Vừa khui ra một quả bom lớn như vậy, Tô Mạt cũng đau đầu vô cùng, ngay cả việc tìm lại được chiếc đồng hồ Rolex cũng không thấy vui vẻ chút nào.
Cất đồng hồ và nhật ký vào không gian, Tô Mạt nghĩ đi nghĩ lại, quyết định cứ coi như không biết gì cả, trước đây đối xử thế nào thì sau này vẫn đối xử như thế.
Sau khi cô xuyên không tới, thái độ của Canh Trường Thanh đối với cô luôn là thái độ đối với hậu bối, đoán chừng ông cũng không để tâm đến sự rung động tuổi trẻ của nguyên chủ.
Vậy thì cứ đường đường chính chính, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi người đều sẽ không khó xử. Cứ để đoạn nhạc đệm nhỏ này tan biến trong dòng chảy thời gian đi.
Nghĩ thông suốt rồi, Tô Mạt lại loay hoay với các ngăn bí mật của tủ và tủ quần áo, tiếc là đều trống không, không tìm thấy thứ gì, cũng không biết là bị người ta lấy đi rồi hay vốn dĩ đã không có đồ.
Khoảng hai giờ chiều, Hàn Kiến Xương và tài xế cùng nhau đến đón Tô Mạt, đưa cô đến bộ phận nghiên cứu phát triển xem những mẫu hoa văn mới nghiên cứu ra.
Thời kỳ này, trình độ kỹ thuật dệt và nhuộm của đất nước vẫn còn khoảng cách so với nước ngoài, các thương nhân nước ngoài mua hàng dệt may của nước ta đa phần là vì giá rẻ, và phần lớn là mua vải mộc mang về tự nhuộm.
Bản thân đất nước đã thiếu vải, nhân dân mặc quần áo còn khó khăn, bao nhiêu vải mộc bán rẻ ra ngoài như vậy, Tô Mạt cũng thấy xót xa.
Vải có hoa văn tuy giá cao nhưng kỹ thuật nhuộm không bằng nước ngoài, màu nhuộm ra không đủ tươi tắn, hoa văn thương nhân nước ngoài cũng không vừa mắt. Khi Tô Mạt trao đổi trước đó đã kiến nghị xưởng dệt đổi hướng suy nghĩ, đừng theo đuổi sự tươi tắn của màu sắc mà hãy chú trọng vào hoa văn.
Lịch sử Hoa Quốc bao nhiêu năm như vậy, đồ của tổ tiên tùy tiện lấy ra một chút cũng đủ khiến đám người nước ngoài đó kinh ngạc rồi.
Lãnh đạo bộ phận in nhuộm của xưởng dệt không phải không có ý tưởng, chỉ là trước đây không dám làm, sợ bị người ta nói là làm phục hồi chủ nghĩa tư bản, tàn dư chủ nghĩa phong kiến.
Nay lãnh đạo số hai đã lên tiếng, lại có trung tâm ngoại thương dẫn đầu, tất cả đều là vì tạo ra ngoại hối cho đất nước, đương nhiên là buông lỏng tay chân, những mẫu nhuộm ra lần này Tô Mạt nhìn thấy mà mắt sáng rực lên, dù có đặt ở hậu thế thì đó cũng là những mẫu không hề lỗi thời.
Đồng thời cũng cảm thán, thời kỳ này thật sự đã vùi lấp quá nhiều nhân tài.
Vị lãnh đạo bộ phận in nhuộm này nếu đặt ở hậu thế thì tuyệt đối là nhân tài mà các xưởng dệt tranh giành.
Tô Mạt bày tỏ sự yêu thích đối với những hoa văn này một cách tích cực, với con mắt của cô, những loại vải này khi đến hội chợ giao dịch mùa thu chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám.
Chủ nhiệm bộ phận in nhuộm thấy người của trung tâm ngoại thương đều khen tốt thì thở phào nhẹ nhõm, ông làm ra những hoa văn này cũng phải chịu áp lực rất lớn, thậm chí trước mặt lãnh đạo xưởng đã hạ quân lệnh trạng, nếu không được thì một hình thức kỷ luật nặng là không tránh khỏi.
