Ba người lại trò chuyện về việc này một lát, sau đó Canh Trường Thanh chuyển chủ đề: "Cấp trên đã bắt đầu bố trí rồi, nhanh thôi, tối đa là nửa năm."
"Thật sao ạ?" Tô Mạt trong lòng phấn khích.
Tô Đình Khiêm và Mạc Ngọc Dung thực sự không phải là người làm việc đồng áng, trải qua cả vụ xuân, người gầy rộc hẳn đi. Đây là trong tình trạng cô cách dăm ba bữa lại gửi thịt qua, thực phẩm dinh dưỡng cũng chưa từng đứt đoạn.
Chẳng trách trong nguyên tác, hai người biết tin con gái không còn, không trụ nổi hai năm đã ra đi.
Cô nhìn mà vừa lo lắng vừa xót xa.
"Đúng vậy, cấp trên đã sắp xếp xong rồi, trong mấy tháng này sẽ điều người đó về trung ương." Canh Trường Thanh nói.
"Trời muốn diệt vong, tất khiến điên cuồng. Trèo càng cao, ngã càng đau."
Tô Mạt gật đầu.
"Cháu bảo anh Khiêm và chị dâu ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa, cũng chỉ là chuyện trong mấy tháng này thôi."
Lục Trường Chinh nghe lời của hai người, trong lòng cũng bắt đầu suy tính. Nếu bố mẹ vợ an toàn rồi, quay về thành phố rời đi, vậy anh có nên nghĩ cách điều về đơn vị cũ không?
Ở đơn vị hậu cần cũng không phải là không được, nhưng nếu có cơ hội, anh vẫn thích đơn vị tác chiến hơn.
Nhưng vợ lại có công việc ở đây, nếu điều đi rồi, không biết vợ có bằng lòng đi theo tùy quân không.
Buổi tối lúc đi ngủ, Lục Trường Chinh liền đem suy nghĩ của mình nói với Tô Mạt.
Anh tôn trọng ý kiến của vợ, nếu vợ không muốn, anh sẽ ở đây làm thêm vài năm. Nếu không thì hai đứa con nữa, vợ anh một mình vất vả quá, đợi công việc ở khu mỏ ổn định, sau này mỗi tuần anh cũng có thể về nhà được hai ba chuyến.
Tô Mạt suy nghĩ một chút, nói: "Em làm công việc này, mục đích ban đầu chính là nghĩ xem có thể nhờ đó mà quen biết một số nhân vật lớn không, đợi đến khi nhà họ Tô gặp nạn, có lẽ có thể giúp được gì đó."
"Nếu vấn đề có thể giải quyết, vậy công việc của em cũng không nhất thiết phải là vị trí này."
"Nhưng điều em hy vọng là em có thể được điều động theo, chứ không phải là tùy quân. Nếu anh có thể điều động, vậy em hy vọng anh có thể thương lượng với bên đó, sắp xếp cho em một công việc."
Tô Mạt hiểu rõ tính cách của mình, lăn lộn chốn quan trường không phải là lựa chọn tối ưu của cô, cô vẫn thích kiếm tiền hơn.
Nếu bố mẹ có thể bình an về thành phố, vậy thì mấy năm này cứ có một công việc để quá độ đã, đợi thi đỗ đại học sẽ lập tức từ chức, vừa đi học vừa làm kinh doanh.
Nhưng Lục Trường Chinh muốn từ hậu cần điều về tuyến đầu, ước chừng cũng không dễ dàng, vẫn phải có công trạng mới được.
Tô Mạt bỗng nhớ ra, dường như rất lâu trước đây, có một chị gái ở trường quân đội từng mang một xấp sách đến đổi lương thực với cô. Lúc đó cô còn lật xem thử, đều là một số sách chuyên ngành về hệ thống vũ khí, có lịch sử phát triển của súng ống, đạn dược và pháo binh.
Những thứ đó, ở hậu thế chỉ có thể xem như sách lịch sử, nhưng ở thời điểm này, lại là báu vật đấy.
Tô Mạt vội vàng đưa ý thức vào không gian, tìm kiếm một hồi.
Lục Trường Chinh thấy Tô Mạt bỗng nhiên im lặng, đoán chừng vợ không nỡ rời xa nơi này, đang định mở miệng nói lùi lại vài năm, thì thấy cô bỗng nhiên lấy ra mấy cuốn sách từ hư không.
"Anh xem cái này đi." Tô Mạt đưa sách cho Lục Trường Chinh.
Lục Trường Chinh cầm lấy lật vài trang, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, ánh mắt nhìn Tô Mạt thật sự là vừa vui mừng, phấn khích, cảm kích lại vừa nóng bỏng.
