Về đến nhà, Tô Mạt theo thói quen sinh hoạt mấy ngày trước, tắm rửa trước, giặt quần áo, sau đó mới đóng chặt cửa sổ, về phòng nghỉ ngơi.
Về phòng xong, Tô Mạt kéo rèm cửa thật kín, lúc này mới lấy các hòm từ không gian ra để kiểm tra.
Tổng cộng có 34 hòm đồ.
6 hòm vàng ròng, 4 hòm bạc trắng, 2 hòm các loại tiền tệ, có USD, bảng Anh, đô la Hồng Kông và một số tiền tệ của các nước nhỏ ở Đông Nam Á.
10 hòm đồ cổ, đều là những đồ sứ danh quý và tranh chữ cổ có tên tuổi ở hậu thế.
6 hòm trang sức, chủ yếu là ngọc thạch, đá quý và đồ trang sức bằng vàng, mỗi món đều vô cùng phi phàm, đặt ở hậu thế đều là những món có giá khởi điểm hàng chục triệu tệ.
6 hòm còn lại toàn bộ là súng ống đạn dược.
Phải nói rằng Tô Trọng Lê thực sự đã chuẩn bị vạn toàn.
Thời kỳ đó chính là lúc hai đảng tranh giành, một khi thất bại, dựa vào số vũ khí này, người nhà họ Tô muốn bình an rời đi tuyệt đối không thành vấn đề.
Trước đây khi Tô Mạt xem phim truyền hình thường nghe thấy những câu như "Giang Nam trù phú", "Phú thương Giang Nam giàu nứt đố đổ vách". Trước đây cũng chỉ nghe vậy thôi, mà bây giờ là thực sự cảm nhận được.
Nội hàm của phú thương Giang Nam thực sự vượt xa trí tưởng tượng của Tô Mạt.
Chỉ riêng một nơi mật thất ở Hải Thị này đã có nhiều đồ như vậy, cộng thêm số đồ giấu ở Dương Thành nữa thì số lượng thực sự vô cùng đáng kể.
Đây mới chỉ là những thứ Tô Trọng Lê để lại làm đường lui dưới danh nghĩa của mình. Lúc cả nhà Tô Trọng Thanh ra nước ngoài nghe nói cũng mang theo một lượng lớn đồ đạc, tuyệt đối sẽ không ít hơn số đồ Tô Trọng Lê để lại làm đường lui.
Cộng thêm số tiền hai anh em họ ủng hộ kháng chiến trước đây, cùng với số gia sản khổng lồ nộp lên sau khi thành lập đất nước, tài sản của nhà họ Tô nếu không nói là giàu nứt đố đổ vách thì ở trong nước tuyệt đối là sự tồn tại hàng đầu.
Tô Mạt ở hậu thế cũng chỉ là con cái của tầng lớp trung lưu bình thường, nay bỗng nhiên trở thành thế hệ thứ N của hào môn đỉnh cấp, nhất thời lại có chút không thích ứng được.
Cảm ơn xuyên sách đã cho cô trải nghiệm cảm giác của một phú nhị đại, phú tam đại đỉnh cấp.
Sống sót qua những năm này, chỉ dựa vào tài sản tổ tiên để lại cũng đủ cho Tô Mạt nằm hưởng thụ cả đời rồi.
Thu dọn đồ đạc xong, Tô Mạt bèn đi ngủ.
Ngày hôm sau, Tô Mạt xếp gọn chăn nệm, khóa kỹ các cửa phòng, xách hành lý lên chiếc xe của một xưởng dệt khác đến đón.
Lại bận rộn thêm hơn một tuần nữa, ba người Tô Mạt mới hội quân, ngồi máy bay trở về Dương Thành. Cho đến khi lên máy bay, cảm giác bị giám sát đó mới biến mất.
Tháng 10 là có hội chợ giao dịch mùa thu rồi, không chỉ các nhà máy thời gian gấp nhiệm vụ nặng mà họ cũng vậy.
Cuối tháng 6, lãnh đạo đã tiếp kiến chủ tịch một ngân hàng nước M, hai bên đã tiến hành thương thảo thêm về vấn đề thương mại giữa hai nước, Hội đồng Thương mại nước M sẽ cử một đoàn đại biểu tham gia hội chợ giao dịch mùa thu, nghe nói sẽ có hai ba trăm công ty nước M tham gia.