Lúc họp, xưởng trưởng Chung nhìn những hoa văn này cũng có chút do dự.
"Đồng chí Tô Mạt, cô thực sự cảm thấy những hoa văn này thương nhân nước ngoài sẽ thích sao?" Xưởng trưởng Chung là người từ quân đội chuyển ngành, một người đàn ông thẳng tính, không có mấy thẩm mỹ, theo ông thấy thì phải màu sắc rực rỡ mới là đẹp.
Ông chủ yếu vẫn là cân nhắc đến vấn đề tiêu thụ.
Những tấm vải này đem đi triển lãm không thể chỉ có mẫu mã, đều phải sản xuất ra một lô trước. Như vậy có thương nhân nước ngoài đặt hàng, số lượng ít có thể giao hàng ngay, không đến mức một chút hàng cũng phải đợi, khiến thương nhân nước ngoài cảm thấy năng lực sản xuất của họ có vấn đề.
Những hoa văn này chắc chắn không thể tiêu thụ trong nước, ai dám mặc ra ngoài? Nếu thương nhân nước ngoài không lấy thì lô vải này chỉ có thể đắp chiếu trong kho, vậy khoản thua lỗ này ai sẽ gánh chịu?
"Dựa trên những gì tôi hiểu biết, tôi tin rằng họ sẽ thích." Tô Mạt nói.
Xưởng trưởng Chung thầm tính toán, người nhà họ Tô là những người đã quen nhìn đồ tốt, Tô Đình Khiêm còn từng đi du học, sự hiểu biết về sở thích của người nước ngoài chắc chắn mạnh hơn những người chưa từng ra khỏi cửa nước như họ.
Nghĩ vậy, xưởng trưởng Chung bèn quyết định: "Được, vậy thì theo hoa văn đồng chí Tô Mạt kiến nghị, sản xuất ra một lô trước."
Tô Mạt nghe vậy, khóe miệng khẽ giật giật, đây rõ ràng là muốn kéo cô xuống nước, đến lúc không bán được thì đổ trách nhiệm lên đầu cô, nói là do cô kiến nghị.
Tuy cô rất lạc quan về lô hoa văn này nhưng cách làm của xưởng trưởng Chung khiến cô thấy không thoải mái chút nào.
"Tôi chỉ dựa trên hiểu biết của mình để kiến nghị hoa văn. Chuyện sản xuất tôi cũng không rành, có nên sản xuất hay không, sản xuất bao nhiêu thì vẫn phải do xưởng trưởng Chung quyết định." Tô Mạt nói.
Xưởng trưởng Chung cười ha hả: "Đó là đương nhiên, tôi cũng là tin tưởng vào con mắt của đồng chí Tô Mạt."
Họp xong, xưởng dệt chiêu đãi Tô Mạt ăn cơm tối, lại phái xe đưa cô về căn biệt thự kia.
Hải Thị không chỉ có một xưởng dệt, tổng cộng có 37 xưởng, trong đó sản phẩm có thể đạt chất lượng xuất khẩu tổng cộng có 9 xưởng. Trong thời gian ở Hải Thị, Tô Mạt phải đi hết một lượt 9 xưởng này.
Ngày hôm sau, Tô Mạt lại đi đến các xưởng dệt khác, vẫn là xem hoa văn, đưa kiến nghị. Liên tục bận rộn ba bốn ngày, các xưởng dệt đã đi được quá nửa, chỉ còn lại ba xưởng cuối cùng.
Ba xưởng đó ở khá xa, Tô Mạt không định ở trong biệt thự nữa.
Kể từ khi cô dọn vào biệt thự, cô đã nhận ra mình bị người ta theo dõi. Vì vậy mấy ngày nay, mỗi tối cô về đều sẽ xách theo dụng cụ đi sang hai căn biệt thự khác để dọn vệ sinh.
Lần đầu tiên cô đi đã để lại một số ký hiệu nhỏ, ngày thứ hai đi lại thì những ký hiệu đó đã bị phá hỏng, chứng tỏ có người đã vào sau khi cô rời đi.
Tô Mạt dọn dẹp xong vẫn để lại một số ký hiệu, ngày thứ hai vẫn có người vào.
Nhưng từ ngày thứ ba trở đi, ký hiệu đều còn nguyên vẹn, chứng tỏ những người đó vào kiểm tra hai ngày không tìm thấy gì, chắc là đã xác định Tô Mạt thực sự chỉ đến để dọn vệ sinh.
Thứ Tô Mạt đợi chính là cơ hội này.
Ngày hôm nay, sau khi Tô Mạt về vẫn đi sang bên kia dọn vệ sinh như cũ.
Nhà chính đã dọn xong rồi, Tô Mạt bèn dọn dẹp luôn phòng cho người làm và nhà bếp. Nhà bếp ở bên này đều dùng kiểu cấu trúc bếp lò liền kề, mà lối vào mật thất nằm ngay trong lò bếp.
Những người đó chắc không ngờ có người lại đặt lối vào mật thất trong lò bếp, vì vậy tìm kiếm hồi lâu vẫn không tìm thấy.
Tô Mạt thay một bộ quần áo khác, thu chiếc nồi lớn trên bếp vào không gian, lại cẩn thận thu gom tro trong lò bếp lại, lát nữa còn phải rắc lại như cũ.
Làm xong, Tô Mạt mới từ vị trí đặt nồi chui vào trong lò bếp, lấy búa và tua vít cẩn thận cạy những viên gạch dưới bếp ra, chẳng mấy chốc, một miệng hang được bịt bằng ván gỗ đã lộ ra.
Tô Mạt cũng thu ván gỗ vào không gian, đợi một lát cho không khí lưu thông một hồi mới bật đèn pin, đạp lên thang dây trên vách hang đi xuống.
Cũng chỉ sâu khoảng bốn năm mét, Tô Mạt nhanh chóng xuống tới nơi. Sau khi xuống dưới có một lối đi rộng khoảng một mét, đi dọc theo lối đi khoảng vài mét thì xuất hiện một cánh cửa.
Trên cửa còn treo một ổ khóa, Tô Mạt không có chìa khóa nhưng cũng không làm khó được cô, lấy dụng cụ ra chọc ngoáy vài cái là mở được.
Mở cửa ra, bên trong là một mật thất, chất đầy những hòm gỗ, ước chừng ít nhất cũng ba bốn mươi hòm, Tô Mạt không có thời gian xem, tất cả đều thu hết vào không gian trước, sau đó khóa cửa lại, theo đường cũ đi ra.
Sau khi lên trên, Tô Mạt đậy ván gỗ lại, lát lại gạch như cũ, kẽ hở ở giữa còn trét thêm một ít xi măng.
Xi măng này là Tô Mạt xin ké ở khu tập thể, hôm đó sau khi hỏi Tô Đình Khiêm lối vào xong, tình cờ gặp người nhà cùng dãy đang trộn xi măng vá lại mặt sân, Tô Mạt bèn nhân cơ hội xin một ít, nói trong nhà cũng có vài chỗ cần vá.
Tô Mạt xin không nhiều, người ta bèn cho, mang về nhà xong Tô Mạt nhân lúc không có ai đã thu vào không gian.
Nay vừa vặn có chỗ dùng đến.
Sau khi lát gạch xong, Tô Mạt lại đem phần tro bếp đã thu lại trước đó rắc trả về gần giống như bộ dạng ban đầu, cuối cùng đặt nồi lại chỗ cũ, mọi thứ khôi phục nguyên trạng.
Thay lại quần áo, lại dọn dẹp nhà bếp thêm một lượt, Tô Mạt bèn xách dụng cụ dọn dẹp hiên ngang đi về.
Đề xuất Hiện Đại: Hôn Ước Khế Ước Quyển Ba: Nữ Chủ Thương Trường Uy Phong Lẫm Liệt