Đối với một người thích nghịch súng như anh mà nói, những kiến thức thiết kế về súng ống này, đơn giản chính là thứ anh yêu thích nhất.
Lúc anh và Canh Trường Thanh nói đùa, từng nói vợ anh là người được trời chọn. Anh cảm thấy anh chính là người được trời chọn thứ hai, nếu không sao có thể cưới được người vợ tốt như vậy chứ?
"Vợ ơi, cảm ơn em." Lục Trường Chinh là một người đàn ông đại trượng phu mà hốc mắt cũng có chút ẩm ướt.
Là một quân nhân, anh cảm nhận rõ hơn người bình thường quyết tâm muốn đất nước trở nên mạnh mẽ, nhưng ngặt nỗi nhiều nước lớn phương Tây vẫn đang phong tỏa nước ta, rất nhiều kỹ thuật tiên tiến nước ta đều không chạm tới được, chỉ có thể tự mình từng bước mày mò.
Ngay cả vũ khí đang sử dụng hiện nay, rất nhiều thứ đều là từ bên ngoài mang về, nước ta tự nghiên cứu phát triển rất ít. Nếu anh có thể thông qua việc học tập những thứ này, cải thiện cục diện vũ khí nước ta bị chế ngự bởi người khác, vậy thì thật là quá tốt rồi.
Lục Trường Chinh lúc này trong đầu hoàn toàn không có ý nghĩ mình có thể lập công hay không, mà chỉ một lòng nghĩ rằng, nếu có thể chế tạo ra tất cả những vũ khí tiên tiến này, tuyến đầu sẽ bớt đi sự hy sinh của rất nhiều đồng đội.
Lục Trường Chinh trước đây luôn ở tuyến đầu, thường xuyên đối mặt với kẻ địch có vũ khí tiên tiến hơn bên mình, đôi khi thực sự thấy rất uất ức.
"Cái này, vợ ơi, anh sang phòng khác xem nhé?" Lục Trường Chinh như vớ được bảo vật, hận không thể trong đêm nay tiêu hóa hết những thứ này.
Tô Mạt thấy Lục Trường Chinh như vậy, xua tay nói: "Đi đi."
Cho nên, thành thật cũng có cái hay của thành thật.
Giống như những thứ về vũ khí này, thân phận của cô chắc chắn là không phù hợp, nếu không sẽ không giải thích được tại sao một người chưa từng tiếp xúc với súng ống như cô lại bỗng nhiên hiểu biết những thứ này.
Nhưng Lục Trường Chinh thì khác, anh luôn ở tuyến đầu, sử dụng thành thạo các loại vũ khí, những ý kiến cải tiến thiết kế do anh đưa ra sẽ chịu được sự kiểm chứng.
Lúc đó cô chọn ngành nông nghiệp, ngoài nguyên nhân dị năng, còn có một nguyên nhân nữa là nông nghiệp dễ giải thích, trường học thời này phải học nông, có thể nói trước đây cô đã có hứng thú với mảng này.
Hiện tại cô đã dần coi nơi này như một thế giới song song rồi, chuyện gì có thể giúp đất nước tốt hơn, cô vô cùng sẵn lòng làm.
Công việc của các đại đội trong tháng 5 chủ yếu là gieo hạt. Gieo lúa và lúa mì trước, sau khi gieo xong những loại lương thực chính này mới gieo ngô, đậu nành, lạc và các loại cây trồng cạn khác, sau đó là làm tốt công tác quản lý đồng ruộng thời kỳ cây con.
Ở đại đội làng họ Lục, nghề phụ ngoài những thứ của mọi năm, năm nay còn có thêm một tổ rau xanh của người già do Lục Bá Minh lãnh đạo.
Rau xanh trồng được chủ yếu cung cấp cho bộ đội, những việc này đều đã thông qua cấp trên.
Bộ đội mặc dù cũng tự khai hoang trồng rau, nhưng dù sao người cũng đông, vẫn phải thu mua bên ngoài. Đại đội làng họ Lục ở gần, thu mua ở đây cũng tươi ngon.
Lúc nhóm Lục Bá Minh trồng, Tô Mạt cũng đến xem, còn lén dùng dị năng tẩm bổ hạt giống cho họ, để rau của họ có thể lớn tốt hơn.
Những loại có chu kỳ sinh trưởng ngắn, hiện tại đã lớn rất tốt, ước chừng nửa tháng nữa là có thể bán được rồi.
Những người già trong tổ rau xanh đều rất vui mừng, có thể tạo ra thu nhập và đóng góp cho đại đội khiến họ cảm thấy mình dường như vẫn còn có ích.
Đề xuất Xuyên Không: Cá Muối, Tôi Chuyên Nghiệp