Ôn Ninh đứng bên đường, cúi đầu nhìn dãy số biển số xe vừa ghi lại trong tay, tim đập như trống.Trong đầu cô không ngừng tua lại khoảnh khắc vừa nhìn thấy: sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đường quai hàm lạnh lùng, gần như giống hệt Lục Tiến Dương.Lục Tiến Dương… là anh sao?Cô khẽ lẩm bẩm, giọng nói run run.Điện thoại trong túi rung lên, Ôn Ninh lấy ra xem, là cuộc gọi từ huấn luyện...
Quay lại truyện Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường