Bọn trẻ đi học, Phó Hiểu Hiểu dẫn Lục Thần đi dạo trong thôn.
Trong thôn mỗi ngày đều gần như nhau, không có thay đổi gì, mỗi ngày tỉnh lại chính là đi làm, làm việc, xuống ruộng, ăn cơm, tiếp tục làm việc, sau đó đi ngủ.
Sự xuất hiện của Phó Hiểu Hiểu ngược lại là sự giải trí lớn nhất trong thôn bọn họ, cô dọn sạch cả nhà sâu mọt trong thôn, trong thôn một mảnh tường hòa, các thôn dân nhìn thấy Phó Hiểu Hiểu, cho dù không nói chuyện, cũng sẽ cười gật đầu.
"Mẹ, tại sao bọn họ đều gật đầu với mẹ vậy?" Lục Thần tò mò nhìn những thôn dân kia đều đang gật đầu với Phó Hiểu Hiểu, cậu bé không hiểu tại sao.
Phó Hiểu Hiểu cười giải thích. "Đây là một cách chào hỏi, gật đầu chào hỏi."
"Là như vậy sao?" Lục Thần học theo bọn họ gật đầu, Phó Hiểu Hiểu xoa xoa đầu cậu bé. "Đúng vậy."
"Hì hì." Lục Thần cười hì hì, trên đường gặp được người gật đầu với Phó Hiểu Hiểu, cậu bé cũng đi theo cùng gật đầu.
"Đứa bé này thật đẹp trai, đầu óc nhìn là biết lanh lợi." Một số thôn dân bị sự đáng yêu của Lục Thần chọc cười.
"Cảm ơn." Phó Hiểu Hiểu nghe bọn họ khen Lục Thần, cười nói.
Phó Hiểu Hiểu dẫn Lục Thần đi tới dưới gốc cây lớn, nhìn thấy tổ bốn người quen thuộc, vội vàng dắt Lục Thần đi qua.
"Thím Vương, thím Trương, thím Trương hai, thím Trương ba." Phó Hiểu Hiểu vui vẻ nói. "Tiểu Thần, con gọi bà Vương, ba vị này là bà Trương..."
Phó Hiểu Hiểu vừa nói, Lục Thần liền hiểu, ngọt ngào gọi. "Bà Vương, bà Trương, bà Trương số 1, bà Trương số 2."
"Ha ha ha ha ha! Ê ~~~" Bốn người nghe thấy lời của Lục Thần, cười đến gọi là vui vẻ, vội vàng đáp lời.
"Đúng là cục cưng ngoan."
"Nhìn là biết thông minh."
"Sau này chắc chắn có tiền đồ."
Bốn người ôm lấy Lục Thần, quý hóa cực kỳ.
Bọn họ cũng không phải không có cháu trai, nhưng cháu trai đâu có cái miệng nhỏ ngọt xớt này của Lục Thần, tiếng gọi các bà ngọt như sữa kia, nghe êm tai cực kỳ.
Phó Hiểu Hiểu nhìn Lục Thần bị các bà ôm hôn luân phiên, Lục Thần một chút không sợ hãi, còn vui vẻ hôn lại.
Càng làm cho bốn người cao hứng không khép miệng được.
"Ui chao, trước kia sao cô không dẫn nhóc đáng yêu này qua đây, thật là làm người ta thích." Thím Vương ôm Lục Thần liền không nỡ buông tay.
"Thời gian này sao cô không tới thôn nữa? Là xảy ra chuyện gì sao?" Thím Trương nhìn về phía Phó Hiểu Hiểu, tò mò hỏi.
"Là xảy ra chút chuyện, nhưng đều giải quyết rồi." Phó Hiểu Hiểu cười trả lời.
"Tới tới tới, qua đây ngồi xuống, uống ngụm canh gừng, sắp sang năm mới rồi, thật đúng là có chút lạnh đấy!" Thím Trương hai lấy phích nước đựng canh gừng ra, rót cho hai mẹ con hai bát.
"Đây là cái gì?" Lục Thần nhìn bát nước canh màu đỏ đen trong tay mình, có chút không dám uống.
"Ngọt đấy." Phó Hiểu Hiểu cười trả lời. "Bên trong còn cho đường đỏ."
"A! Cay quá." Lục Thần uống một ngụm, là ngọt, nếm được vị ngọt, nói không hai lời một hơi uống cạn bát canh gừng, uống xong mới cảm nhận được dư vị, phát hiện ra cay.
"Không sao, cái cay này một lát là hết." Thím Vương cười giải thích, bảo cậu bé hà hơi, hà hơi một lát sẽ không cảm thấy cay nữa.
"Uống ngon, bà Trương, cháu có thể uống thêm một ngụm nữa không." Tuy rằng bị cay, nhưng thuộc tính ham ăn của Lục Thần chiếm phần lớn, đối với đồ ngọt không thể kháng cự.
"Thằng nhóc ham ăn." Thím Trương hai gõ gõ đầu cậu bé, lại không có một chút không muốn, cười lại rót cho cậu bé một bát.
Lần này Lục Thần ngồi uống từng ngụm nhỏ, uống một ngụm còn chép miệng dư vị.
Phó Hiểu Hiểu bị bộ dạng nhỏ này của cậu bé chọc cười, xoa xoa đầu cậu bé.
"Gần đây trong thôn vẫn ổn chứ ạ?" Phó Hiểu Hiểu cười hỏi, thím Vương và những người khác nghe thấy câu hỏi của cô, buồn chán xua xua tay.
"Ui chao, nói cho cô biết, trong thôn ngày ngày cũng chỉ có mấy chuyện này, buồn chán cực kỳ." Thím Vương trả lời. "Nhưng chỗ điểm thanh niên trí thức bọn họ ngược lại rất náo nhiệt."
"Xảy ra chuyện gì sao?" Phó Hiểu Hiểu hỏi.
"Có một nữ thanh niên trí thức, bị bắt được chui vào rừng cây nhỏ với đàn ông." Thím Trương nhỏ giọng nói trước mặt Phó Hiểu Hiểu.
Phó Hiểu Hiểu sửng sốt, chuyện này cô ngược lại không kinh ngạc, dù sao cô tận mắt nhìn thấy.
"Cô nhìn thấy rồi?" Thím Vương thấy Phó Hiểu Hiểu thế mà không kinh ngạc, kéo kéo áo cô.
"... Khụ." Phó Hiểu Hiểu nhìn thoáng qua bốn phía, ho nhẹ một tiếng, thuận thế gật đầu.
"Hít... là thật à?" Thím Trương ba hít một hơi, bà ấy vẫn luôn cho rằng chính là có người không muốn thấy cô ta tốt, không ngờ thế mà là thật.
"Cháu tận mắt nhìn thấy." Phó Hiểu Hiểu gật đầu.
"Vậy cô nhìn thấy là ai chưa? Bây giờ người trong thôn chúng tôi đều đang bắt đấy! Nhưng người đó chỉ nhìn thấy Hứa Lâm Lâm, không nhìn thấy người đàn ông kia." Thím Trương hai nhỏ giọng nói.
Mọi người bây giờ chuyện vui nhất chính là đoán nam chính trong tin đồn là ai, đàn ông trong thôn cũng chỉ có mấy người này, kết hôn hay chưa kết hôn, đều đếm được ra.
Nhưng không ai thừa nhận, cũng không bị bắt được.
Cái này làm cho người ta càng tò mò hơn.
Phó Hiểu Hiểu ngoắc ngoắc ngón tay với các bà, bốn người lập tức ghé sát vào.
Phó Hiểu Hiểu nhẹ nhàng nói ra chữ Triệu bên tai các bà.
"Khá lắm." Thím Vương hai mắt sáng choang.
"Thảo nào tôi cảm thấy gần đây cái tên họ Triệu kia kỳ quái như vậy, ngày ngày chỉ vào Hứa thanh niên trí thức mắng, hóa ra là cấu kết với nhau làm việc xấu à?" Thím Trương hai trừng lớn mắt, bà ấy không phải người đầu tiên cảm thấy chuyện này không thích hợp.
"Tôi đã nói rồi mà! Hai người bọn họ chắc chắn có chút gì đó, bà còn mắng tôi nói tôi phá hoại thanh danh cô ta." Thím Trương ba vẻ mặt uất ức, bà ấy cứ cảm thấy cái tên họ Triệu kia với Hứa thanh niên trí thức có chút gì đó, mấy lần bà ấy đều nhìn thấy hai người ở đó liếc mắt đưa tình, lúc đi ngang qua còn móc ngón tay.
Nói với thím Trương hai, bà ấy thế mà còn nói bà ấy chắc chắn nhìn nhầm rồi.
"Được được được, tôi sai rồi, tôi không nên oan uổng bà." Thím Trương hai vội vàng an ủi thím Trương ba, thím Trương ba ngạo kiều hừ một tiếng.
"Cái tên họ Triệu này càng ngày càng không ra thể thống gì nha! Hứa thanh niên trí thức người ta mới bao lớn..." Thím Trương cảm thấy Hứa Lâm Lâm hồ đồ, sao có thể làm ra chuyện như vậy.
Nếu đặt ở trước kia, chính là phải bị dìm lồng heo.
"Theo cháu biết, là Hứa thanh niên trí thức vì suất về thành..." Phó Hiểu Hiểu nhìn về phía thím Trương, than thở.
"..." Nghe thấy lời này của Phó Hiểu Hiểu, bốn người rơi vào trầm mặc.
Thanh niên trí thức khát vọng về thành bao nhiêu, các bà là biết, xuống nông thôn muốn trở về nữa, không biết phải đợi đến khi nào, có người không chịu nổi, liền gả mình vào trong thôn, còn có một số bị điều kiện như vậy lợi dụng, giống như Hứa Lâm Lâm như vậy, bán đứng thứ quan trọng nhất của mình để đạt được.
"Thật là ngốc a! Lời đàn ông sao có thể tin." Thím Vương lắc đầu, bốn người nhìn nhau, đã biết kết cục của Hứa Lâm Lâm rồi.
"Cái suất của thôn này, đâu phải tên họ Triệu kia có thể quyết định, đó đều là phải cả thôn chúng tôi bỏ phiếu, nhất trí thông qua mới có thể ra quyết định." Thím Vương chậm rãi nói.
"Ai vậy ạ? Sáng suốt như vậy, định ra quy tắc này." Phó Hiểu Hiểu hai mắt sáng ngời, quy tắc này thật sự là quá tốt rồi, trực tiếp đánh tỉnh những người muốn đi đường tà đạo kia.
"Còn không phải là vị trước mặt cô đây sao." Ba vị thím cười chỉ vào thím Vương trước mặt Phó Hiểu Hiểu.
"Thím Vương quyết định?" Phó Hiểu Hiểu lần này thật sự kinh ngạc, không ngờ thím Vương ở trong thôn có thể làm chủ lớn như vậy?
Đề xuất Cổ Đại: Mấn Biên Kiều Quý
[Pháo Hôi]
hóngg