Với tư cách là bên tổ chức, các lãnh đạo cấp trên đã nỗ lực lôi kéo nhiều thương nhân nước ngoài đến cho họ như vậy, họ phải đưa ra một bản báo cáo khiến người ta hài lòng mới không phụ sự coi trọng và tin tưởng của lãnh đạo.
Đến Dương Thành, trước khi về nhà, Tô Mạt gọi điện thoại cho Tô Đình Đức báo bình an trước, lại nhân tiện mách lẻo về nhà họ Dương trước mặt ông.
Càng hiểu rõ về tài sản của nhà họ Tô, cô càng thêm căm ghét những kẻ đã chiếm đoạt tài sản của nhà họ Tô trong nguyên tác, khiến nhà họ Tô tan cửa nát nhà. Những kẻ ác lớn hiện tại chưa làm gì được, kẻ nhỏ thì cứ nhấn chìm trước đã.
Tô Đình Đức không biết rõ kết cục của nhà họ Tô trong nguyên tác, đối với nhà họ Dương, đoán chừng sau một lần trả thù xong là không còn tốn sức lực đi quản nữa. Dù sao ông còn rất nhiều việc lớn phải làm, loại nhân vật nhỏ bé này không đáng để ông tốn quá nhiều tâm tư.
Tô Đình Đức đúng là không còn quan tâm đến chuyện của nhà họ Dương nữa, nghe lời Tô Mạt nói cũng hừ lạnh một tiếng.
Cái nhà họ Dương này ông không rảnh để ý tới họ, ngược lại họ tự mình nhảy ra múa may, tưởng bám được vào một xưởng trưởng là ghê gớm lắm sao? Cái xưởng đó trước đây còn là của nhà ông đấy, đừng nói là Dương Tố Hồng, ngay cả việc muốn hạ bệ xưởng trưởng Chung cũng không phải là không thể.
"Được, bác cả biết rồi." Tô Đình Đức đáp.
Mách lẻo xong về nhà họ Dương, Tô Mạt lại nhắc nhở Tô Đình Đức phải chú ý đến nhà họ Cung, đặc biệt là tra xét tình hình gần đây của Cung Diệp.
Cung Diệp với tư cách là nam chính trong nguyên tác, chắc chắn có điểm xuất sắc của anh ta, cũng không thể xem thường. Với tầm vóc của bác cả, đoán chừng ông sẽ dành nhiều sự quan tâm hơn cho ông cụ nhà họ Cung.
Tô Đình Đức tưởng Tô Mạt nghe được tin đồn gì ở Hải Thị nên cho biết mình sẽ lưu ý.
Cúp điện thoại, Tô Mạt bèn về nhà. Hai nhóc tỳ ở nhà trẻ chưa tan học, Tô Mạt bèn lấy tài liệu mang về ra xem.
Cô phải nỗ lực làm việc, phấn đấu để hội chợ mùa thu có biểu hiện tốt, tạo ra thành tích cho lãnh đạo thấy.
Sử sách ghi lại, "Giấc mộng Nữ hoàng" thực sự thất thế là vì bà ta đã chấp nhận cuộc phỏng vấn của phóng viên nước ngoài vài năm trước và cuốn sách đó đã được đưa đến trước mặt lãnh đạo, khiến lãnh đạo nổi trận lôi đình, mắng bà ta ngu muội vô tri, đuổi bà ta ra khỏi trung tâm quyền lực.
Mà cuốn sách đó, vào năm 75, đã có một nhân viên ngoại giao mạo hiểm tính mạng đưa đến tay lãnh đạo. Có lẽ, cô có thể lợi dụng quan hệ công việc để lấy được cuốn sách đó trước thời hạn, đưa đến trước mặt lãnh đạo.
Sắp đến giờ tan học, Tô Mạt bèn đi đến nhà trẻ đón hai nhóc tỳ.
An An Lạc Lạc thấy mẹ về rồi đều vô cùng vui mừng, Lạc Lạc càng giống như một quả pháo nhỏ lao tới, ôm lấy chân Tô Mạt, cứ gọi "mẹ ơi" "mẹ ơi" mãi, gọi một hồi vành mắt đã đỏ hoe.
Tô Mạt lần này đi công tác nửa tháng, Lạc Lạc kể từ khi sinh ra đến nay là lần đầu tiên rời xa mẹ lâu như vậy.
Ngay cả An An cũng đi tới ôm lấy chân kia của Tô Mạt, ngẩng đầu nhìn Tô Mạt với ánh mắt lấp lánh, trong mắt tràn đầy tình cảm quyến luyến.
Tô Mạt bế hai đứa trẻ lên, mỗi đứa hôn một cái, hỏi: "Có nhớ mẹ không?"
"Nhớ ạ." Lạc Lạc tranh trả lời trước, An An cũng gật đầu.
Lục Tiểu Lan thấy Tô Mạt về cũng vô cùng vui mừng, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
An An còn đỡ, Lạc Lạc những ngày này đã đến giới hạn chịu đựng, ngày nào cũng hỏi mấy chục lần "khi nào mẹ về", thỉnh thoảng lại khóc lóc om sòm. Chị dâu ba mà không về nữa là cô thực sự suy sụp mất.
Đứa trẻ bình thường ngoan ngoãn vô cùng, bỗng chốc biến thành tiểu ma vương quấy nhiễu, cô thực sự có chút khó thích nghi.
Hai vợ chồng này đều là người làm việc lớn, sau khi anh ba đi tập huấn là hoàn toàn không liên lạc được, chị dâu ba đi công tác nửa tháng, ngoại trừ ở giữa có gọi một cuộc điện thoại về thì thời gian khác cũng không có tin tức gì.
Cô và chú Tô dì Mạc mấy đêm nay bị tiểu tử Lạc Lạc này hành hạ cho khổ sở, buổi tối khóc đến mức mấy nhà xung quanh đều qua hỏi có chuyện gì.
Tô Đình Khiêm và Mạc Ngọc Dung tan làm qua đây, thấy con gái về rồi cũng vô cùng vui mừng.
Sau bữa tối, Tô Mạt chia quà mang về từ Hải Thị cho mấy người, của hai đứa trẻ là đồ chơi và đồ ăn vặt, của người lớn thì mỗi người một xấp vải thịnh hành trong nước.
Tô Mạt đi nhiều xưởng dệt như vậy, muốn mua ít vải tốt vẫn rất dễ dàng.
Trước khi đi ngủ, Tô Mạt lại đi đến phòng cha mẹ ngủ, đưa chiếc đồng hồ Rolex cho Mạc Ngọc Dung.
Mạc Ngọc Dung nhìn thấy, cảm thấy có chút quen mắt: "Đây chẳng phải là chiếc trước kia của con sao?"
Tô Mạt gật đầu: "Con tìm thấy trong ngăn bí mật ở đầu giường ạ."
"Con về nhà rồi à?" Tô Đình Khiêm nhíu mày, có chút không tán thành.
"Vâng, về xem một chút, dù sao cũng xa nhà lâu rồi. Ba, ba đừng lo, con có người đi cùng chứ không phải đi một mình đâu ạ." Tô Mạt không muốn nói quá nhiều tránh để cha mẹ lo lắng.
"Mẹ, chiếc đồng hồ này mẹ đeo đi cho tiện xem giờ."
Đồng hồ trước đây của họ đã bị những người đó lấy đi khi bị hạ phóng, sau khi về Dương Thành cũng chỉ mua một chiếc cho Tô Đình Khiêm đeo vì ông đi dạy cần xem giờ, Mạc Ngọc Dung thì không có đồng hồ.
Tô Đình Khiêm xua tay: "Chiếc Rolex này con đeo đi, lấy chiếc của con đưa cho mẹ là được, bà ấy làm quản lý ký túc xá, không tiện đeo đồng hồ quá danh quý."
Tô Mạt nghĩ cũng đúng, bèn đưa chiếc đang đeo trên tay cho Mạc Ngọc Dung, mình đeo chiếc Rolex.
Công việc này của cô đối mặt đa số là thương nhân nước ngoài, có điều kiện trang điểm chút bề ngoài cũng được, đồng hồ Diệp Văn Tân đeo cũng là Rolex.
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới