Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 69: Con có thích Nam Khê không

Giọt nước từ những ngón tay thon dài rơi vào chậu, tạo nên từng vòng gợn sóng, Khương Nam Khê ngẩng đầu, hất mái tóc rủ xuống ra sau.

Tôn Thúy Hồng nhìn Khương Nam Khê trẻ trung, Khương Nam Khê vốn dĩ đã xinh đẹp, da dẻ đẹp, cộng thêm tuổi trẻ, chỉ vài động tác lơ đãng cũng có thể thu hút ánh nhìn của người khác.

Bà ta cúi đầu nhìn ngón tay thô ráp của mình, Tôn Thúy Hồng quanh năm làm việc đồng áng, đầu ngón tay sớm đã chai sạn, do thời đại này rất nghèo, mùa đông tay thường bị nứt nẻ, đến nỗi khi lành lại ngón tay cũng trở nên thô kệch.

Bà ta không thích soi gương, vẫn luôn cảm thấy mình trông cũng không đến nỗi nào, nếu quá tệ thì sao Thẩm Ngạo Thiên có thể bỏ Khương Nam Khê để tìm bà ta chứ.

Tôn Thúy Hồng có chút tự tin.

"Gọi chị ba!" Khương Nam Khê nhấn mạnh lần nữa: "Nhà họ Thẩm chúng tôi cũng là người trọng quy tắc."

Tôn Thúy Hồng: "..."

Tôn Thúy Hồng há miệng, khuôn mặt già nua đỏ bừng, bà ta lớn hơn Khương Nam Khê bao nhiêu tuổi, đẻ ra cô còn được, bây giờ lại phải gọi cô là chị ba trước mặt bao nhiêu người, thực sự là không thốt nên lời.

"..." Triệu Tưởng Nam nhìn bộ dạng thong dong của Khương Nam Khê, đột nhiên nhớ tới lúc Khương Nam Khê cãi nhau với cô ta, châm chọc cô ta, cũng không biết Khương Nam Khê nghĩ gì, lại bắt Tôn Thúy Hồng gọi cô là chị dâu, dù sao cô ta cũng không muốn.

Nếu ở bên ngoài gọi như vậy, không biết sẽ thu hút bao nhiêu ánh mắt của người ta, mất mặt chết đi được.

Vừa nghĩ đến đây, cô ta đã nổi da gà.

"Sao không gọi, Thúy Hồng, hôm nay coi như là ngày thứ hai cô về nhà này, cũng nên nhận mặt mọi người rồi, hay là cô không muốn gả cho Ngạo Thiên nhà tôi? Hoặc là không muốn nhận người nhà chúng tôi." Thẩm mẫu nhíu mày.

"Mẹ, con không có..." Tôn Thúy Hồng cầu cứu nhìn về phía Thẩm Ngạo Thiên.

Thẩm Ngạo Thiên căn bản lười để ý đến bà ta, chỉ bực bội nói: "Còn không mau gọi."

Bây giờ hắn nhìn thấy bà ta là thấy phiền.

Tôn Thúy Hồng nhìn người trong nhà, sắc mặt bà ta khó coi đến cực điểm, lúc này cũng không rảnh tìm Thẩm Ngạo Thiên gây chuyện, chỉ đành bắt đầu chào hỏi.

"Anh cả, chị dâu cả, anh hai, chị dâu hai..."

Bà ta gọi mà muốn khóc, rõ ràng mình lớn tuổi thế này rồi, cũng từng kết hôn một lần có con dâu rồi, nhưng bà ta cứ cảm thấy rất nhục nhã.

Chu Tịch từ bên ngoài trở về, trong tay xách một con gà rừng, anh vừa vào cửa khóe mắt liếc nhìn Khương Nam Khê một cái, sau đó không nói gì, bắt đầu lấy nước nóng vặt lông gà.

"Không sao rồi chứ?" Khương Nam Khê đi tới chạm vào trán Chu Tịch, không cảm thấy nhiệt độ bất thường, cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó ánh mắt rơi vào con gà rừng kia.

Trước đây ngày nào cũng ăn thịt thì không cảm thấy gì, bây giờ một hai ngày không ăn thịt là cô thèm, ngày nào cũng muốn kiếm chút đồ ngon để ăn.

Cơ thể Chu Tịch căng cứng, anh bình ổn cảm xúc, cụp mắt xuống nhổ lông gà, tay anh rất mạnh, động tác nhanh nhẹn.

Khương Nam Khê cứ ngồi xổm bên cạnh Chu Tịch nhìn, đôi mắt đen của Chu Tịch như có như không lướt qua mặt cô, không hiểu có gì đáng xem.

"Cái này ăn thế nào đây?" Mắt Khương Nam Khê đảo đảo.

Cô nghĩ Chu Tịch không nhìn cô, chắc là không nghe thấy cô nói gì, vừa định dùng ngón tay chạm vào anh một cái, thì nghe thấy Chu Tịch nhàn nhạt nói: "Cô muốn ăn thế nào?"

"Em muốn hầm canh gà uống." Mắt đen của Khương Nam Khê sáng lên: "Chu Tịch, được không?"

"Cô biết làm?" Anh dời tầm mắt, con ngươi đen khẽ động.

"..." Ánh mắt Khương Nam Khê lấp lóe: "Mẹ biết làm, đến lúc đó em phụ giúp cho mẹ."

Chu Tịch dường như đã đoán trúng câu trả lời của cô, đỉnh mày lạnh lùng nhướng lên, biểu cảm gần giống như lần trước cô xé thư, không giống chế giễu, mà giống như đã hiểu rõ trong lòng hơn.

Khương Nam Khê: "..."

Tôn Thúy Hồng đang quét nhà, bà ta nhìn hai người cách đó không xa, Chu Tịch ngồi xổm ở đó làm gà rừng, Khương Nam Khê ở bên cạnh anh, vốn dĩ Khương Nam Khê còn cao hơn Tôn Thúy Hồng một chút, nhưng ở bên cạnh Chu Tịch thì giống như một bông hoa mọc dưới gốc cây đại thụ, ngược lại không thấy lạc lõng.

Trước đây trong thôn cũng nói Chu Tịch biết săn bắn, không ngờ cô mới gả qua ngày đầu tiên đã được ăn gà rừng rồi.

Chỉ là Khương Nam Khê, từ sáng ngủ dậy đến giờ chẳng làm cái gì, Chu Tịch bận rộn ở đó, cô cứ đứng đó nhìn cũng không động tay.

Khiến bà ta bất ngờ là Chu Tịch cũng không tức giận, Tôn Thúy Hồng dậy sớm, buổi sáng bà ta nghe hai cô chị dâu nói hôm qua Khương Nam Khê đánh Chu Tịch, cào nát cả mặt, vốn dĩ bà ta còn không tin, sáng nay vừa gặp Chu Tịch, quả nhiên trên mặt có vài vết máu, hơn nữa đều đã đóng vảy.

Bà ta chưa từng thấy người phụ nữ nào như vậy, động thủ với đàn ông, hơn nữa còn cào vào mặt, đây không phải là không giữ thể diện cho đàn ông sao? Là một người phụ nữ truyền thống, Tôn Thúy Hồng cảm thấy phụ nữ nên lúc nào cũng giữ thể diện cho đàn ông.

Kiểu như Khương Nam Khê, Chu Tịch sớm muộn gì cũng không nhịn được, với sức lực như Chu Tịch, đánh một cái là chết người.

"Khương... Chị ba, chị cũng đừng để anh ba làm một mình, ít nhất cũng làm chút việc, đàn ông ấy mà không thể quá mệt, làm phụ nữ phải biết thương chồng." Tôn Thúy Hồng không nhịn được nói.

Khương Nam Khê quay đầu lại, cô nhìn Tôn Thúy Hồng, cô còn chưa tìm bà ta gây chuyện, Tôn Thúy Hồng ngược lại đã nhắm vào cô rồi, từ lúc cô ngủ dậy cứ lượn lờ quanh cô mãi.

