Hứa Lai Đệ không dám nói một câu, cũng không dám phản kháng.
Đến cả hai người chị của con bé còn chẳng chống cự nổi, liệu con bé có thể sao?
Hứa Quang Tông hớn hở nói: “Ba ơi, đợi sau này con lấy vợ rồi, con cũng sẽ có người để đánh. Cô ta mà làm con không vừa ý là con tẩn cho một trận. Giống như chị cả với chị hai ấy, bọn họ đúng là đáng bị đánh.”
Hứa Lai Đệ nghe những lời này mà lòng càng thêm kinh hãi.
Tại sao em trai con bé còn nhỏ thế mà ngày nào cũng tơ tưởng chuyện lấy vợ.
Mà lấy vợ về rồi lại chẳng muốn đối xử tử tế, cứ nhất quyết phải đánh đập người ta là sao?
Hứa Lai Đệ sống trong nơm nớp lo sợ mỗi ngày, con bé không muốn ở lại cái nhà này thêm nữa.
Chậm nhất là hai năm nữa, bố mẹ con bé sẽ gả con bé đi để đổi lấy tiền sính lễ cho Hứa Quang Tông lấy vợ.
Dù ở nhà cũng bị đánh mắng, nhưng ít ra không phải hầu hạ một người đàn ông xa lạ cùng cả gia đình họ, cũng không phải làm cái chuyện đó.
Đây cũng là điều con bé nghe...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 10.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Song Trùng Sinh: Ta Không Làm Thái Tử Phi