Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 250: Lục Phong ghen

Ăn cơm xong, Lục Lâm và Lục Thần tranh nhau rửa bát, Lục Phong tắm rửa xong liền đi vào thư phòng, hiếm khi không dính lấy Phó Hiểu Hiểu.

Sau khi kèm Lục Lâm và Lục Thần làm bài tập xong, lại cho chúng đi tắm rửa, hai nhóc tì không kịp chờ đợi mà leo lên căn cứ bí mật của mình, cũng không quên chúc Phó Hiểu Hiểu ngủ ngon.

"Mẹ, ngủ ngon!"

"Ngủ ngon."

Phó Hiểu Hiểu cười nói, nhìn hai nhóc tì nằm trong căn phòng nhỏ trên tầng hai, ngắm nhìn những vì sao trên trời, ríu rít nói chuyện gì đó.

Phó Hiểu Hiểu nhìn bóng lưng đang ngồi trong thư phòng kia, cái đuôi thường ngày hay vẫy, hôm nay lại rũ xuống bất động.

Thế này mà còn không nhìn ra sao, người nào đó đang dỗi rồi.

Phó Hiểu Hiểu đảo mắt, không thèm để ý đến người nào đó đang cứng đờ người, mà đi lướt qua anh, lấy quần áo rồi đi tắm.

Tắm xong, Phó Hiểu Hiểu mặc đồ ngủ, để mái tóc ướt sũng đi ra.

Lục Phong thấy cô để tóc ướt, im lặng lấy khăn khô đi đến trước mặt Phó Hiểu Hiểu.

"Anh lau tóc cho em, không được để tóc ướt đi ngủ, sẽ bị cảm lạnh đấy."

"Được." Phó Hiểu Hiểu nhếch khóe miệng, ngồi lên giường xoay người lại để Lục Phong lau tóc cho mình.

Lục Phong quỳ một chân bên cạnh giường, khăn lông nhẹ nhàng ấn lên đỉnh đầu cô. Mùi hương bồ kết thoang thoảng bay vào mũi, đầu ngón tay Lục Phong chạm vào những sợi tóc mềm mại của cô.

Phó Hiểu Hiểu dựa người vào Lục Phong, để lộ vùng da cổ ửng hồng vì nước ấm, yết hầu Lục Phong chuyển động, đổi sang dùng góc khăn tỉ mỉ lau những giọt nước sau tai cô.

Bàn tay to lớn dịu dàng dùng khăn bao lấy mái tóc dài của cô từ từ xoa nhẹ, thỉnh thoảng có vài sợi tóc quấn vào những đốt ngón tay thô ráp, xúc cảm mượt mà như tơ lụa, trêu chọc dây đàn trong lòng anh.

Khó khăn lắm mới lau khô tóc, Lục Phong đang định buông tay lùi ra.

Phó Hiểu Hiểu xoay người, vươn tay ôm lấy cổ Lục Phong, cười khẽ với anh, một lời mời gọi không tiếng động.

Lục Phong cuộn yết hầu, giọng nói trầm thấp. "Sao vậy?"

Đầu ngón tay Phó Hiểu Hiểu chạm vào nhịp tim đang đập kịch liệt của anh. "Dỗi rồi à?"

"Không có." Lục Phong khẽ ho một tiếng, sống chết không nhận.

"Còn nói không có, cách xa cả quãng đường cũng ngửi thấy mùi chua trên người anh." Phó Hiểu Hiểu quỳ một chân, áp mặt vào ngực Lục Phong, cười khẽ.

"Sao tôi có thể ghen được chứ." Lục Phong bĩu môi, nói gì cũng là không có.

Anh tuyệt đối không có ghen, tuyệt đối không.

"Em lơ là anh, thật sự không có không vui sao?" Phó Hiểu Hiểu nghiêng đầu, che giấu ý cười nơi đáy mắt.

"Không đâu, em làm gì anh cũng sẽ không trách em, càng sẽ không giận em." Lục Phong trầm giọng nói.

Anh chỉ là giận chính mình thôi.

"Không có à? Vậy bộ quần áo em chuẩn bị cho anh, có thể không làm nữa nhỉ?" Phó Hiểu Hiểu cố ý nói.

Cơ thể Lục Phong cứng đờ, anh vừa mới nói mình không giận mà.

"Cố ý trêu anh?" Nhận ra ý đồ của Phó Hiểu Hiểu, Lục Phong giam cô trong lòng, cắn nhẹ vành tai cô để trừng phạt.

"Đâu dám." Phó Hiểu Hiểu bật cười, chủ động hôn lên môi anh.

"Đừng giận nữa, hôm nay không đủ thời gian nên không làm kịp, đâu có quên anh được." Phó Hiểu Hiểu nhẹ giọng dỗ dành Lục Phong cười nói.

"...... Anh không có không vui." Lục Phong cảm thấy cần thiết phải nhắc lại, anh không phải là người hẹp hòi như vậy.

"Phải, anh không có không vui, anh chỉ là toàn thân khó chịu thôi." Phó Hiểu Hiểu hùa theo Lục Phong cười nói.

Cũng không biết là ai, ngồi ở đó hờn dỗi, giả vờ xem tài liệu, tài liệu cầm ngược cũng không biết, cô vừa đi ngang qua là cứng đờ người, cái đuôi ở đó vẫy điên cuồng.

Cô không để ý đến anh, cái đuôi đó lập tức rũ xuống.