"Chị đúng là rất thương lão lục." Khương Nam Khê gật đầu.

Tôn Thúy Hồng vẻ mặt đắc ý hất cằm: "Đương nhiên rồi, tôi đối với Ngạo Thiên là thật lòng..."

Khương Nam Khê vẻ mặt tán đồng: "Đúng vậy, chưa kết hôn đã thương cậu ta, lớn tuổi thế rồi còn để cậu ta giải tỏa áp lực trên người chị, thế này chẳng phải vác cái bụng bầu gả vào rồi sao."

"..." Mặt Tôn Thúy Hồng đỏ bừng ngay lập tức.

Cây kim trong tay Triệu Tưởng Nam suýt chút nữa đâm vào tay mình, không ngờ sức công kích của Khương Nam Khê vẫn mạnh như vậy.

Trước đây lúc Khương Nam Khê cãi nhau với cô ta chọc cô ta tức đến nhảy dựng, bây giờ cuối cùng không chỉ chọc tức mỗi cô ta nữa, nghĩ như vậy, trong lòng Triệu Tưởng Nam còn có chút đắc ý, ít nhất cô ta với Khương Nam Khê còn mắng qua mắng lại được.

Sắc mặt Thẩm Ngạo Thiên càng khó coi hơn, hắn ghét nhất người trong nhà nhắc đến chuyện của hắn và Tôn Thúy Hồng, nhất là Khương Nam Khê.

Hắn và Khương Nam Khê suýt chút nữa đã đính hôn, cô nói ra những lời này càng giống như đang xem trò cười của hắn.

Thẩm Ngạo Thiên liếc nhìn người trong nhà đang cười trộm, hắn cảm thấy Tôn Thúy Hồng chẳng có chút não nào, vừa ngốc vừa đần, lại còn lớn tuổi thế này, hắn cũng không biết phải bước ra khỏi cửa thế nào.

"Ngạo Thiên..." Tôn Thúy Hồng tủi thân nhìn về phía hắn.

Thẩm Ngạo Thiên: "..."

Thẩm Ngạo Thiên thật muốn tát cho bà ta hai cái tối tăm mặt mũi.

Bà ta còn chưa động thủ, Thẩm mẫu cầm chổi lông gà đi ra, quất mấy cái vào bắp chân Tôn Thúy Hồng: "Vừa gả vào đã gây chuyện, lão nương cho cô mặt mũi rồi phải không, còn lải nhải thêm một câu nữa, cô cút về nhà mẹ đẻ cho tôi!"

Ánh mắt Thẩm mẫu hung dữ, bình thường bà còn không nỡ mắng con gái mình một câu, cái thứ không biết xấu hổ này còn muốn dạy dỗ con gái bà.

Tôn Thúy Hồng đau đến nhảy dựng lên, bà ta chưa từng chịu sự tức giận của mẹ chồng, lại không dám nói gì, chỉ đành cúi đầu đứng tại chỗ, trên mặt đau rát.

Trong bụng bà ta còn mang cháu nhà họ Thẩm, mẹ chồng cứ thế đánh bà ta, cũng không sợ làm hại đến đứa bé.

Nghĩ đến đây, Tôn Thúy Hồng ôm bụng: "Mẹ, con, con đau bụng."

"Mất thì càng tốt." Bà cụ liếc mắt một cái là nhận ra bà ta đang giả vờ, nháy mắt ra hiệu: "Lão nương đá cô để cô thu cái tâm tư lại, tôi có hai đứa cháu trai, năm đứa cháu gái, còn hai đứa con trai chưa kết hôn, cái thứ trong bụng cô đối với lão nương chả là cái thá gì!"

Đừng nói Thẩm Ngạo Thiên là con hoang, cho dù là con trai ruột của bà cũng đừng hòng nắm thóp bà như thế.

Đề xuất Ngược Tâm: Nguyên Lai Hắn Cũng Từng Yêu Ta
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 ngày trước
Trả lời

đã lưu để đọc sau ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện