"Mẹ làm gì? Con hỏi bố con xem ông ấy đã làm gì? Tiền đồ của anh trai con đều bị ông ấy hủy hoại rồi." Chu Thu Anh hằn học nói, nhưng cuối cùng vẫn hạ thấp âm lượng, dừng tay lại.
Dương Tố Vân trong lòng hoảng hốt, hỏi: "Anh trai con làm sao ạ?"
Thời gian trước chẳng phải còn nói sắp thăng chức sao?
Ở Dương gia, niềm tự hào thứ nhất của Dương Tố Vân là bố cô ta, niềm tự hào thứ hai chính là anh trai cô ta. Hai người này chính là chỗ dựa sau này của cô ta.
"Vì chuyện bố con làm, chuyện thăng chức của anh con hỏng bét rồi."
"Tại sao ạ? Bố, bố đã làm gì?" Anh trai cô ta là con rể tương lai của xưởng trưởng, chuyện thăng chức này chẳng phải là chắc như đinh đóng cột sao?
"Hừ~ ông ấy chắc là không còn mặt mũi nào mà nói đâu." Chu Thu Anh cười nhạt, "Ông ấy tố cáo Tô Đình Khiêm. Chuyện này bị Tô Đình Đức tra ra rồi, giờ Tô gia đang trả thù đấy."
Dương Tố Vân chấn động bịt chặt miệng, trong lòng ngũ vị tạp trần, nhất thời không biết nói gì.
Cô ta tuy không mấy thích Tô Mạt, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc đi hại cô.
Quả nhiên, gừng càng già càng cay, người càng già càng độc mà!
Vì cảm xúc vi diệu đối với Tô Mạt, Dương Tố Vân nhạy cảm nhận ra, bố cô ta có lẽ cũng giống cô ta, cũng không hề thực sự yêu quý chú Tô như vẻ bề ngoài.
Cái cảm giác ngột ngạt khi chỉ có thể ngước nhìn người bạn tốt, ước chừng chỉ có cô ta và bố cô ta mới hiểu được.
"Bố... bố không nên mà~" Hồi lâu sau, Dương Tố Vân mới thốt ra được một câu như vậy.
"Con thời gian này làm việc cho cẩn thận vào, nói không chừng người tiếp theo chính là con đấy." Chu Thu Anh nói với Dương Tố Vân.
Dương Tố Vân hoảng rồi!
Cô ta và Tô Mạt đều tốt nghiệp cấp ba năm 69, chính là lúc quốc gia đang rầm rộ cổ vũ thanh niên tri thức lên núi xuống nông thôn. Học sinh mới tốt nghiệp, trong vòng nửa năm không tìm được việc làm thì phải đối mặt với thực tế bị xuống nông thôn.
Cô ta nhớ lúc đó mình còn khóc lóc kể lể với Tô Mạt.
Tô Mạt là con một, dù không có việc làm cũng chưa chắc đã bị xuống nông thôn. Nhưng cô ta nếu không có việc làm thì tám phần là phải xuống nông thôn rồi.
Tô Mạt lúc đó bảo cô ta đừng lo lắng, đợi thêm chút nữa.
Một tháng sau, nhà máy thực phẩm dán thông báo tuyển nhân viên văn phòng, Tô Mạt bảo cô ta mau đi báo danh. Cô ta báo danh, cũng thi đỗ, trở thành một nhân viên văn phòng hậu cần của nhà máy thực phẩm.
Giờ nghĩ lại, công việc này nói không chừng cũng là do Tô gia nhờ vả quan hệ tìm cho cô ta.
Nếu họ thực sự muốn trả thù, muốn làm cho công việc của cô ta mất đi, chẳng phải là chuyện trong nháy mắt sao?
Nếu công việc của cô ta mất đi, chẳng phải sẽ giống như Tô Mạt, phải xuống nông thôn làm ruộng sao?
Nghĩ đến việc mình phải giống như Tô Mạt, làm việc đồng áng ở nông thôn, Dương Tố Vân lập tức bật khóc, "Mẹ, mẹ phải nghĩ cách đi."
Dương Sĩ Ân bị chuyện này làm cho kinh hồn bạt vía, mấy ngày liền đều ngơ ngơ ngác ngác.
Có hôm, ông ta từ nhà đi ra, hướng về phía văn phòng tòa nhà giảng đường, kết quả phát hiện ánh mắt của những người trên đường nhìn ông ta đều mang theo vẻ khác thường, thỉnh thoảng còn có người xì xào bàn tán.
Dương Sĩ Ân gọi một người lại, muốn hỏi xem có chuyện gì, kết quả người đó vừa thấy là ông ta, lập tức tăng tốc bỏ đi.
Trong lòng Dương Sĩ Ân lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành, đầu nặng chân nhẹ mãi mới đến được văn phòng, lại bị thông báo hiệu trưởng tìm ông ta.
Đến văn phòng hiệu trưởng, Dương Sĩ Ân mới biết, hóa ra là có người dán đại tự báo nặc danh trên bảng thông báo, thống thiết lên án ông ta vong ơn bội nghĩa, tố cáo hãm hại Tô Đình Khiêm, hại Tô Đình Khiêm bị hạ phóng.
Dương Sĩ Ân nghe mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Giáo sư Dương, tôi biết ông và Tô Đình Khiêm quan hệ tốt, chắc là sẽ không làm ra chuyện như vậy. Tờ đại tự báo này người của ban bảo vệ trường đã xé rồi, nhà trường sẽ nỗ lực tra xem là ai dán. Bản thân ông hãy điều chỉnh tốt tâm thái, đừng để ảnh hưởng đến công tác giảng dạy." Hiệu trưởng nhắc nhở Dương Sĩ Ân.
"Vâng." Dương Sĩ Ân gật đầu lia lịa, chạy trối chết khỏi văn phòng hiệu trưởng.
Những ngày tiếp theo, lời đồn đại ngày càng dữ dội, thậm chí có sinh viên đã bắt đầu bãi khóa của Dương Sĩ Ân.
So với Dương Sĩ Ân có phương pháp giảng dạy cổ hủ, thì Tô Đình Khiêm kiến thức uyên bác, ngôn ngữ hóm hỉnh lại có ngoại hình tuấn tú, rõ ràng được sinh viên yêu mến hơn nhiều.
Vốn dĩ Tô Đình Khiêm gặp chuyện, trong đám sinh viên đã có nhiều người thầm tiếc nuối, nay biết được ông là bị người bên cạnh coi là bạn tốt hãm hại, kiểu gì cũng phải trút giận thay cho người thầy cũ.
Thấy sinh viên làm loạn ngày càng dữ, nhà trường chỉ đành tạm thời đình chỉ công tác giảng dạy của Dương Sĩ Ân.
Phía Dương Sĩ Ân còn chưa yên ổn, nhà máy thực phẩm lại xảy ra chuyện.
Có mấy người tố cáo đích danh, kỳ thi tuyển dụng của nhà máy thực phẩm năm đó có thao túng ngầm, đi cửa sau để tuyển người.
Chuyện này náo loạn không nhỏ, cuối cùng nhà máy thực phẩm chỉ đành lấy ra những bài thi đã niêm phong của kỳ thi năm đó, chấm lại và kiểm tra lại.
Kỳ thi năm đó, nhà máy thực phẩm tổng cộng tuyển 6 người.
Kiểm tra một hồi, quả nhiên có hai người là đi cửa sau vào, trong đó có một người chính là Dương Tố Vân.
Kỳ thi tuyển dụng năm đó, thành tích của Dương Tố Vân vừa vặn đứng thứ bảy.
Nhưng năm đó chỉ tuyển sáu người, Dương Tố Vân theo lý là không có tư cách, là đã thay thế người đứng thứ sáu ban đầu, lúc này mới giành được công việc.
Bị náo loạn như vậy, hai người đi cửa sau đương nhiên bị khai trừ. Đồng thời, nhà máy thực phẩm còn nhân cơ hội này xử lý một loạt những kẻ vi phạm kỷ luật.
Bị khai trừ còn chưa tính, người nhà của người đứng thứ sáu ban đầu không biết từ đâu nghe được tin tức, đã chạy đến nhà họ Dương quậy phá một trận.
Cuối cùng nhà họ Dương phải bồi thường 500 đồng mới coi như xong chuyện.
Nhưng mà, chuyện đã náo loạn đến mức cả khu tập thể đều biết.
Dương Tố Vân trốn ở trong nhà, mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt, hoàn toàn không dám bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Chu Thu Anh nhìn hai bố con ru rú trong nhà, chỉ cảm thấy sứt đầu mẻ trán.
Chỉ trong vòng một tháng, gia đình bốn người từng vẻ vang, một người tiền đồ bị hủy, một người bị đình chỉ công tác, một người ngay cả công việc cũng mất, giờ chỉ còn lại bà ta.
Cũng không biết Tô gia sẽ đối phó với bà ta thế nào? Chu Thu Anh chỉ cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
Hai bố con kia e là không thể trở mình được nữa rồi, người duy nhất còn chút hy vọng chính là con trai rồi.
Sau khi nghĩ thông suốt, Chu Thu Anh mang theo tiền trong nhà, đi tìm Dương Tố Hồng.
"Tố Hồng, con bàn bạc với Tiểu Nhã một chút, tìm thời gian hẹn phụ huynh hai bên gặp mặt, bàn chuyện hôn sự của hai đứa đi. Hai đứa cũng yêu nhau hai năm rồi, đến lúc rồi." Chu Thu Anh nói.
Dương Tố Hồng có chút phiền não, "Con nói với cô ấy rồi, bố cô ấy bảo để một thời gian nữa hãy bàn." Trong nhà liên tiếp xảy ra chuyện, anh ta cũng sốt ruột.
Chu Thu Anh cười nhạt, Chung xưởng trưởng này là sợ chuyện của nhà bà ta dính dáng đến ông ta đây mà.
"Con phải làm công tác tư tưởng cho Tiểu Nhã nhiều vào, bố mẹ cuối cùng cũng không thắng nổi con cái đâu." Chu Thu Anh lấy 500 đồng mang theo đưa cho Dương Tố Hồng.
"Con mua thêm nhiều đồ cho cô ấy, dỗ dành cô ấy nhiều vào, nhanh chóng tổ chức đám cưới đi." Trong mắt Chu Thu Anh có tia sáng độc ác lóe qua, "Nếu cần thiết, cứ gạo nấu thành cơm."
"Tiểu Nhã nếu mang thai rồi, cuộc hôn nhân này Chung xưởng trưởng không muốn kết cũng không được."
Dương Tố Hồng cất tiền đi, gật đầu, "Con biết rồi ạ."
Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới