Chương 129: (12)

Lý Thiệu Cương đứng đờ người tại chỗ, giống như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu.Người phụ nữ mặt mày dữ tợn trước mắt này khác xa với Lâm Ngọc Cầm dịu dàng như nước trong văn phòng ngày nào.“Cô... chẳng phải cô nói yêu nhất tài hoa của tôi sao...” Hắn lẩm bẩm.“Tài hoa?” Lâm Ngọc Cầm cười lạnh một tiếng, nhét bộ quần áo cuối cùng vào túi, “Nếu không phải nể mặt anh là Phó...
BÌNH LUẬN