậu xem bao lâu rồi cũng chỉ là hồi phục theo giai đoạn thôi.

Chi bằng cậu đổi sang bác sĩ Tô thử xem, biết đâu cô ấy lại kê cho cậu một đơn thuốc uống vào là khỏi hẳn thì sao?"

"Cháu chỉ tìm bác sĩ xem thôi, không tìm cô ta đâu." Đỗ Lỗi cúi đầu, không hề có ý định rời khỏi chỗ trước mặt Tần Chính Đình.

Thấy cậu thanh niên này bướng bỉnh, Tần Chính Đình cũng hơi nổi nóng: "Tôi đã nói rồi tôi cũng không thể trị tận gốc hoàn toàn, sở trường nhất của tôi là nội khoa, châm cứu.

Cái này của cậu không nằm trong phạm vi chuyên sâu của tôi, cậu tìm bác sĩ Tô xem thì có sao đâu, đằng sau còn bao nhiêu người đang xếp hàng kìa!"

"Chuyện gì thế hả, người bên trong, anh phía trước kia ơi, tôi nghe bác sĩ Tần nói mấy lần bảo anh tìm bác sĩ Tô rồi, anh cứ đi đi chứ, đừng có làm mất thời gian, đằng sau còn nhiều người lắm!" Người xếp hàng bên ngoài nghe thấy lời Tần Chính Đình, liền đứng ngoài rèm cửa thúc giục Đỗ Lỗi.

Đỗ Lỗi rất nản lòng xoa xoa chân mày: "Thôi được rồi! Vậy cháu không xem nữa, bác sĩ cứ bận đi ạ."

Vừa nói, Đỗ Lỗi vừa đi ra ngoài, anh ta thà để mặt ngứa ngáy khó chịu còn hơn là đi tìm Tô Mi khám bệnh.

Thấy Đỗ Lỗi định đi, Tần Chính Đình rốt cuộc vẫn lắc đầu thở dài gọi Đỗ Lỗi lại:

"Cái đồ cứng đầu này, đợi đấy, tôi đi lấy thuốc mỡ cho!"

Rốt cuộc Tần Chính Đình vẫn không nỡ để những đứa trẻ lính biên cương chịu khổ, đứng dậy đi vào phòng trong lấy lọ thuốc mỡ do chính ông nấu cho Đỗ Lỗi.

Sau khi Tần Chính Đình gọi Đỗ Lỗi, Đỗ Lỗi mới quay đầu lại, anh ta vô tình liếc nhìn Tô Mi một cái, trong lòng lập tức kinh ngạc không thôi.

Anh ta không ngờ Tô Mi từng chẳng có chút hình tượng nào, giờ đây lại gầy đi một vòng lớn, làn da cũng từ lớp da đen đầy mụn ban đầu trở nên trắng trẻo như trứng gà bóc, mịn màng đến mức dường như có thể búng ra nước.

Vì Tô Mi đã ở bộ đội một thời gian dài, Đỗ Lỗi trước đây đã gặp Tô Mi vài lần, anh ta biết Tô Mi có sự thay đổi, nhưng lần cuối anh ta gặp Tô Mi là lúc cô mới gầy đi hai mươi cân.

Sự thay đổi lúc đó còn xa mới rõ rệt như bây giờ.

Nhìn khuôn mặt nhẵn mịn của Tô Mi, Đỗ Lỗi không kìm được sờ lên khuôn mặt lồi lõm của mình, trong lòng không khỏi nghĩ thầm, lẽ nào Tô Mi thực sự hiểu biết về các vấn đề ngoài da.

Đang mải suy nghĩ thì Tần Chính Đình đã cầm thuốc mỡ đi ra, đưa thẳng vào tay Đỗ Lỗi.

Nghĩ đến ý nghĩ vừa rồi của mình, Đỗ Lỗi không kìm được mà thấy phản cảm với chính mình, thầm nghĩ chắc mình thực sự là bệnh nặng vái tứ phương, lại có thể ôm hy vọng vào người phụ nữ như Tô Mi.

Anh ta nhìn lọ thuốc trong tay thở phào nhẹ nhõm, trả số tiền như thường lệ rồi đi ra khỏi trạm xá.

Đợi Đỗ Lỗi đi khỏi, Tần Chính Đình lại ngồi xuống.

Tiếp tục bí mật quan sát Tô Mi một lúc, Tần Chính Đình phát hiện nghiệp vụ của cô thực sự rất thuần thục, để xem bản lĩnh của Tô Mi đến đâu, Tần Chính Đình cố tình đẩy không ít ca bệnh nan y sang tay Tô Mi.

Kết quả phát hiện Tô Mi đều xem rất tốt, thậm chí còn dư dả khả năng.

Đến buổi trưa, hai thầy trò mới cuối cùng được nghỉ ngơi, bận rộn suốt cả buổi sáng, số lượng bệnh nhân hai người tiếp nhận gần như ngang nhau.

Qua sự quan sát buổi sáng nay, Tần Chính Đình gần như có thể khẳng định, Tô Mi đã là một bác sĩ độc lập hoàn toàn đủ tiêu chuẩn.

Lão nhân gia bây giờ mới phản ứng lại được, lý do Tô Mi mặt dày mày dạn nhất quyết bái ông làm sư phụ, hóa ra là nhắm vào thuật châm cứu của ông.

Con bé này rõ ràng bái sư là có mục đích, kiến thức cơ bản của cô đã học rất tốt, vậy mà vẫn sẵn sàng nghe ông lặp đi lặp lại những kiến thức y học nông cạn đó, đúng là một người điềm tĩnh.

Người học châm cứu là phải điềm tĩnh, Tần Chính Đình khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ nếu ông đem thuật châm cứu này dạy cho Tô Mi, liệu bộ đội có bớt đi một bác sĩ không.

Nguồn lực y tế khan hiếm, bác sĩ đi đến đâu cũng được săn đón, điều kiện biên cương vất vả, hơn nữa khối lượng công việc ở đây cực lớn, không có người trẻ nào muốn đến.

Ở vị trí này, Tần Chính Đình đã kiên trì mấy chục năm, trong lòng ông thường lo lắng, không biết sau khi ông rời đi liệu có bác sĩ ưu tú nào đến thay thế sứ mệnh của mình không.

Nếu Tô Mi có thể ở lại đây, ông chắc chắn sẽ yên tâm.

Nhưng Tần Chính Đình dù có ý nghĩ như vậy cũng không muốn bẻ gãy đôi cánh bay lượn của Tô Mi, nếu cô đã biết hết mọi thứ rồi thì thứ cô nhắm tới chắc chắn là thuật châm cứu của mình, Tần Chính Đình thấy Tô Mi đã dọn dẹp xong trạm xá, liền trực tiếp mở lời với Tô Mi:

"Tô Mi, bắt đầu từ ngày mai, ta dạy con thuật châm cứu!"

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều

BÌNH LUẬN