Chương 147: Xuyên Qua Một Trăm Bốn Mươi Hai...

Chương 147Người vừa cất lời không ai khác chính là Tuyết Hoa.Cô bé nhỏ xíu, đeo một chiếc gùi con, khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh, nứt nẻ nhiều vết nhỏ nhưng dường như cô bé chẳng bận tâm. Đôi mắt to tròn dán chặt vào đống than vừa đổ ra, ánh lên vẻ rạng rỡ. Nếu không phải đang kéo Lâm Lan Lan, có lẽ giây tiếp theo cô bé đã lao thẳng ra rồi.Lâm Lan Lan thực ra...
BÌNH LUẬN