"...... Rõ ràng thế sao?" Lục Phong xấu hổ ho một tiếng, anh biểu hiện rõ ràng thế à?

"Không có, anh che giấu rất tốt." Phó Hiểu Hiểu buồn cười, cắn nhẹ môi dưới của anh. "Chỉ thiếu nước dán tờ giấy sau lưng, bên trên viết là: Tôi đang rất giận, ai cũng đừng đến dỗ tôi."

Lục Phong nhìn nụ cười ranh mãnh của Phó Hiểu Hiểu, cuối cùng không kìm nén được nữa cúi đầu hôn lên môi cô.

"Cho nên em cố ý."

Môi răng Lục Phong nghiền qua cánh môi cô, giống như muốn đòi lại hết những tủi thân vừa bị trêu chọc.

Trời mới biết tâm trạng anh vừa rồi phập phồng sóng gió thế nào.

Phó Hiểu Hiểu bị anh hôn đến mức gần như không thở nổi, hai tay chống lên ngực anh muốn giãy giụa, lại bị anh nắm lấy cổ tay, không ngừng làm sâu thêm nụ hôn này.

Giống như muốn đòi lại tất cả vậy.

"Tuyết nha đầu, trước nhà chúng ta có cây hạnh, bên cạnh chính là vườn rau nhà mình trồng, cháu muốn ăn rau có thể ra đó hái."

Tần Phi Tuyết vừa bước ra khỏi phòng, giọng nói của bà nội Tần từ trong nhà truyền ra.

"Cháu biết rồi, bà nội."

Tần Phi Tuyết quay đầu cười với bà nội Tần, rồi bước ra khỏi nhà.

Cha Tần vốn là trưởng thôn, vị trí ngôi nhà cũng là vị trí tốt nhất trong thôn, cửa ra vào chính là ruộng nhà họ, Tần Phi Tuyết vừa bước ra, suýt chút nữa đã đụng phải người ta.

"Xin lỗi."

Tần Phi Tuyết đụng phải một bức tường thịt cứng ngắc, xoa xoa mặt mình.

"Không sao chứ?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, Tần Phi Tuyết ngẩng đầu liền nhìn thấy một lồng ngực săn chắc đầy cơ bắp.

Lại ngẩng đầu, trên làn da ngăm đen lấm tấm mồ hôi.

Tiếp tục ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm, mày kiếm mắt sáng, làn da ngăm đen không hề làm giảm đi nhan sắc của anh, ngược lại càng tăng thêm cho anh một phần hoang dã khó thuần.

"Ưm, không sao."

Tần Phi Tuyết xoa mũi mình, nhìn người đàn ông trước mặt.

Nể tình nhan sắc của anh hợp gu thẩm mỹ của cô.

Bỏ đi.

"Anh lắp tấm sắt trước ngực à? Sao cứng như tường vậy?"

"...... Xin lỗi."

Người đàn ông cúi đầu nhìn ngực mình, ánh mắt lơ đãng lướt qua Tần Phi Tuyết, vừa rồi anh chỉ cảm thấy một trận mềm mại va vào mình.

Trong nháy mắt nghĩ đến là cái gì, cứng đờ mặt quay đầu đi.

Làn da ngăm đen xuất hiện vết ửng đỏ khả nghi, nhưng rốt cuộc da đen đã trở thành màu bảo vệ, không để Tần Phi Tuyết nhận ra sự khác thường của anh.

"Ừm."

Tần Phi Tuyết nhìn anh một cái, lướt qua anh, đi về phía vườn rau nhà mình.

Người đàn ông nhìn Tần Phi Tuyết, đang định về nhà, lại thấy cô đi thẳng về phía vườn rau bên trái, đó là vườn rau nhà họ Vương, bà Vương nổi tiếng keo kiệt, đụng vào chút đồ của bà ta cứ như muốn lấy mạng bà ta vậy.

"Đó là của nhà họ Vương, nhà họ Tần ở bên phải."

Người đàn ông do dự một chút, vẫn mở miệng nhắc nhở Tần Phi Tuyết.

Tần Phi Tuyết ngẩn ra, quay đầu cười với người đàn ông.

"Cảm ơn nhé!"

Thiếu nữ dưới ánh mặt trời, tỏa ra hào quang, nụ cười ngọt ngào đó, in sâu vào trong mắt người đàn ông.

Tần Phi Tuyết đi đến vườn rau, lại phát hiện vì một thời gian dài không có người chăm sóc, rau trong nhà đều đã khô héo vì không được tưới nước.

Nhìn đám rau khô héo này, Tần Phi Tuyết bất lực thở dài.

Đang nghĩ cứ thế nấu cháo trắng ăn là được.

Quay đầu liền nhìn thấy trước cửa nhà đặt một đống rau tươi vừa mới hái.

Mà người đàn ông vừa đặt xuống, nhìn Tần Phi Tuyết một cái, liền xoay người vào nhà.

"Người cũng tốt ghê......"

Tần Phi Tuyết cười nói, xách số rau người đàn ông tặng về nhà.

Băm nhỏ rau xanh nấu thành cháo rau, Tần Phi Tuyết bưng đến bên cạnh bà nội Tần.

Giơ thìa lên thổi nguội định đút cho bà, bà nội Tần ngại ngùng.

"Nha đầu, bà có thể tự ăn được!"

Bà nội Tần cảm thấy mình đã hồi phục chút sức lực, có thể thử tự ăn.

Tần Phi Tuyết lắc đầu.

Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

hóngg

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện