Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 250: Tròn một tuổi

Ngày 1 tháng 7, sinh nhật tròn một tuổi của hai nhóc tỳ, vừa vặn lại rơi vào Chủ nhật.

Vợ chồng Tô Đình Khiêm từ sáng sớm đã xách theo quà cáp đã mua, túi lớn túi nhỏ đi tới. Lục Tiểu Lan cũng đặc biệt xin nghỉ ngày này để chuẩn bị mừng thôi nôi cho hai đứa nhỏ.

Trước đó Lục Tiểu Lan muốn đóng tiền sinh hoạt phí nhưng Tô Mạt không lấy, thế là Lục Tiểu Lan dồn tiền vào việc mua thức ăn và mua đồ cho hai nhóc tỳ. Đợt nghỉ tháng trước, cô đã sớm đi đến đại lầu bách hóa mua loại vải thịnh hành nhất, tự tay may cho mỗi đứa một bộ quần áo mới, còn làm thêm hai đôi giày vải nhỏ rất đáng yêu.

Lý Nguyệt Nga cũng may cho mỗi đứa cháu ngoan một bộ đồ mới gửi đến, hai ngày trước đã nhận được rồi.

Lạc Lạc nhìn thấy quần áo mới thì vui mừng khôn xiết, biết được là bà nội gửi cho mình, liền nói thẳng là muốn nói chuyện với bà nội.

Sau khi hai nhóc tỳ đi nhà trẻ, thiên phú ngôn ngữ càng được khai phá thêm một bước. Cách đây không lâu, Tô Mạt còn đặc biệt đưa hai đứa đi gọi điện thoại cho Lý Nguyệt Nga, nên Lạc Lạc biết thông qua cái thứ nhỏ nhắn kia có thể nói chuyện được với bà nội.

Đến buổi trưa, Tô Mạt giao con cho vợ chồng Tô Đình Khiêm, tự mình ngồi "xe ba bánh" đến nhà hàng Tây của khách sạn Dương Thành để lấy chiếc bánh kem đã đặt trước.

Thời gian trước, Tô Mạt có một số công việc chưa làm xong nên mang tài liệu về nhà, trên cuốn họa báo gửi từ nước ngoài về tình cờ có hình một chiếc bánh kem, Lạc Lạc nhìn thấy xong liền đòi ăn cho bằng được.

Tô Mạt bèn hứa với cậu bé, đợi đến khi tròn một tuổi sẽ mua cho cậu.

Khách sạn Dương Thành có nhà hàng Tây, Tô Mạt thường xuyên đến đó, cũng đã quen biết với lãnh đạo ở đó, nên nhờ quan hệ của ông ấy đặt làm một chiếc bánh kem từ đầu bếp trưởng của nhà hàng.

Bánh kem ở thời kỳ này là món đồ hiếm lạ, đắt đỏ vô cùng, một chiếc bánh mà ở hậu thế nhìn vào chắc tối đa chỉ khoảng 3 pound nhưng đã tiêu tốn của Tô Mạt mười tám đồng.

Nhưng đã hứa với con trẻ thì không nên nuốt lời. Tiếc là không có lò nướng, nếu không cô đã tự mình làm rồi.

Lạc Lạc nghe nói mẹ đi lấy bánh kem thì đã thèm thuồng lắm rồi, không chịu ở trong nhà mà cứ đứng ngoài cổng viện chờ đợi.

Dương Thành tháng 7, ánh mặt trời nóng rát vô cùng, Mạc Ngọc Dung xót cháu không thôi, cầm cái nón lá che nắng cho cậu bé.

Ba đứa trẻ nhà hàng xóm nghe Lạc Lạc nói về chiếc bánh kem xinh đẹp gì đó, tuy Lạc Lạc nói không rõ ràng lắm, nhưng nhìn bộ dạng cậu bé nuốt nước miếng thì chắc chắn là món cực kỳ ngon, nên cũng đứng đợi ở cửa xem có thể ké được một miếng ăn thử không.

Hai đứa nhóc nhà bên cạnh này, ngày nào đồ ngon cũng không dứt, thứ có thể khiến thằng nhóc này chảy nước miếng thì chắc chắn là đồ rất tốt.

Đợi đến khi Tô Mạt xách bánh kem về, liền thấy trước cửa đã xếp thành một hàng, có đến bảy tám đứa nhỏ.

Tô Mạt: ...

Đông người thế này, không biết có đủ chia không đây.

Tô Mạt cũng không phải người keo kiệt, hơn hai tháng nay, tuy không thâm giao với những người khác trong khu tập thể quân đội nhưng chung sống cũng khá ổn.

Đã là trẻ con tìm đến thì cũng không có lý nào đuổi về nhà, cô bèn cho bọn trẻ cùng vào trong.

Khi mở hộp giấy đựng bánh kem ra, lũ trẻ nhìn thấy chiếc bánh kem màu sắc rực rỡ, trắng trẻo mịn màng thì đều phát ra tiếng kinh hô, tiếng nuốt nước miếng của từng đứa càng lớn hơn.

Lục Tiểu Lan làm giáo viên ở nhà trẻ được hai tháng, đối phó với trẻ con đã rất có nghề, lập tức chỉ huy lũ trẻ xếp hàng ngay ngắn, tránh để đứa nào ngứa tay làm hỏng bánh.

Tô Mạt chỉ huy các bạn nhỏ nói lời chúc mừng sinh nhật với hai nhóc tỳ xong mới cắt bánh.

Thời kỳ này không tiện làm mấy nghi thức hát mừng sinh nhật hay thổi nến, quá phô trương.

Tô Mạt cắt một nửa chiếc bánh chia cho lũ trẻ, phần còn lại để lát nữa cả nhà cùng ăn.

Tháng trước khi đi thăm Trương Chấn, ông có nói hôm nay sẽ qua đây, kiểu gì cũng phải để lại cho ông một miếng.

Thư viện của Trương Chấn không cùng khu với Tô Mạt, hơi xa, không có xe đi thẳng, sau khi đổi xe còn phải ngồi xích lô mới được, đi một chuyến mất hai ba tiếng đồng hồ.

Tô Mạt vì tránh để ông cụ vất vả nên bình thường cuối tuần cũng không gọi ông qua, cả nhà cô mỗi tháng sẽ qua thăm ông một lần.

Lũ trẻ ăn một miếng xong đều vô cùng kinh ngạc, đứa nào mắt cũng sáng rực lên, có đứa ham biểu hiện còn nheo mắt tận hưởng, khiến Tô Mạt bật cười.

Hương vị của kem này chắc là lần đầu tiên được nếm thử, ngọt lịm mềm mại, lại có mùi thơm của sữa, trẻ con không đứa nào là không thích.

Có đứa ăn nhanh có đứa ăn chậm, nhưng phần chia cũng không nhiều, chẳng mấy chốc đã ăn xong. May mà đám trẻ đến đây không có đứa nào nghịch ngợm quá mức, gia giáo đều khá tốt, ăn xong đều lễ phép cảm ơn Tô Mạt rồi đi về nhà.

Đến giờ cơm trưa, Trương Chấn đã tới, đi cùng còn có Tiểu Đinh.

Tô Mạt thấy Trương Chấn xách theo túi lớn túi nhỏ, vội vàng ra đón lấy, đoán chừng là ông đã ghé qua đại lầu bách hóa mua đồ rồi mới qua đây.

Tô Mạt phát hiện người già dường như đều đặc biệt thích mua quần áo, Trương Chấn cũng mua cho mỗi đứa hai bộ, còn có không ít đồ chơi, sách tranh cũng có mấy cuốn.

Bữa trưa ăn cực kỳ thịnh soạn, gà vịt cá lợn đều đủ cả. Ăn cơm xong, Tô Mạt lại cắt nốt phần bánh kem còn lại, mỗi người chia nhau một miếng.

Lạc Lạc hảo ngọt, ăn hơn một miếng, cái bụng nhỏ căng tròn lẳn.

Cậu bé vừa đi dạo một bên vừa vỗ vỗ cái bụng nhỏ, nói với Tô Mạt: "Mẹ ơi, sinh nhật lần sau lại mua bánh kem nhé."

Người lớn nhìn bộ dạng đó của cậu bé đều cười rộ lên.

Nhóm Trương Chấn cũng không ở lại lâu, giữa buổi chiều đã lại bắt xe quay về. Vợ chồng Tô Đình Khiêm thì ăn xong cơm tối mới về trường.

Đám trẻ sau khi ăn bánh kem xong thì cứ nhớ mãi không quên, về nhà bắt đầu nhặng xị đòi cha mẹ mua cho. Những phụ huynh đó cũng chưa từng thấy món đồ như vậy, lũ trẻ lại cứ làm loạn, thế là trong cơn giận dữ, một bữa "thịt xào măng" (trận đòn) đã diễn ra.

Khi Tô Mạt tiễn cha mẹ ra xe, nghe thấy tiếng khóc của trẻ con ở không ít nhà, đặc biệt là nhà hàng xóm, ba đứa trẻ khóc vang trời dậy đất.

Ngày hôm sau, Tô Mạt đi làm về, có phụ huynh qua hỏi cô chiếc bánh kem ăn hôm qua mua ở đâu, con cái cứ đòi ăn, liệu có thể giúp cô ấy mua một cái không.

Đợi sau khi Tô Mạt nói giá tiền, vị phụ huynh đó cười gượng gạo rồi rời đi, về nhà lại cho con một trận đòn nữa.

Thứ đồ gần hai mươi đồng này, ăn một bữa là hết sạch, cô ấy làm sao nỡ mua.

Giữa tháng 7, trung tâm giao nhiệm vụ cho các bộ phận, yêu cầu đi xuống các nhà máy xuất khẩu để theo dõi các mặt hàng cần xuất khẩu.

Hội chợ giao dịch mùa thu năm ngoái đã phá vỡ kim ngạch giao dịch 1 tỷ USD, nhưng vì có những vấn đề như giao hàng không kịp thời, nên kim ngạch giao dịch hội chợ mùa xuân năm nay còn kém 1 tỷ một chút.

Lãnh đạo số hai chịu áp lực lớn như vậy, điều động tài nguyên cả nước hỗ trợ hội chợ giao dịch, chủ nhiệm trung tâm và chính quyền Dương Thành đều không muốn làm lãnh đạo thất vọng, vì vậy dồn hết sức lực chuẩn bị cho mùa thu đánh một trận xoay chuyển tình thế.

Những mặt hàng Tô Mạt theo dõi trước đó phần lớn đều ở Hải Thị, vì vậy lần này cô được phân đi công tác ở Hải Thị.

Đề xuất Cổ Đại: Đêm Ấy, Thiếp Bị Đế Vương Lạnh Lùng Hôn Đến Ngây Dại
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện